“Đúng đấy, ta cũng muốn sờ!”
“Né một chút đi…”
Người Ai Cập rất yêu mèo, mèo có thể bắt rắn độc và chuột còn có thể làm nũng bán manh, cho nên gần như nhà nhà Ai Cập đều có mèo, mà các thị nữ từ lúc tiến cung thì rất ít khi nhìn thấy người nhà và mèo.
Tuy Jofar yêu mèo, nhưng không biết tại sao trong cung lại chưa từng nuôi qua.
Tình cờ có Đại thần miếu cần lên ngôi Miêu Thần thì nó cũng ở trong vườn thú, điều này làm cho các thị nữ không thể tùy ý rời cương vị căn bản không gặp được.
Hiện tại mèo của Pharaoh nuôi được đưa đến tẩy điện, các thị nữ đã lâu không được sờ mèo vui mừng khỏi phải nói, tranh cướp giành giật để được tắm cho Bass, cực kỳ điêu luyện cào cằm, xoa bóp bốn cái chân nhỏ.
Meo meo —— có lẽ, đây chính là thiên đường…
Ngài mèo được mỹ nữ vờn quanh phát ra âm thanh rừ rừ thoải mái, không nhịn được cảm khái.
Một tiếng sau, thị nữ tắm rửa lau khô nó xong rồi, Alena đem quần áo cho Miêu Thần bày trước mặt nó.
Thẻ mèo bằng vàng, dây vàng nhỏ để buộc thẻ quanh cổ, một đôi vòng tai và một cái khuyên mũi.
Bass giật giật lông, tò mò dùng móng khều mấy thứ kia lên, thẳng meo xưa nay chưa từng đeo trang sức biểu thị nó không biết những thứ này.
“Meo meo ~ “
—— đây là cái gì vậy? Ba cái vòng tròn tròn.
“Ngươi nói cái này à?” Alena ngồi xổm xuống từ ái vuốt đầu mèo một cái “Cái này là để Bast dùng.”
Hắc đống đống: “Meo?” Để mèo dùng?
Chẳng lẽ là nhẫn đeo lên chân mèo? Mèo cũng đeo nhẫn sao, thật kỳ lạ a.
“Bast rất tò mò cái này dùng như nào hả?”
Hắc đống đống bé ngoan gật đầu.
“Yên tâm, ngươi sẽ biết ngay thôi.” Alena cười rất có thâm ý.
Bass nhìn bà nháy mắt với các thị nữ vẫn luôn vây quanh nó, một trong những thị nữ ôn nhu đẹp đẽ lập tức túm da gáy nó xách lên!
Còn có hai thị nữ khác không biết từ đâu móc ra hai cục băng đặt trên tai nó.
Bass không kịp phản ứng, da sau cổ trong nháy mắt căng thẳng!
Kết quả là toàn bộ da đầu đều kéo về sau như bị phẫu thuật căng da, đôi mắt trừng lớn, tai mèo cong cong, bốn chân theo bản năng rủ xuống, đuôi cũng bất động.
Và bởi vì nó quá đen, cho nên một ít biểu cảm trên cái mặt đen xì đều sẽ khuếch đại vô số lần, bộ dạng trợn mắt ngoác mồm đặc biệt cộng thêm cái mặt mèo là xuẩn manh x2, đến lượt nó thì x100!
“Phì —— ha ha ha…” Thị nữ và lão nữ quan Alena cũng không nhịn được che miệng cười rộ lên.
“Meo???”
Không phải… Các ngươi, các ngươi muốn bắt ta để làm cái gì?!
Bass trừng lớn mắt mèo nhìn các nàng, có chút bất an, hai mắt to xoay chuyển chọc các nàng càng cười vui hơn.
Cuối cùng vẫn là Alena vỗ vỗ đầu Bass lần nữa, nói: “Đừng sợ, chúng ta muốn đeo vòng tai và khuyên mũi cho ngươi thôi, đây là thứ mà Miêu Thần nào cũng phải đeo, bắt ngươi lại là để phòng ngươi bỏ chạy.”
