Trần Nhân mắt giờ đã ngấn lệ, tay cầm điện thoại run run đưa về phía Hòa An. Trong giây phút đó Hòa An như bị đứng hình trước cảnh tượng đang vô cùng bất ngờ đang hiện ra trước mắt. Có một người gửi hơn năm bức hình cho Trần Nhân. Hình ảnh liên tục chuyển hình ảnh từ hai người một nam một nữ liên tục có các cử chỉ thân mặt từ nắm tay tới ôm rồi hôn nhau không hề mang một nét ngại nào trong quán club lớn của thành phố.
Không cần đoán cũng biết đó là ai. Ngay sao đó liền tù xì hai ba tin nhắn nhảy lên trước mắt Hòa An.
*”Rồi mày có tới liền được không?”*
*”Club Paradise.”*
*”Mày không tới là tao với Nhật Minh làm cho ra trò tại đây bây giờ luôn.”*
Sắc mặt của Trần Nhân hiện tại khỏi phải nói nữa rồi. Hòa An vừa định nói gì đó nhưng chưa kịp phản ứng thì cậu ta từ ghế bên cạnh mở cửa bước ra ngoài. Hành động nhanh tới mức Hòa An bất ngờ không kịp phản ứng. Vội vã tháo dây an toàn đuổi theo thì Trần Nhân đã một tay mở cửa chiếc xe taxi gần đó. Hòa An liền nắm chặt tay cậu ta lại nghiêm túc nói.
“Nghe anh, trở về xe anh chở cậu đi tới đó.”
Trần Nhân thu bàn tay về hình nắm đấm cố giữ bình tĩnh nói nhưng không hề quay sang nhìn.
“Lần này coi như em thất hẹn với anh, em muốn tự giải quyết. Không muốn anh nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ này. Em cũng không muốn ảnh hưởng tới việc riêng của anh.”
Trần Nhân vô cùng kiên quyết không nhìn Hòa An, kéo mạnh tay trở về bước nhanh lên xe quay đầu về hướng ngược lại bỏ lại Hòa An đứng như trời trồng tại chổ. Anh quay lại xe đầu óc vẫn chưa kịp quay về bình thường cầm chặt tay lái chạy xe đi.
* * *
Tuấn Khải vẫn còn đang ở văn phòng trong khi tất cả mọi người đã ra về được hơn một giờ đồng hồ. Từ lúc vào làm việc tới hôm nay chưa bao giờ anh vào làm và tan ca một lượt chung với mọi người một lần nào cả. Đang tập trung thì chuông điện thoại reo. Anh liếc sang nhìn số điện thoại xong không suy nghĩ liền bắt máy.
“Alo”
“Cô Khoa đây, khi nào con đến?”
“Con vẫn còn đang ở văn phòng, tầm nữa tiếng nữa con sẽ đến nếu không kẹt xe nhiều.”
“Được được, không gấp không gấp. An toàn là trên hết.”
Nói xong cô Khoa tắt máy, Tuấn Khải cũng ngưng công việc. Đứng dậy đi ra khỏi công ty. Vừa bước xuống đường đã cảm nhận được không khí náo nhiệt đến choáng ngộp ngay lúc này trên đường phố. Anh bước đến bên đường đón taxi, hôm nay để có thể bắt được một chiếc xe cũng là vấn đề nan giải. Đến hơn mười phút anh mới có thể yên vị trên xe. Nói rõ địa chỉ rồi ngồi yên từ bên trong cửa kính nhìn ra ngoài. Lòng tràn đầy cảm xúc khó nói.
* * *
Tầm mười phút sau Hòa An có mặt tại nơi anh muốn tới. Lấy đống quà trên tay bước xuống xe tiến về trước chỉnh lại chút rối trên tóc rồi nhấn chuông cửa. Đứng tầm khoảng ba phút là có người ra mở cửa.
“Cô có nhìn lầm không đây? Phải con không Hòa An?” Người phụ nữ trước mặt giọng run run đưa tay lên chạm vào vai trái của Hòa An.
“Dạ, là con đây. Cô Khoa.”