“Vậy thì mười lăm lượng,” ả đáp.
“Mười hai lượng ứng trước, nhưng ngay ngày mai các ngươi xuất hành,” Sình Dương giọng lạnh băng mới nói.
“Được. Đúng là mĩ nam công tử nói câu nào cũng ngửi thấy mùi tiền.” Kì thực ả cũng chỉ cần mười hai, nhưng hét giá cao cho mấy người kia hạ giá xuống là vừa ý. Rồi mới quay lại với lũ hải khấu mà rằng, “Các huynh đệ, hạ hết vũ khí xuống! Mai là chúng ta thấy mùi giàu sang rồi, không làm phiền mấy người này nữa!”
Lũ hải khấu mới đồng loạt reo hò, rồi vòng vây xung quanh bọn Công cũng tản ra.
Hải Lãng mới một tay vỗ vai Sình Dương, tay kia vỗ vai A Cáp Công. “Ta để cho các ngươi đi hôm nay. Nhưng nếu ngày mai gặp mà không đúng mười hai lượng vàng trao tay, các ngươi sẽ biết đến uy danh của nữ vương Đông Hải!”
Công gạt tay Lãng ra. “Ngươi đang đe dọa người của triều đình sao?”
“Triều đình các ngươi có thực lực thì bọn hải khấu ta đã không nhởn nhơ ngoài này,” Lãng cười khanh khách.
Công và nữ tặc hẹn nhau đúng giờ Ngọ hôm sau, ả sẽ dẫn toàn bộ đoàn chiến thuyền cập cảng Đại Liên.
Trên đường về, Gia Khảm mới hỏi Sình Dương, “Trận đó mà đại hiệp đỡ đòn đánh lén của Hải Lãng rồi cự chiến tiếp, liệu đại hiệp nắm bao nhiêu phần thắng?”
Hắc Quả chen vào, “Mười phần cả mười chứ còn gì nữa? Ả cuồng nữ kia chỉ được cái sức khỏe trâu bò, chứ ngoài ra chỉ toàn món võ mèo cào.”
Sình Dương đơn giản đáp, “Họ Bốc đó tiền đồ rất khá. Nếu cô ta theo võ nghiệp bài bản, có thể sẽ còn vượt qua ta nữa.” Gia Khảm và Hắc Quả bán tín bán nghi, cho rằng Sình Dương chỉ đang khiêm tốn quá mức.
Về phần A Cáp Công, công việc của chàng đã xong, giờ chàng có thể từ biệt Sình Dương mà trở về Hồ Phủ bắt cá voi. Nhưng trong lòng Công vốn đã có ý khác. Thuyền về gần tới bờ, chàng mới hỏi hai nghĩa đệ.
“Hắc đệ, Ni Kham đệ, ta thực sự không muốn giấu giếm nhị đệ. Trước giờ ta quả thực có ý xuống Nam phò Kim chủ, nhưng ngặt nỗi phụ thân nhất quyết ngăn cản, bản thân ta tài kém sức mọn, không thể một thân này cống hiến. Nay đã có cơ duyên gặp được Sình đại hiệp, ấy là thiên mệnh đã định cho ta đi theo con đường cứu quốc. Giờ ta muốn đi theo Sình đại hiệp một phen, nên mới nói điều này với nhị đệ. Nếu nhị đệ có lòng theo ta, ta sẽ rất cảm kích. Bằng không, hôm sau có thể sửa soạn về, chúng ta tiễn biệt tại đây. Chỉ là giờ mà trở về báo tin với phụ thân một chuyến thì thời gian vô cùng gấp gáp, mà thế nào cũng bị ngăn cản. Nên nhị đệ phải quyết định ngay, cũng không thể về thăm gia quyến lần cuối.” Cùng lúc đó, chàng viết một bức thư từ biệt, sai một tên xa phu đi theo đoàn mang về cho tù trưởng. Cuối thư, y cũng không quên gửi một lời cảm ơn tới Uông thị vì đã vô cùng bao dung không trách móc y khi ra đi.
“Đệ đợi huynh nói mấy lời này mãi!” Hắc Quả mừng rỡ. “Ở cái xứ heo hút này mãi, chán quá rồi! Giờ thiên hạ loạn lạc, đệ cũng được tiến thân tranh đấu, mà Hồ Lý Cải yên bình quá, thật khó chịu làm sao!”
Ni Kham Gia Khảm chưa quyết. Một mặt chàng muốn đi theo nghĩa huynh, nghĩa đệ, lại cũng muốn gặp lại đồng học Hoàn Thừa Lân. Mặt khác chắc chắn trưởng giáo Ni Kham phái sẽ vô cùng phật lòng, mà chàng cũng không thực tâm muốn tòng quân kháng chiến. “Ta thực sự không muốn đi mà không gặp mặt phụ thân ta lần cuối.” Thấy Gia Khảm còn vùng vằng chưa quyết, A Cáp Công vỗ vai nghĩa đệ mà nói. “Trong tâm còn nhiều trăn trở thì đệ hãy cứ trở về nhà. Sau này đệ đổi ý, lúc đó tìm bọn huynh cũng chưa muộn. Còn không thì hãy cứ ở đó phụ giúp tù trưởng, đợi tin bọn huynh thắng trận trở về.”
Gia Khảm gật đầu, mùi mẫn chia tay Quả, Công, rồi cùng với tên xa phu cùng hơn chục người nữa quay về. Số còn lại đều một lòng lên đường cùng A Cáp Công.
Ngày hôm sau, đúng giờ Ngọ, lực lượng của Bốc Hải Lãng tổng cộng tám chiến thuyền y hẹn kéo đến. Sình Dương mới hỏi A Cáp Công tiếp theo phải đi đâu.
Công đáp, “Ta quen Thái thú Liêu Dương Lý Hồng Phúc, Phòng ngự đồng trì Ô Di Đạo lại là bạn chí cốt của ta. Họ đều là người khí khái quả cảm, tất không hàng giặc Mông. Đại hiệp chia cho ta một trăm quân kỵ, ta sẽ lên Liêu Dương một chuyến. Chỉ cần ta tới giải vây là có thể cùng họ đồng tâm hiệp lực. Còn đại hiệp nên đi với Bốc Hải Lãng theo đường biển tới Dinh Khẩu. Ta đưa cho đại hiệp cờ hiệu Kim quốc và quan chức ấn tín của ta, đại hiệp tới nơi chỉ cần trưng ra là họ sẽ biết. Còn ta chỉ cần tổ vật này là được.” Chàng đưa cho Dương ấn tín, tay còn lại giữ một tiểu tổ vật bằng gỗ khắc con cú đầu ưng. “Hai thành cùng hợp lực, chúng ta sẽ đại phá Húc Đồ Cung.”
Sình Dương nhận ấn tín, nhất nhất đồng tình.
~ Nếu bạn thích truyện thì hãy tặng mình một cái vote để ủng hộ truyện nhé!~