Ngụy Vô Tiện thấy chúng nó đi tới là biết ngay sẽ hỏng việc, liền biết điều lùi ra phía sau Lam Vong Cơ. Quả nhiên đám tẩu thi này xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới nơi cách bọn họ năm, sáu trượng, trông thấy Ngụy Vô Tiện, sợ đến mức lập tức xoay lưng rút về lối cũ, chân bước còn lưu loát gấp hai ba lần lúc chúng nó lại đây. Ngụy Vô Tiện bóp trán, quay người nói: “Woa! Hàm Quang Quân, ngươi thiệt là lợi hại! Chúng nó vừa nhìn thấy ngươi đã sợ đến mức quay lưng chạy luôn. Ha ha!”
Lam Vong Cơ không có gì để nói.
Ngụy Vô Tiện cười haha đẩy y: “Đi thôi đi thôi, đi xuống khỏi dãy thử xem. Ta thấy chỗ này không có quái vật nào khác nữa đâu, người vùng này cũng thật là, có mấy cái tẩu thi bất lực thôi mà có thể đồn thành quái vật ăn tươi nuốt sống người, cái gì mà “Cật nhân lĩnh”, chắc chắn cũng toàn sắp đặt thôi chứ gì, uổng công đi một chuyến!”
Lam Vong Cơ bị hắn đẩy mấy lần, lúc này mới cất bước. Ngụy Vô Tiện còn chưa bắt kịp, bỗng nhiên, nơi rừng Sam Liễu xa xa, truyền tới một tràng tiếng chó sủa điên cuồng.
Ngụy Vô Tiện sợ hãi biến sắc, nhoáng cái tọt ra đằng sau Lam Vong Cơ, ôm eo y ngồi xổm xuống co cụm thành một đống.
Lam Vong Cơ: “… Vẫn còn ở phía xa, ngươi trốn cái gì.”
Ngụy Vô Tiện nói: “Trốn trốn trốn trốn trốn trốn trốn trước rồi nói sau. Nó ở đâu? Nó ở đâu rồi?!”
Lam Vong Cơ lắng nghe chốc lát, nói: “Là con chó ngao kia của Kim Lăng.”
Ngụy Vô Tiện vừa nghe, đứng dậy, lại bị tiếng chó sủa bức phải ngồi xổm xuống, Lam Vong Cơ nói: “Chó sủa inh ỏi, nhất định là đã gặp phải thứ gì đó.”
Ngụy Vô Tiện kêu khổ không thôi, lại đứng dậy: “Vậy vậy vậy vậy đi đi xem xem xem thử đi. Đi xem xem thử.”
Lam Vong Cơ không động đậy, Ngụy Vô Tiện nói: “Hàm Quang Quân, ngươi đi đi, đi đi mà!” Y không đi, hắn cũng không dám đi.
Lam Vong Cơ lặng thinh chốc lát, mới nói: “Ngươi… Thả ra trước đã.”
Hai người lằng nhà lằng nhằng khập khập khiễng khiễng đi vào con đường có tiếng chó sủa, rồi lại đi quanh rừng Sam Liễu hai vòng. Tiếng kêu của con ngao kia cũng chợt gần chợt xa, Ngụy Vô Tiện nghe tiếng chó sủa hồi lâu, miễn cưỡng thích ứng đôi chút, tốt xấu gì cũng không nói lắp nữa: “Nơi đây có mê trận?”
Mê trận này rõ ràng do người bố trí, ban nãy còn nói lời đồn về dãy Hành Lộ đều vô căn cứ, giờ lại có chút thú vị rồi.
Trận pháp cũng không khó phá giải, sau khi Lam Vong Cơ phát hiện cơ quan trong đó, lập tức đi ra được. Lúc này con chó ngao kia đã gầm gừ nửa nén hương, nhưng vẫn trung khí mười phần, theo tiếng đi vào, không lâu lắm, trong rừng cây Sam Liễu, hình dáng một toà thạch bảo* hiện lên.
*bảo ở đây không phải quý báu, mà là thôn trấn được tường đất bao quanh.
Kiến trúc này lấy đá khối màu xám trắng xây thành, bên ngoài mọc đầy cây leo và lá rụng, mỗi một toà đều xây dựng hình nửa cung tròn quái lạ, y như mấy cái chén lớn úp xuống mặt đất.
Bên trong dãy Hành Lộ, vậy mà lại có một toà thạch bảo, xem ra tin đồn cũng chẳng phải không có lỗ mà gió vẫn lùa. Nhưng đây rốt cuộc có phải là “thôn cật nhân” thật hay không, bên trong có thứ gì, khó mà nói chắc.
Con chó ngao kia của Kim Lăng ở bên ngoài quần thạch bảo này, cứ luẩn quẩn chạy quanh đó, khi thì thở hổn hển, chốc chốc lại lớn tiếng kêu loạn. Thấy Lam Vong Cơ đến gần, tuy hơi tỏ ra sợ sệt mà lùi lại, nhưng không hề bỏ chạy, mà nhắm vào bọn họ kêu to hơn nữa, lại nhìn sang thạch bảo, chân trước đào đào một cái hố khiến bùn đất bay lên, nôn nóng bất an. Ngụy Vô Tiện núp sau lưng Lam Vong Cơ, đau khổ nói: “Sao nó còn chưa đi… Chủ nhân nó đâu? Sao không thấy chủ nó?!”
