Ôn Hinh cũng biết ý không hỏi nhiều, muốn cho cô yên tâm ở lại đây. Ôn Hinh nói dù sao dạo gần đây Tư Đồ Ý cũng không để cho vợ sắp cưới của mình chuẩn bị hôn lễ, Ôn Hinh đã sắp buồn bực đến điên lên, cũng may có Mạc Cẩn đến bầu bạn.
Tư Đồ Ý vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, thấy Mạc Cẩn cũng chỉ gật đầu nhẹ. Anh cũng không có ý kiến gì về việc Mạc Cẩn muốn đến ở tạm phòng của Ôn Hinh, miễn sao vợ anh thích là được, có người bầu bạn với cô anh cũng yên tâm.
Cứ như vậy, Mạc Cẩn đến nhà Ôn Hình ở. Tất nhiên cô có gọi điện cho Diệt Tuyệt sư thái, viện cớ nói gia đình có chuyện cô phải về gấp. Diệt Tuyệt sư thái không hề nghi ngờ gì về lời nói của cô học trò cưng. Tuy rằng cũng tiếc vì Mạc Cẩn bỏ lỡ một cơ hội thực tập tốt, nhưng nếu có chuyện gia đình thì cũng không còn cách nào khác.
Cũng vậy, Mạc Cẩn gọi cho Thúy Thúy để cô bạn không lo lắng cho mình, nhưng cô cũng không nói rõ mình ở đâu, chỉ nói là có việc nên phải về nhà một chuyến.
Lúc báo tin xong Thúy Thúy còn dặn dò cô phải cẩn thận gìn giữ sức khỏe, làm cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Sau khi gọi điện xong, Mạc Cẩn tắt máy ngay lập tức. Cô sợ Cố Cảnh Ngôn sẽ gọi cho cô, sợ bản thân không đủ kiên định, không chịu nổi sự mê hoặc của anh. Cho nên sau khi cô tắt điện thoại thì quăng qua một góc bỏ lơ nó.
Loay hoay một hồi đã chạng vạng tối. Lúc dùng cơm với Ôn Hinh cô cũng ăn không vô, nhưng vì không muốn Ôn Hinh lo lắng, cô cũng đành ráng bỏ vài món vào miệng, ép mình phải nuốt chúng vào bụng.
Sau khi tắm rửa xong, Mạc Cẩn ngồi trên sofa ngẩn người, sau đó cô mở tivi lên, đổi kênh liên tục mà không tìm được kênh nào ưng ý.
Mạc Cẩn ném điều khiển tivi qua một bên, lên giường nằm nhìn trần nhà lại ngẩn người, rồi lăn qua lăn lại… chẳng buồn ngủ chút nào. Cố gắng làm lơ đã lâu, cuối cùng Mạc Cẩn cũng không nhịn được tìm di động bật nguồn lên, nhưng lúc chuẩn bị ấn phím nguồn đột nhiên cô dừng lại, tiếp tục trằn trọc trên giường cuối cùng bỏ điện thoại lại vào trong giỏ xách, trở về giường dùng chăn đắp kín người.
Mạc Cẩn ơi là Mạc Cẩn, mày đúng là không có tiền đồ! Trước mặt Tống Chi Tình ra vẻ thản nhiên lợi hại lắm, bây giờ thì sao? Mày đúng là đáng bị tên khốn Cố Cảnh Ngôn ăn sạch mà!
Mạc Cẩn vừa thầm mắng chính mình, vừa đập bụp bụp trên nệm giường êm ái để trút giận.
Cuối cùng đến tận khuya Mạc Cẩn vẫn không ngủ được, cũng không thể chiến thẳng bản thân, sau khi lăn lộn một hồi cô đứng dậy tìm di động trong giỏ xách của mình, khởi động máy, thấy có hơn 20 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Cố Cảnh Ngôn thì lập tức tắt máy, tiếp tục về giường nằm.
Lần này Mạc Cẩn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trên môi còn ẩn hiện một nụ cười nhàn nhạt.