“Đúng đúng.” Những thị nữ khác tiếp tục để đá lạnh trên tai nó “Mèo ngoan, yên tâm đi không đau đâu, chúng ta làm lạnh tai cho ngươi rồi mới xỏ, sẽ không có cảm giác gì cả, vòng tai cũng bôi thuốc rồi, rất nhanh sẽ khỏi thôi!”
Bass · đã shock: “……”
Xỏ, xỏ lỗ tai!
Một thị nữ khác liếc cô gái vừa nói chuyện lúc nãy, nói: “Laral bất cẩn, đừng quên còn có khuyên mũi nữa đó!”
Phốc khụ khụ ——!
Bass từ trạng thái cương trực trực tiếp biến thành trạng thái chấn động: Mũi cái gì ấy?! Khuyên cái gì cơ?!
Không, không phải là cái ta đang nghĩ đâu nhỉ…
“Ồ đúng. Nhìn cái trí nhớ tồi tệ của ta này.” Thị nữ vừa nãy ngại ngùng cười rộ lên, nhìn qua có chút xấu hổ, sau đó nàng lấy khuyên mũi từ tay Alena, nhẹ nhàng uốn một cái, vòng vàng nhìn như không có điểm tiếp nối lộ ra hai đầu to nhỏ khác nhau, nàng khoa tay hai lần trước chóp mũi Bass.
Một bên khoa tay một bên mỉm cười nhắc nhở: “Không cần sợ ~ cũng không đau lắm đâu, khuyên mũi xỏ vào phần thịt giữa hai lỗ mũi ấy —— đúng, chính là chỗ này, chỗ này không có xương, dùng đầu nhọn đã bôi thuốc của khuyên mũi trực tiếp đâm vào, sau đó từ đầu kia rút ra! Khà khà, yên tâm, động tác của ta rất nhanh, sẽ không để ngươi chảy nhiều máu đâu, chỉ có một chút chút thôi, dù sao khuyên mũi cũng không thô mà —— Hả? Hình như có thứ gì bị bể?”
Hai hàm răng Bass va lập cập: Thứ bị bể đó chính là gan của kao đấy đậu móa!
Ngươi nói thứ này không thô?! Bass nhìn chằm chằm khuyên mũi trong tay nàng, bắp chân chuột rút suýt tè tại chỗ.
Nó hận không thể gào vào mặt nàng: Cái này mà còn không thô! Thứ này mà là khuyên mũi sao, đây rõ ràng là một cây đinh to!!!
Nó đâm vào lỗ mũi ta rồi sau này ta thở làm sao?!
Bass run lẩy bẩy nhìn các thị nữ lúc nãy vẫn còn xinh đẹp dịu dàng, hu hu hu ta sai rồi, nơi này không phải thiên đường, nơi này là địa ngục!
Sen ơi nhanh tới cứu mèo, mũi mèo sắp hư rồi áaaaaa!!!
“Meo méo ————!”
Giữa tiếng cười cười nói nói, tiếng kêu thê thảm của cục than nào đó truyền ra từ tẩy điện.
…
Một bên khác, tẩm cung Pharaoh.
“Tính khí vương gần đây đã tốt hơn rất nhiều a, dù nhắc tới chuyện quá khứ cũng sẽ không lạnh mặt nữa “
Nam nhân tuy đang cười híp mắt, nhưng vừa nhìn tướng mạo liền biết tên này không dễ chọc, nhìn về phía vương đang an bài công việc cùng những đồng liêu khác, thấp giọng nói chuyện với Đại thần quan Nefes.
“Ừm, đúng vậy.” Nefes cũng bất động thanh sắc thấp giọng, vui mừng nhìn chủ nhân của nàng, vương càng ngày càng có nhân khí rồi.
“Ngươi biết tại sao?” Nam nhân có chút ngạc nhiên.