Từ lúc nghe thấy tiếng chó sủa mãi đến tận bây giờ, không hề nghe thấy bất cứ âm thanh nào của Kim Lăng, cũng chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu. Nếu như cậu ta gặp nạn, thì cũng phải có tiếng kêu cứu chứ. Đằng này con ngao kia nhất định là do cậu ta mang tới, mê trận cũng chắc chắn là do nó phá, mà người sống lại biến đâu mất dạng.
Lam Vong Cơ nói: “Vào xem thử.”
Ngụy Vô Tiện: “Vào đó kiểu gì? Đâu có cửa.”
Đúng thật là không có cửa. Đá khối màu xám trắng bịt đến kín kín kẽ kẽ, không chừa cửa hay cửa sổ. Con chó ngao kia nhảy lên, dường như muốn cắn góc áo Lam Vong Cơ, nhưng đến gần rồi lại không dám, vòng qua y cắn vạt áo Ngụy Vô Tiện, kéo hắn ra ngoài.
Hồn phách Ngụy Vô Tiện gần như muốn xuất khiếu: “Lam Trạm… Lam Trạm Lam Trạm… Lam Trạm Lam Trạm Lam Trạm!!!”
Con chó ngao kéo Ngụy Vô Tiện, Ngụy Vô Tiện kéo Lam Vong Cơ, một con chó kéo hai người đi hẳn nửa vòng, vòng tới đằng sau thạch bảo. Nơi này lại có một cửa hang cao gần bằng một người. Hình dạng không chỉnh tề, trên đất toàn là đá vụn to to nhỏ nhỏ, rõ ràng là vừa mới bị ai đó dùng sức mạnh của pháp khí bổ nát rồi mở ra. Bên trong cửa hang tối thui, thấy không rõ lắm, dường như có ánh đỏ mơ hồ. Con ngao buông miệng, điên cuồng gào vào bên trong một tràng, lại vẫy mạnh đuôi với hai người. Không cần nhiều lời, nhất định là Kim Lăng dùng cường lực phá tan toà thạch bảo này, sau khi đi vào, lại xảy ra bất trắc.
Tị Trần tự động rời vỏ nửa tấc, lưỡi kiếm phát ra vầng sáng lam sắc nhàn nhạt lạnh lẽo, rọi sáng con đường tối đen phía trước, Lam Vong Cơ khom lưng, chui vào trong trước. Ngụy Vô Tiện bị con chó kia bức sắp điên lên, vọt vào theo, suýt nữa thì xô phải y ngã thành một đống. Lam Vong Cơ đỡ lấy tay hắn, không biết là trách cứ hay chẳng biết làm thế nào, lắc lắc đầu.
Con ngao kia rõ ràng rất muốn đi theo, cũng đã gắng sức xông vào trong, nhưng dường như bị lực lượng nào đó chặn bên ngoài, dù có làm thế nào vẫn không thể xông phá lá chắn ấy được, đành phải ngồi xổm ngay ngoài cửa hang, đuôi càng vẫy càng điên cuồng. Ngụy Vô Tiện mừng đến độ muốn quỳ xuống lạy nó luôn, rút tay về, đi vào trong mấy bước, ánh kiếm lam sắc lạnh lẽo được bóng tối bốn phía làm nền biến thành một màu trắng lạnh.
Dãy Hành Lộ rậm rạp cây cao, đã cực kỳ âm u lạnh lẽo, mà bên trong toà bảo thạch này lại còn tối tăm lạnh lẽo hơn nó nữa. Ngụy Vô Tiện áo đơn quần giản vào trận, gió lạnh xuyên qua ống tay áo và áo lót, mồ hôi lạnh bị con chó ngao kia doạ chảy ra ban nãy đều cạn khô. Ánh sáng từ cửa hang đã biến mất như ánh nến tắt từ lâu, càng đi vào trong càng rộng rãi, càng tối đen.
Đỉnh thạch bảo hình tròn, Ngụy Vô Tiện đá đá đá vụn bên chân, có thể nghe thấy tiếng vọng khe khẽ.
Rốt cuộc hắn nhịn hết nổi, ngừng lại, đặt tay phải lên màng tang, khẽ nhíu mày.
Lam Vong Cơ quay đầu lại nói: “Sao vậy?”
Ngụy Vô Tiện: “… Thật ồn.”
Trong thạch bảo, yên tĩnh không hề có một tiếng động, yên ắng đến độ như một ngôi mộ. Mà chính nó cũng cực kỳ giống một ngôi mộ.
Nhưng trong tai Ngụy Vô Tiện, ngay lúc này đây, bọn họ đã đặt mình vào trong chốn ồn ào.