Chẳng mấy chốc hai người đã đi đến cuối khu, Thẩm Trạch Xuyên nghiêng người, nói: “Vậy ta sẽ không làm phiền nhị công tử đi cùng nữa, quay về đây.”
“Đừng vội.” Tiêu Trì Dã ở nguyên tại chỗ, “Lần săn thu này, chúng ta còn phải phối hợp lẫn nhau đấy.”
“Cẩm y vệ và Cấm quân không phải người cùng một đường.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn hắn, “Ta có thể phối hợp cái gì?”
Tiêu Trì Dã nói: “Xa cách vậy, ta đã từng thường qua lại chỗ ngươi nhiều lắm đấy, chúng ta cũng có thể thành người cùng một đường.”
Thẩm Trạch Xuyên không đáp lời, sau khi đi rồi Tiêu Trì Dã vẫn đứng chỗ cũ.
“Hắn tới đây tìm ai.” Ngón tay cái của Tiêu Trì Dã nhẹ nhàng vuốt chuôi đao, “Cát Thanh Thanh… Quả nhiên là Cát Thanh Thanh. Thần Dương.”
“Có!”
“Ngươi đi thăm dò.” Tiêu Trì Dã nói, “Tra mười tám đời tổ tông của Cát Thanh Thanh.”
Thẩm Trạch Xuyên bị Tiêu Trì Dã quấy nhiễu chuyện tìm người, lại bận luân phiên trực ban liên tục, mãi không được rảnh rỗi. Đêm trước ngày săn thu, cuối cùng y cũng đến phiên làm nhiệm vụ, quả nhiên là theo giá tới bãi săn Nam Lâm.
Ngày ấy Thẩm Trạch Xuyên vừa xong việc về nhà, chưa đẩy cửa đã biết có người bên trong.
Phong Tuyền đang khoác đấu bồng, cong ngón tay nâng cốc uống trà, cách cửa hỏi: “Không vào sao?”
Thẩm Trạch Xuyên đẩy mở cửa, trong phòng không thắp đèn, khuôn mặt trắng tuyết của Phong Tuyền trong bóng tối như cô hồn dã quỷ.
Hắn đặt trà xuống, nói: “Ta tới truyền tin thay thái hậu lão nhân gia.”
Thẩm Trạch Xuyên vắt áo choàng bẩn trên tay lên giá áo nhỏ, nói: “Làm phiền rồi.”
“Đúng vậy.” Phong Tuyền cay nghiệt nhìn Thẩm Trạch Xuyên, quăng ra một vật, “Nếu không phải chuyện quan trọng, đâu cần ta đích thân đi một chuyến? Ngươi mang ơn thái hậu nhiều lần như vậy, bây giờ nên trả lại từng khoản rồi. Lần săn thu này, nếu việc không thành, ngươi cũng không xong đâu.”
Thẩm Trạch Xuyên nhận đồ, là viên đông châu bọc vải. Đầu ngón tay y quẹt một vệt, tấm vải đó lộ ra vết tích của nửa chữ, là ‘lâm’.
Sở.
(Chữ ‘lâm’: 林, chữ ‘Sở’: 楚 gồm chữ ‘lâm’ nửa trên)
Ánh mắt Thẩm Trạch Xuyên dời lên mặt Phong Tuyền.
Phong Tuyền đứng dậy, đi tới chỗ Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Ngươi làm được việc, thái hậu vẫn có thể coi ngươi là con chó sai khiến, giữ ngươi một mạng. Nhưng nếu ngươi không làm được, giữ lại ngươi cũng chẳng còn nghĩa gì.”
“Cao thủ như rừng.” Thẩm Trạch Xuyên nói, “Ta sẽ gắng hết sức.”
Ánh mắt Phong Tuyền đâm chọc một hồi, trào phúng cười một cái. Hắn bước ra cửa, phất đấu bồng lên, tiến vào bóng đêm.
Thẩm Trạch Xuyên thắp đèn, đứng bên cạnh bàn đốt rụi vải.
Ngọn lửa liếm láp, chữ ‘lâm’ hóa thành tro.
Bãi săn Nam Lâm nằm phía đông nam Khuất Đô, chia ra một khoảng đất rất rộng, nguyên liệu nấu ăn thường ngày ở Quang Lộc tự hầu như lấy từ nơi này. Tám đại doanh được điều động một nửa, rầm rộ theo sát thánh giá.
Thẩm Trạch Xuyên đang xua voi, nghe tiếng vó ngựa tựa như sấm dội, khỏi cần quay đầu cũng biết là ngựa của ai. Quả nhiên sau một khắc thấy Hải Đông Thanh liệng thẳng qua đỉnh đầu, từ trên cỏ cắp được một con chuột hoang, rồi tiếp tục vọt lên mây cao.
Tiêu Trì Dã và Lý Kiến Hằng cùng một đám công tử bột Khuất Đô đánh ngựa qua, ồn ào hỗn loạn thẳng tiến lên phía trước, con ngựa dưới hắn toàn thân đen nhánh, tuấn mã ngực trắng như tuyết quả là nổi bật.