“Nguyên nhân thực ra rất đơn giản… Vương nuôi một con mèo, gần đây bởi vì con thú nhỏ kia, tâm tình vương không tệ, lệ khí trên người cũng tản đi rất nhiều, sáu ngày nay không có trách phạt người hầu.” Sáu ngày a! Quả thực là kỳ tích. Nefes không nhịn được cảm thán.
Nam nhân cũng khiếp sợ mở to mắt: “Thật sao?!”
“Đương nhiên!”
Nefes vui vẻ câu môi, đang định nói gì đó thì nghe bên ngoài bỗng truyền đến tiếng mèo kêu thảm thiết, sau đó vẻ mặt vị vương vốn hiếm khi được gọi là ôn hòa trên ngai vàng đột nhiên thay đổi, hai mắt băng lam nhìn ra bên ngoài!
Những người khác sững sờ nhận ra có điều không đúng, mà vị tướng quân đang đọc diễn văn cũng nhanh chóng im lặng.
Bọn họ nghi hoặc theo hướng ánh mắt Jofar nhìn ra ngoài.
Sau đó, một con mèo nhỏ xuất hiện.
Nói chuẩn xác là một bên kêu thảm thiết một bên tè ra quần dùng tốc độ cực nhanh thiếu chút nữa khiến người ta không nhìn rõ bóng dáng của nó, trái banh lông đen đột nhiên nhảy vài phát, thả người nhào vào lồng ngực vương của bọn họ!
Những người khác:… Cái thứ gì đây? Đen thui vậy.
Các bộ hạ tâm phúc của Jofar không rõ chân tướng, cả mặt viết đầy???, tiếp bọn họ liền nghe thấy vương của bọn họ nói chuyện cùng một con mèo.
Đúng, không sai, nhóm tâm phúc của Jofar xạm mặt lại, vương dĩ nhiên cùng một con mèo đàng hoàng trịnh trọng nói chuyện!
Nội dung như sau:
Vương của bọn họ vẻ mặt không thích: “Bast? Nhanh trèo xuống, chú ý lông của ngươi!”
Cục lông đen dùng tốc độ cực nhanh kêu: “Meo meo meo ——! meo meo méo ——!”
Nước mắt rưng rưng thê thê thảm thảm, meo meo gào, chân mèo cũng cùng múa may, bộ dạng nhỏ khiến không ít vị tướng cảm thấy đáng thương.
Vương nghe nghe, sắc mặt bắt đầu từ từ âm trầm, đưa tay sờ lỗ tai cục lông kia một cái, Nefes và những người khác thấy ngón tay mà vương sờ qua dính máu, rất rõ ràng, con mèo này bị thương.
“Các nàng dám làm thú cưng của ta bị thương —— a.” Vương mới vừa rồi còn thần sắc ôn hòa chậm rãi nhếch khóe môi, phát ra tiếng cười âm lãnh khiến đám người Nefes tê cả da đầu, đáng thương ly rượu bằng vàng hắn cầm trong tay, đột nhiên biến thành một món đồ phế phẩm!
Sau đó ly rượu xẹp lép bị hắn quăng mạnh trên đất phát ra tiếng vang cực lớn, rượu đỏ chưa uống cạn tựa như máu tươi, vung vẩy một chỗ.
Dưới cơn thịnh nộ của Pharaoh, trăm vạn mạng người phải ngã xuống!
“Thân vệ, truyền lệnh của ta, xử tử tất cả thị nữ của tẩy điện! Tất cả!”
“Dạ!”
Thân vệ thân thủ nhanh nhẹn, như tập mãi thành quen cấp tốc nhận lệnh.
Những người khác: “…”
Nefes: “…”
Mà nam nhân vừa nãy nói chuyện với Nefes: “…”
Hắn quay đầu, vô cảm nhìn Nefes: Nefes, ta nhớ ngươi vừa mới nói tính tình vương thay đổi tốt hơn rồi.
Nefes mỉm cười mài răng: Không, ta chưa từng nói.
Đúng thế… Ta! Chưa! Từng! Nói! Qua!