Diễm An An nghe thấy giọng nói đầy trầm thấp có phần lạnh lùng kia của Lạc Tu Minh liền giật mình trong lòng phát ra tia hoảng sợ khó có thể kìm nén được, Tuy rằng sợ hãi nhưng Diễm An An vẫn đưa ánh mắt về phía Lạc Tu Minh cố gắng nở nụ cười giượng khó coi ấp úng đáp.
” Không có, chỉ là đang suy nghĩ một chút chuyện cũ mà thôi anh đừng để tâm đến tôi.”
Lạc Tu Minh thấy được tia không vui từ sâu trong đáy mắt Diễm An An nhưng thấy cô chẳng mở miệng thì bản thân hắn không nói cái gì chỉ là đầu óc suy nghĩ một chút nhàng nhạt nói.
” Tháng sau tôi kết hôn rồi, cô ngoan ở an phận một chút đừng chạy loạn nếu không bị đuổi ra khỏi đây tôi cũng không chịu trách nhiệm.”
Sỡ dĩ Lạc Tu Minh nói những lời này chẳng phải muốn thông báo tin tức cho cô rằng hắn sắp kết hôn mà chỉ đơn giãn là bản thân muốn lấy cớ đến gặp Diễm An An nói chuyện vài câu mà thôi. Lạc Tu Minh chẳng biết tâm tính hiện tại của mình là gì những hắn dám cam đoan đó không phải yêu hay thích gì mà chỉ là cần tìm một người lắng nghe hắn nói đơn giãn chỉ vậy mà thôi.
Mà Diễm An An nghe thấy những lời này cũng không bất ngờ lắm vì mấy tin này trên báo chí đã đăng không ít trên mạng cô xem rất đủ rồi nên chẳng mấy để tâm.
Diễm An An trầm tư một chút rồi lại bình thường nói.
” Tôi biết rồi, nếu không có việc gì thì tôi muốn ngủ một chút thật sự những ngày này rất mệt mỏi.”
Hiện tại phải nói là Diễm An An sợ cái tên trước mặt này lại đem bản thân mình ra trút giận thì cái mạng nhỏ không còn mất, với lại với cái mặt lạnh lùng kia của ai lại ở chung được cơ chứ.
Nghĩ như thế Diễm An An liền nằm lên chiếc nệm nhỏ mềm mại kia chậm rãi khép mờ đôi mắt,mà Lạc Tu Minh thấy được dáng vẽ không để tâm gì đến bản thân mình kia làm cho trong lòng hắn không kìm được mà phát hỏa nhanh chóng tiến đến ngồi xuống bên cạnh cô.
Diễm An An cảm nhận được ánh mắt tức giận kia của Lạc Tu Minh làm cô bất giác rùng mình hoảng sợ lắp bắp nói.
” Anh…anh…anh muốn làm cái gì, tôi thật sự không làm điều gì sai trái cả.”
Diễm An An nói xong liền đưa hai bàn tay nhỏ nhắn lên bảo vệ lấy phần đầu của mình như một bản năng sống của mình vậy , Diễm An An không cần biết là Lạc Tu Minh có ý gì chỉ cần hắn đến gần thì tận sâu trong nội tâm cô cảm nhận được nguy hiểm hiếm thấy.