Vesper ngạc nhiên nhìn Caius, “Thưa ngài, chẳng lẽ ngài cố tình đưa tôi đến đây để tung một đồng xu sao?”
Ánh mắt Caius dừng trên gương mặt cô, “Tôi cứ nghĩ rằng em sẽ thích sự sắp xếp này chứ.”
“Trông tôi giống một đứa nhóc u mê truyện cổ tích lắm à?” Vesper nhíu mày. Giọng nói hàm chứa niềm vui mà chính cô cũng chưa phát hiện ra.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt tuấn tú dịu dàng của Caius vừa thực vừa ảo, “Ở tuổi tôi, em còn quá nhỏ để được gọi là trẻ con.”
Dường như Vesper hơi ái ngại khi nhìn thẳng vào hai con ngươi sâu thẳm kia. Ánh mắt ma cà rồng cổ đại nóng bỏng, tựa hồ một nghìn mặt trời đang thiêu đốt hừng hực vậy.
Caius nhìn cô gái loài người của hắn đầy yêu chiều. Khát khao dòng máu ngọt ngào như bị dập tắt bởi một thứ cảm xúc rực lửa khác.
Nhưng tận sâu trong tim Vesper vẫn không thể nào quên chàng hoàng tử bé nhỏ gian xảo nào đó. Vậy nên cô chỉ đành cúi đầu tránh đi ánh mắt Caius.
Ma cà rồng quý tộc cổ đại hung bạo quỷ quyệt nhưng không hề nổi giận. Hắn vươn bàn tay đẹp trắng nõn, trong đó có ba đồng xu Lire.
Trải qua vô số truyền thuyết, phim ảnh và mô tả trên tạp chí thì chắc chắn Vesper đã biết đến truyền thuyết nổi tiếng về điều ước của đài phun nước Trevi – nếu mọi người quay lưng bên đài phun nước, cầm một đồng xu ở tay phải và ném xuống nước từ bên vai trái thì kiếp này sẽ lại về Rome; hai đồng xu biết tình yêu vĩnh cửu; ba đồng xu thì điều ước sẽ trở thành hiện thực.
“Cầu nguyện đi, cưng.” Giọng hắn gợi cảm tuyệt vời, âm điệu cổ xưa chứa đựng một tình yêu say đắm.
Vesper do dự vài giây, cuối cùng cũng cầm lấy ba đồng. Khi cô đụng vào lòng bàn tay hắn, cái chạm lạnh như đá cẩm thạch khiến đầu ngón tay cô nóng bừng.
Cô nhắm mắt lại và cố gắng đưa điều ước của mình lên đồng xu tròn nhỏ này. Sau đó cô nhẹ nhàng tung một vòng cung tao nhã.
Đồng xu từ từ chìm xuống đáy nước kèm theo tiếng kêu rất nhỏ. Mặt hồ bị đánh động. Sóng nước lấp lánh với nhiều màu sắc sống động.
Vesper mở mắt nhìn Caius. Chúa ơi, trông hắn dịu dàng đến khó tin.
Người đàn ông tóc vàng đẹp trai đưa tay về phía cô như thể hắn đang đứng trong bữa tiệc tối, “Điệu waltz của chúng ta vẫn chưa kết thúc, phải không?”
Cô dịu dàng thì thầm, giẫm giày cao gót lên đất bằng, “Đôi giày ba phân này sắp làm chân tôi gãy mất rồi, thưa ngài.”
Hắn nhanh chóng tiến lại gần cô. Cánh tay như đá ôm lấy eo cô. Vesper bị hắn hù giật mình kêu lên. Còn ma cà rồng cổ quái thì mỉm cười tự mãn.
“Bước lên chân tôi.” Caius nhẹ nhàng bế cô gái loài người và yêu cầu cô dồn toàn bộ trọng lượng của mình lên người hắn.
Vesper cảm giác như vẫn đang giẫm trên mặt đất. À, nó có vẻ khó khăn hơn trước, “Thưa ngài, chúng ta không có âm nhạc.”
