“Có chuyện?” Sở Nghiêu Nghiêu đề phòng.
“Ngươi nên thay thuốc rồi.”
Sở Nghiêu Nghiêu sửng sốt một chút mới nhận ra vấn đề có chút nghiêm trọng.
“Ngươi thay cho ta?”
Tạ Lâm Nghiễn nhếch môi cười tủm tỉm: “Bằng không thì sao?”
“Ta cảm thấy tự ta hẳn cũng có thể.” Sở Nghiêu Nghiêu nghiêm túc nói.
“Ngươi có một bàn tay bị thương.”
“… Hay là trước tiên ngươi đánh ta ngất xỉu? Như vậy có thể tránh được xấu hổ.” Sở Nghiêu Nghiêu đưa ra một kiến nghị.
“Trước lạ sau quen, Sở cô nương không cần quá để ý.”
Sở Nghiêu Nghiêu vô cùng hoài nghi nhìn Tạ Lâm Nghiễn: “Ngươi thật sự sẽ không nhân cơ hội chiếm tiện nghi của ta sao?”
Tạ Lâm Nghiễn cười đến chân thành: “Tại hạ vì sao muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô nương?”
Hắn hỏi thật thản nhiên, ngược lại giống như là Sở Nghiêu Nghiêu lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử vậy.
Sở Nghiêu Nghiêu: “…”
Nói như thể người lần trước động tay động chân với nàng không phải hắn.
Thôi được, Sở Nghiêu Nghiêu cắn răng ngồi dậy, sau đó thấy chết không sờn dang tay ra: “Đến đây đi, thay thuốc.”
Dù sao nam chính không couple như Tạ Lâm Nghiễn cũng không thể thật sự làm gì với nàng. Mấy hành động trước đó cũng chẳng qua vì lừa gạt nàng giải trừ đồng sinh cộng tử chú mà thôi.
Giải chú là không thể, Sở Nghiêu Nghiêu đã là lợn chết không sợ nước sôi, nguyên tác thiết lập Tạ Lâm Nghiễn là người lãnh đạm, một người lãnh đạm thì có gì đáng lo lắng?
Coi hắn là thái giám, coi hắn là thái giám, coi hắn là thái giám…
Sở Nghiêu Nghiêu âm thầm thôi miên bản thân. Tạ Lâm Nghiễn đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Sở Nghiêu Nghiêu, cũng may hắn không biết.
Hắn tới gần Sở Nghiêu Nghiêu mở vạt áo của nàng.
Sở Nghiêu Nghiêu lập tức ngừng thở, mỗi một tế bào đều thấy khẩn trương.
Tạ Lâm Nghiễn do dự một chút, vẫn nhắc nhở một câu: “Thời điểm thoa thuốc co lẽ có chút khó chịu.”
Sở Nghiêu Nghiêu nói trong lòng, còn không phải là đau sao, nàng mới… Được rồi, nàng sợ đau.
“Vậy ngài làm nhẹ nhé?” Sở Nghiêu Nghiêu hỏi dò, thậm chí còn dùng tới kính ngữ.
Tạ Lâm Nghiễn buồn cười: “Ta sẽ tận lực, Sở cô nương cần phải kiên nhẫn chút.”
Sở Nghiêu Nghiêu vừa nghe lời này, hít sâu một hơi: “Làm đi, ta chuẩn bị xong rồi.”
Đau dài không bằng đau ngắn.
Tạ Lâm Nghiễn không thật sự cởi y phục của nàng ra, chỉ để áo trượt xuống đầu vai, để lộ băng vải ra thì dừng.
Sở Nghiêu Nghiêu mím môi nhìn Tạ Lâm Nghiễn, sau đó buông mi nhìn chăm chú vào vị trí miệng vết thương, sợi tóc theo động tác của hắn rũ xuống, tầm mắt của hắn không hề liếc linh tinh, càng không hề biểu lộ chút ý ngả ngớn nào, chỉ nghiêm túc xử lý thương thế cho nàng.
Xem đi, Tạ Lâm Nghiễn quả nhiên không có hứng thú đối với nàng, trong lòng Sở Nghiêu Nghiêu thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Lâm Nghiễn chậm rãi cởi bỏ từng vòng băng vải quấn trên vai nàng, động tác rất nhẹ, nhưng dù sao cũng là miệng vết thương, Sở Nghiêu Nghiêu vẫn cảm thấy đau đớn, nhưng còn có thể chịu được.