Tiểu Ngô ngước mắt hâm mộ nói: “Ưng và ngựa của Tiêu Tổng đốc này đều là bảo bối!”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Đều là thú hoang.“
Tiểu Ngô còn nhỏ tuổi, không chịu được yên tĩnh, cứ luôn muốn nói chuyện với Thẩm Trạch Xuyên. Hắn ngồi trên ngựa, ăn khoai lang sấy dẻo, dùng khẩu âm Hòe Châu nói: “Xuyên ca, huynh biết ngựa và ưng kia tên gì không?”
Thẩm Trạch Xuyên cười nói: “Hoang mà… mấy từ kiểu đó.”
Tiểu Ngô vươn mình, biểu tình phong phú, nói: “Ưng kia, tên Mãnh! Huynh nghe thấy hung không? Con ngựa kia lại chẳng hung xíu nào, tên Lãng Đào Tuyết Khâm!”
Hắn nói từng chữ một, nghe ra mười phần trẻ con, chọc cười cả đám người lớn.
Lý Kiến Hằng thở hồng hộc, quay đầu nhìn, nói vói Tiêu Trì Dã: “Ôi, ta gặp y nào là nghĩ ngợi lần ấy, sao y không phải nữ nhi cơ chứ!”
Tiêu Trì Dã lách ngựa nhìn về phía Lý Kiến Hằng.
Lý Kiến Hằng vội vàng nói: “Ta biết ta biết, ta vẫn chưa có hồ đồ đến thế đâu!”
“Lát nữa đến nơi.” Tiêu Trì Dã nói, “Ra ngoài phải nói cho ta, ban đêm đừng rời khỏi thị vệ xung quanh, nữ nhân ngươi mang theo không được vào lều.”
“Ta không mang nữ nhân.” Lý Kiến Hằng cao giọng nguỵ biện.
Tiêu Trì Dã cười với hắn một cái, tà khí không nói tiếp.
Phía sau Thần Dương phi ngựa đuổi tới, nói: “Tổng đốc, mấy cô nương kia, sai người đưa về cả rồi.”
Lý Kiến Hằng cảm thấy chán ngán cắn đầu lưỡi, mãi sau mới nói: “Sách An, nói một câu thật lòng nhé, người cũng không cho ngủ, thế săn thu còn có cái thú gì?”
“Thú vị thì đầy.” Tiêu Trì Dã nói, “Ra ngoài phơi nắng cũng thú vị hơn ngươi nấp trong lều.”
Lý Kiến Hằng thở ngắn than dài, trên đường không còn sôi nổi nữa, ủ rũ cúi đầu tiếp tục đi.
Lúc tới nơi trời đã gần tối.
Thẩm Trạch Xuyên không cần làm việc cuối ngày, cho nên y đợi ở phía sau làm việc vặt. Kiều Thiên Nhai cũng tới, bắt chuyện với Cẩm y vệ cùng ăn thịt.
Hắn nhìn bát trong tay Thẩm Trạch Xuyên, bỗng nói: “Tửu lượng được đấy.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Một bát thôi.”
Kiều Thiên Nhai cũng không đâm chọc, người này không giống thuộc về Cẩm y vệ, mà giống như trà trộn giang hồ. Hắn dùng dao găm róc thịt nướng, nói: “Đến bãi săn rồi, ăn tích cực lên cho ta! Một năm chỉ có một lần vậy thôi, đồ ăn đều là đồ thường dùng trong cung, qua thôn này sẽ không còn cửa tiệm nào đâu.”
Hắn nhai thịt, nói: “Làm nhiệm vụ vẫn cần đeo đao, đêm mai tới phiên ngươi, ngươi dùng của Thanh Thanh đi. Sao không đeo vậy? Không phải sở thuần tượng dạy ngươi rồi sao?”
“Đao cụ nặng quá.” Thẩm Trạch Xuyên mang bộ dạng tay không thể xách, nói, “Đeo bên mình không chịu nổi.”
“Xương cốt này của ngươi,” Kiều Thiên Nhai nói, “không phải bị Tiêu nhị đạp hỏng rồi chứ? Đáng tiếc, đó là tên lưu manh nhất, không phải nói ngoa đâu. Nếu không chỉ bằng một đạp kia, ca ca cũng có thể bắt bẻ cho hắn táng gia bại sản.”
Cẩm y vệ xung quanh cười rộ lên.
Thẩm Trạch Xuyên nhếch khóe môi, mượn động tác nhấp rượu, ánh mắt theo miệng bát nhanh chóng quan sát một vòng.
Toàn bộ đao không rời khỏi người.
Ngoài y ra, còn ai cũng đến vì giết Sở vương? Ngoại trừ những người đang ngồi ở đây, trong bóng tối không nhìn thấy được, còn ẩn giấu bao nhiêu sát thủ đang lặng lẽ chờ đợi? Mặc dù Tiêu Trì Dã là kỳ tài ngút trời, dưới trùng vây này, hắn muốn bảo vệ Sở vương có bao nhiêu phần thắng.
Cách mấy ngôi lều, Tiêu Trì Dã và Lý Kiến Hằng còn đang uống rượu chơi xúc xắc.