Caius đột nhiên mỉm cười. Khuôn mặt tuấn tú hoàn hảo kia lóe lên tia sáng làm cô nín thở. Trong thoáng chốc, cô nghe thấy bản giao hưởng từ đàn và sáo. Truyện BJYX
Vesper tròn mắt kinh ngạc – Chúa ơi, không phải bối cảnh ma cà rồng ở thế giới này đã quá toàn năng rồi sao? Vừa nãy là gì thế? Ảo giác à?
Caius dồn ánh mắt vào khuôn mặt Vesper, “Một số ma cà rồng có năng lực đặc biệt. Tôi rất giỏi ngụy trang tạo ảo giác.”
Vesper được hắn dẫn ra khiêu vũ. Bước nhảy của hắn vô cùng tao nhã và gợi cảm. Cô không kìm được nữa, bèn thốt lên một câu, “Rốt cuộc ai đã nói ma cà rồng bị ruồng bỏ vậy, Chúa điên rồi sao? Anh hoàn hảo quá sức tưởng tượng đấy.”
Một tiếng cười sảng khoái phát ra từ cổ họng Caius, “Cục cưng nhỏ của tôi ơi, tôi phải thừa nhận rằng em luôn khiến tôi hưng phấn.”
“Nhưng nó luôn gợi lên sự khát máu trong anh.” Vesper cáu kỉnh đáp lại, thoạt nhìn hệt như một kẻ phản diện nhỏ khó tính.
Caius nhẹ nhàng nói, “Em là nàng danh ca của tôi, là sự cám dỗ duy nhất không thể cưỡng lại được trong cuộc đời vĩnh hằng của tôi.”
“Vậy thì đừng cắn tôi nữa.” Khi nghĩ đến cảm giác đó, Vesper thấy vết thương trên cổ lại bắt đầu đau và bỏng rát.
Caius nhìn cô chằm chằm, sau đó nắm chặt cằm cô, buộc con mắt cô hướng thẳng vào mình, “Em phải biến thành ma cà rồng mới được.”
Vesper cau mày nhìn hắn. Caius trầm giọng, “Hầu hết dịch thể của con người, ma cà rồng đều không có. Không có mồ hôi, không có nước mắt, không có máu. Tất nhiên, ngoại trừ việc hút từ bên ngoài.”
“Ma cà rồng không có máu?” Vesper thấy gần đây mình luôn ở trong trạng thái hốt hoảng. Bó tay luôn. Ai đã làm bối cảnh thế giới này cá tính như vậy.
Caius giảng giải từng cái một, “Đúng thế. Bản thân tôi không có máu. Chỉ giữ chút nọc độc để khoang miệng duy trì độ ẩm thôi.”
“Nọc độc?” Vesper nghĩ hẳn đây chẳng phải thứ khiến người ta thoải mái cho cam.
Những ngón tay trắng bệch của Caius vuốt ve cổ cô, “Đó là mấu chốt để hoàn thành việc biến đổi.”
Khi nọc độc xâm nhập vào máu người, chỉ cần tim đập thì nọc độc sẽ lan truyền, điều trị và thay đổi cơ thể. Cuối cùng tim ngừng đập và quá trình chuyển đổi hoàn tất.
Quá trình biến đổi kéo dài đến mấy ngày. Người biến đổi sẽ chết đi sống lại từng phút một.
Thậm chí nhiều người đã mất mạng.
Không, không, hắn không thể để Vesper trải qua thử thách đau đớn như thế. Caius cau mày, “Tôi sẽ tìm cách giảm bớt đau đớn cho em.”
Caius tự ngẫm lại, hắn vẫn là thành viên hiếu chiến nhất Volturi, nhưng cũng là một tên ngốc chìm trong dục vọng.
Răng nanh hắn giật giật vì đang ở quá gần Vesper. Caius áp trán mình lên trán cô. Cặp mắt xanh thẳm nhuốm màu đỏ tươi tàn nhẫn. Giọng nói dịu dàng mê hoặc của hắn vang vọng bên tai cô.
“Tôi đã thấy mặt trời mọc ngàn năm. Đêm tháng tám bức bối mê man vô ngần. Nhưng mọi thứ đều thiếu em. Và dù em đến muộn nhiều năm, thì tôi vẫn vui vì em đã đến.”