“Thật sự muốn đi hả?”
“Đương nhiên rồi.”
Giang Nghĩa nắm chặt tay Đinh Thu Huyền đi về phía khu vực đấu thầu, lúc này điện thoại di động của anh vang lên.
Anh lấy ra nhìn xem, mở một tin nhắn mới nhất: lão đại, hoạt động đấu thầu đã được xử lý hoàn tất dựa theo chỉ thị của anh.
Khóe miệng của Giang Nghĩa hơi cong lên, cất điện thoại đi.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đi đến địa điểm đấu thầu.
Bởi vì là đấu thầu tại chỗ, sự kiện diễn ra tương đối gấp gáp, cho nên không có địa điểm đặc biệt xa hoa, chỉ tạm thời dựng một địa điểm đấu thầu trong sân vận động cỡ nhỏ.
Ngoại trừ Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, buổi đấu thầu lần này có rất nhiều người đến tham gia.
Các đại diện được cử đi từ các nhà máy siêu lớn nổi tiếng trong nước, đến các nhà máy nhỏ lẻ không được biết tới.
Nhà họ Đinh, hóa ra là ở khu Tô Hàng cũng chỉ được coi là một thế gia hạng hai, hiện tại ba khu sáp nhập thành một khu Giang Nam lớn, địa vị của nhà họ Đinh bị tụt xuống rất nhiều, gần như là đứng cuối hạng hai.
Lần này đến đây tham gia đấu thầu không thể thiếu gia tộc đứng đầu thành phố Giang Nam.
Nhà họ Đinh không chiếm được bất cứ ưu thế nào.
Nhưng mà ai cũng có thể nhìn ra được kế hoạch xây dựng lại khu quy hoạch tuyệt đối là một công việc béo bở, bởi vì ngoại trừ khu Tô Hàng, các khu vực ven sông ở Hối Hải, Cần Mạc cũng được đưa vào kế hoạch xây dựng.
Cho nên đây chính là một dự án lớn kéo dài ra cả ba khu.
Một khi có được nó thì có thể nuôi cả gia đình trong mười năm.
Cũng chính vì vậy, Đinh Trung thân là gia chủ mới có thể tự mình đến địa điểm tham dự kế hoạch đấu thầu.
Ban đầu ông ta muốn tìm Đường Văn Chương để hỗ trợ, nhưng mà Đường Văn Chương và Cục xây dựng không có quan hệ gì, không thể mở lời, cho nên đã uyển chuyển từ chối.
Có thể thắng đấu thầu hay không, điều đó phải dựa vào bản thân Đinh Trung.
Mọi người lần lượt ngồi xuống.
Đinh Trung không ngừng hít sâu, Đinh Phong Thành thì tràn đầy tự tin: “Ông nội, ông không cần phải khẩn trương như vậy đâu, phương án đấu thầu lần này của chúng ta, cháu đã bỏ ra một số tiền rất lớn mới có thể mời được đội thiết kế hàng đầu trong nước, cho dù nhìn từ phương diện nào cũng đều hạng nhất, chắc chắn là những công ty khác không tốt bằng của chúng ta, lần này chắc chắn chúng ta có thể thuận lợi có được nó.”
“Với lại nhà họ Đinh chúng ta là những người kỳ cựu đã kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng hàng chục năm, những công ty khác làm gì có ưu thế này chứ?”
Đinh Trung lắc đầu: “Phong Thành, cháu ấy, quá mù quáng và tự tin, phải biết là trong cái ngành xây dựng này, nhà họ Đinh của chúng ta chỉ đứng thứ hai, chứ đừng nói chi là Cục xây dựng với nhà họ Đinh không có quan hệ gì với nhau, tư cách chen mồm vào cũng không có, muốn thắng thầu lần này, độ khó không phải là bình thường đâu.”
“Ông nội, ông không cần phải khen người khác rồi dập tắt năng lực của mình, chờ một lát nữa xem cháu là được.”
Không bao lâu sau, người chủ trì buổi đấu thầu bước lên sân khấu.
Quách Khải, là cục phó Cục xây dựng, hắng giọng một cái, đẩy đẩy cái mắt kính gọng vàng, khẽ cười nói: “Các vị khách quý, chúc mọi người buổi trưa vui vẻ, rất vui vì có thể gặp gỡ mọi người…
Sau khi nói xong những lời nói lan man không liên quan thì đến trọng điểm.
“Tôi tin là mọi người đều rất mong chờ kế hoạch đấu thầu lần này, vậy thì tôi liền đi thẳng vào vấn đề với mọi người.”
“Một lúc nữa, tôi sẽ ở trong văn phòng bên trái, người nào muốn tham gia vào đấu thầu thì cứ trình bày phương án thật kỹ cho tôi nghe, tôi sẽ căn cứ vào phương án của mọi người mà đưa ra lựa chọn tối ưu.”
“Như vậy, tôi sẽ lẳng lặng trong văn phòng mà chờ đợi tin tốt, mọi người phải cố gắng cho tôi một đáp án hài lòng nhất.”
Nói xong, Quách Khải cất bước đi vào trong văn phòng.
Mọi người hăng hái kiểm tra kế hoạch của mình, bọn họ xác nhận phương án nhiều lần, mãi cho đến khi cảm thấy không có bất cứ vấn đề gì rồi mới cất bước đi vào trong văn phòng.
Người đầu tiên đi vào chưa đến một phút thì đã lắc đầu, vô cùng thất vọng mà bước ra.
Người thứ hai, người thứ ba.
Liên tiếp hơn mười người vào trong, người nào cũng không vượt qua một phút liền đi ra ngoài, ai nấy cũng đều uể oải.
Đinh Thu Huyền càng nhìn càng thấy sợ hãi.
“Giang Nghĩa, em thấy là chúng ta vẫn nên về đi, buổi đấu thầu này quá nghiêm khắc rồi, hơn nữa, chúng ta không có phương án gì hết, cho dù có đi vào đó, đến lúc đó chúng ta nói cái gì đây?”
Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Cứ tin tưởng vào chính mình, dựa vào năng lực của em, tuyệt đối có thể thắng thầu lần này.”
Đinh Thu Huyền rất nghi hoặc: “Anh có lòng tin với em như thế à, ngay cả em cũng không có.”
Giang Nghĩa không có gì, chỉ là lẳng lặng nhìn văn phòng nho nhỏ ấy, dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của anh.