Vết thương trên vai nàng nhìn thấy mà giật mình, một cái miệng máu lớn, tuy rằng đã không còn chảy máu nữa nhưng vẫn ướt sũng, không kết vảy.
Miệng vết thương lộ ra trong không khí, có một loại cảm giác đau đớn lạnh băng, Sở Nghiêu Nghiêu ngừng hô hấp, nghĩ chịu đựng qua thì tốt rồi.
Tạ Lâm Nghiễn lấy từ trong lòng ra một bình sứ nhỏ, kéo nắp bình đổ đồ bên trong ra tay, đó là một loại chất lỏng màu xanh biếc, nhìn giống thạch trái cây, tỏa ra linh khí nhàn nhạt và mùi thuốc.
“Kiên nhẫn một chút.” Hắn thản nhiên nhìn miệng vết thương của Sở Nghiêu Nghiêu rồi nhắc nhở một câu.
Sở Nghiêu Nghiêu cắn răng gật đầu.
Tạ Lâm Nghiễn đưa tay đè bả vai không bị thương của nàng xuống, một tay khác nâng linh dược trong tay vận chuyển linh khí, chất chất lỏng thấm linh khí lại càng xanh hơn.
Hắn chậm rãi đặt lòng bàn tay trên miệng vết thương của Sở Nghiêu Nghiêu.
Không đau đớn giống trong tưởng tượng, mới đầu là cảm giác lạnh lẽo bao bọc khắp miệng vết thương của nàng, tiếp đó cảm giác lạnh băng dưới linh khí của Tạ Lâm Nghiễn bắt đầu nóng lên, cách thoa thuốc này thực sự Sở Nghiêu Nghiêu không tự làm được.
Nhiệt độ lên cao một chút, miệng vết thương ấm áp dễ chịu, một chút cũng không đau, thậm chí còn làm Sở Nghiêu Nghiêu thấy rất thoải mái.
Sở Nghiêu Nghiêu ngước mắt nhìn Tạ Lâm Nghiễn một chút, trong lòng thoáng cảm thấy kỳ quái, nếu đã không đau vậy sao vừa rồi Tạ Lâm Nghiễn còn nhắc nhở nàng? Chẳng lẽ là muốn hù dọa nàng?
Tạ Lâm Nghiễn không nhìn nàng, mà nhìn chằm chằm miệng vết thương, một tay còn lại khống chế bên vai không bị thương của nàng, nét mặt căng cứng, tựa hồ là sợ nàng đau đến giãy dụa.
Thật là kỳ quái, Sở Nghiêu Nghiêu nhỏ giọng thì thầm, không thể hiểu được, nhưng không được bao lâu, sắc mặt của nàng liền thay đổi. Không đau, một chút cũng không đau, nhưng mà ngứa, chỗ bị linh dược bao bọc tựa như có 100 con kiến bò qua, ngứa đến mức nàng cơ hồ muốn nâng tay đi bắt.
Sở Nghiêu Nghiêu nhanh chóng nắm chặt tay áo mình, cắn chặt môi.
Sao lại ngưa như thế?!
Càng khó chịu đựng chính là, chỗ ngứa kia vậy mà càng ngày càng kịch liệt.
“Tạ Lâm Nghiễn…” Giọng nói của Sở Nghiêu Nghiêu nghẹn ngào nức nở.
“Ráng nhịn.”
Sở Nghiêu Nghiêu nín thở một hơi, nghẹn trong chốc lát, thật sự không được, nhịn không được!
Nàng không kìm được mà giãy dụa, muốn đứng lên, may mà Tạ Lâm Nghiễn đã đoán từ trước, sớm đè vai nàng xuống.
Mặt của thiếu nữ, ngay cả vành tai và cổ đều đỏ ửng, cũng không biết là nghẹn hay là ngứa.
Cứu mạng!
Mắt Sở Nghiêu Nghiêu ánh nước, nàng kéo y phục của Tạ Lâm Nghiễn như là muốn kéo vạt áo của hắn xuống.
Tạ Lâm Nghiễn không nghĩ đến Sở Nghiêu Nghiêu sẽ xuống tay với hắn nên hơi sửng sốt. Nhưng cũng vào lúc hắn ngây người, Sở Nghiêu Nghiêu đột nhiên nhào tới ôm hông của hắn, há miệng cắn một cái trên cổ hắn.
Tạ Lâm Nghiễn: “?”