Mãi lúc sau khi cả hai bên im lặng, Mã Du có động thái gật nhẹ đầu.
Tiết Nhiên Ly như vỡ oà hạnh phúc thay, cô vội ôm cậu vào lòng vuốt ve yêu thương.
Khi tâm trạng ổn định lại, cô đẩy cậu tới khoa chỉnh hình.
Tiết Nhiên Ly trao đổi vài lời với bác sĩ Lý Hoàng, ông ấy từ từ đi tới chỗ xe lăn Mã Du, ông thân thiện nói:
– Cho bác xin phép nhìn chân cháu chút nhé.
Mã Du đưa mắt lên nhìn Tiết Nhiên Ly, dáng vẻ bẽn lẽn không dám làm gì. Nắm bắt ý trong lòng cậu, Tiết Nhiên Ly gật đầu, cô đi tới cạnh cậu, tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại, tay khác vỗ lên bả vai nhỏ bé, cố gắng hỗ trợ tinh thần cậu.
Sau khi xem xét một chút, bác sĩ Lý Hoàng cười gật gù:
– Giờ còn nhỏ, nên việc lắp chân giả và tập đi cũng dễ hơn. Sẵn thích nghi thuận tiện cho khi lớn.
Tiết Nhiên Ly rạng ngời, hàm răng trắng sáng lộ rõ ra ngoài.
– Vậy thời gian đặt chân giả về khoảng bao lâu ạ?
– Nếu muốn chất lượng thì phải nhập bên nước ngoài về, thời gian có lẽ khoảng tầm 3 tuần.
Cô muốn tranh thủ thời gian một chút, như thế Mã Du sẽ có thêm thời gian để tập luyện. Vả lại sang đầu Xuân năm sau là Mã Du sẽ tròn 5 tuổi và bắt đầu đi học rồi. Cô không muốn thằng bé phải vì khuyết điểm nhỏ mà tự ti và bị ức hiếp ở trường lớp.
– Phải nhập khẩu bên nước nào vậy ạ? Có thế sớm hơn chút được không?
Bác sĩ Lý Hoàng chỉnh vạt áo blouse, ông suy nghĩ nói:
– Ở bên Landy. Tuy chỉ là nước chuyên về du lịch, nhưng ở đó hiện cũng đang phát triển rất tốt về mặt cơ sở y tế.
– Landy? Nếu tôi có thể tới đó liền, vậy chân giả sẽ được đưa cho tôi để tự tôi chuyển về nước được không?
– Có khả năng, nhưng mùa này đang là mùa du lịch, rất khó để săn vé máy bay.
Tiết Nhiên Ly mặt mày hớn hở, cô tự tin mình có khả năng đem chân giả về cho Mã Du nhanh nhất.
Trước mắt xin số điện thoại liên lạc ở bên bệnh viện Landy, cô cũng cần đăng ký giấy tờ chính quy để nhập khẩu về nước nữa.
Mang theo tâm trạng thoải mái ung dung về nhà, trên đường đi Tiết Nhiên Ly còn hát vài bài thiếu nhi cho Mã Du nghe. Không nghĩ đến thằng bé còn ngập ngừng lấp bấp hát theo vài câu.
Tiết Nhiên Ly vỗ tay khích lệ, cô hua tay múa chân diễn trò với cậu. Tâm trạng Mã Du dần tốt lên, sắc mặt tươi tắn không u sầu như trước đó nữa.
Vừa về đến nhà, Tiết Nhiên Ly gặp ngay khuôn mặt đầy sát khí và hung thần của Mã Thiệu Huy, dáng vẻ trái ngược hoàn toàn với phiên bản nhỏ của anh – Mã Du.
Anh lạnh giọng hỏi cô:
– Cô vừa dẫn Du Du đi đâu về? Đã được sự cho phép của tôi chưa?
Tiết Nhiên Ly nhìn anh tức giận, bất giác cô run người, tay đặt lên bụng mong tìm chút chỗ dựa tinh thần.
– Em… em dẫn thằng bé đi mua quần áo ạ.
– Đó không phải việc của cô.
Mã Thiệu Huy đi tới kéo xe lăn Mã Du về tay mình, Mã Du hoảng sợ nhướn người về hướng Tiết Nhiên Ly.
Sợ cậu bị té, cô vội đi tới đỡ lấy. Nhưng ai nghĩ tới Mã Thiệu Huy mặc kệ cô đang có thai mà đẩy cô té ngã.
May mà Tiết Nhiên Ly chống đỡ kịp thời.
– Cô đừng có giả bộ nữa. Bình Nhu đã kể hết cho tôi nghe rồi. Tôi không ngờ cô lại lén sau lưng tôi mà giở trò hạ đẳng với mẹ con cô ấy!