Ăn no xong chờ công chúa tới đánh à?
Ngay khi bầu không khí trong sân đang chìm vào bế tắc, trên tường bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên.
“Rầm rầm” ba bốn người mặc y phục dạ hành nhảy vào, bên hông còn đeo lệnh bài của Hoàng cung Ti Thiên Đài. Ti Thiên Đài là phủ nha chuyên xử lý yêu ma quỷ quái của hoàng gia, bên trong nuôi một nhóm người tu chân ăn lương thực hoàng gia. Có thể điều động Ti Thiên Đài cũng chỉ có hoàng tử và công chúa, Phượng Tuyên xác nhận, nhất định là công chúa đến bắt người.
Nhưng trước đây y chưa từng gặp công chúa kia mà?
Sao lại đột nhiên đến bắt y? Có vẻ lạ, y không chắc lắm nên chỉ đứng đó quan sát.
Phượng Tuyên chưa kịp quan sát hiểu rõ, lời nói kiêu ngạo tàn nhẫn của tu sĩ hoàng gia đã đến trước: “Các ngươi ai là đạo lữ phế vật của Thích Trác Ngọc! Lập tức ngoan ngoãn đi theo chúng ta! Nếu không thì giết chết không luận tội!”
Hơn nữa còn vừa nói vừa trèo tường đáp xuống đất.
Chỉ tiếc còn chưa giả ngầu xong, vừa đáp xuống đất đầu đã nổ tung.
Chuẩn xác mà nói, chỉ có thân thể bọn họ đáp xuống đất, còn đầu thì nổ tung thành sương máu giữa không trung.
À?! Cách giết người đơn giản và thô bạo này.
Phượng Tuyên khựng lại, quay đầu nhìn nam nhân vô diện, trong tay người kia còn có linh lực chưa thu hồi.
Y: “…”
Ok.
Người giấy không mặt tuyệt đối là phân thần của đại ma đầu!
Nhóm tu sĩ hoàng gia đầu tiên không có vác được Phượng Tuyên về.
Về sau còn lục tục mấy đợt nữa, mỗi một lần Phượng Tuyên còn chưa kịp lên tiếng, đã bị người giấy không mặt giết sạch chỉ trong chớp mắt.
Là giết sạch trong chớp mắt theo đúng nghĩa.
Sau khi chết liên tiếp bốn mươi mấy người, Phượng Tuyên thấy người giất lại chuẩn bị giết người bèn ôm chặt lấy cánh tay nó: “Dừng lại! Dừng lại! ”
Cứu mạng. Nếu lại bị đại ma đầu số 2 này giết tiếp, sao mà y còn vào mộng Thích Trác Ngọc đi theo cốt truyện tiếp được nữa.
Phượng Tuyên cũng không muốn lại một lần nữa thử hơn nửa đêm bị sổ mệnh gọi đi làm nhiệm vụ.
Người giấy không mặt bị y ôm lấy thực sự không di chuyển nữa.
Vì bốn mươi mấy tu sĩ hoàng gia giả trang lúc nãy đều bị đại ma đầu số hai giết chết, nhóm tu sĩ hoàng gia cuối cùng này ngoan ngoãn đi cửa chính. Thậm chí còn rất lễ phép gõ cửa, sau khi nhận được sự cho phép của Phượng Tuyên, tựa như cô vợ bé nhỏ xếp hàng tiến vào.
Ba người giống như chim cút, kinh sợ cúi đầu, sau khi nhìn thoáng qua người giấy sắc mặt trắng bệch, chà xát tay cung kính nói: “Tiểu Thất tiên quân, chủ tử nhà ta có mời, không biết buổi tối ngài có thời gian đi một chuyến hay không? ”
Phượng Tuyên: «Phế vật đạo lữ» «Tiểu Thất tiên quân»
Không hiểu nổi người phàm các ngươi.jpg
Y vốn định đi hoàn thành tình tiết này trong sổ mệnh, Phượng Tuyên vui vẻ tiếp nhận.
Nhưng sau khi đi hai bước, y nhìn người giấy không mặt. Trải qua một ngày quan sát, Phượng Tuyên phát hiện dáng vẻ người giấy không mặt này giống đại ma đầu, tuy rằng tu vi rất mạnh, thế nhưng chỉ số thông minh hình như không quá cao.
Mệnh lệnh nó lấy được từ Thích Trác Ngọc hẳn là quan sát mình, về phần quan sát mình ở đâu thì đó là quyền của nó.
Phượng Tuyên do dự một lát vẫn quyết định dẫn theo người giấy không mặt.
Lo lắng nó không có ngũ quan dọa người khác, trước khi ra khỏi cửa y còn tìm một cây bút, vẽ lên mặt người giấy không mặt. Không đến một nén nhang, đã vẽ xong ngũ quan cho nó, theo diện mạo của Thích Trác Ngọc. Phượng Tuyên tiêm một chút linh lực vào giữa lông mày của nó, ngũ quan lập tức trở nên sinh động, cơ hồ là giống y chang bản tôn Thích Trác Ngọc.
Chỉ là biểu tình ngơ ngác buồn tẻ.
Dứt khoát gọi là cấp hấp đi cho rồi!
Chỉ chốc lát sau, người của Ti Thiên Đài đã dẫn Phượng Tuyên và cá hấp đi tới Dự Đình.
Dự Đình chính là nơi các hậu phi sinh sống.
Xe ngựa quanh co đi rất lâu, rốt cục dừng ở cửa một cung điện.
Phượng Tuyên vừa mới vịn cá hấp từ trên xe ngựa nhảy xuống, chợt nghe được một giọng nói quen thuộc đang chửi ầm lên.
“Mẹ nó ta bảo các ngươi đánh ngất người rồi trói lại đây, mẹ nó ngươi bảo y ngồi xe ngựa tới đây?”
“Mẹ nó ngươi là con mẹ nó bắt cóc hay là mẹ nó đến hầu hạ tổ tông?!”
Liên tiếp “mẹ nó”, Phượng Tuyên nghe mà choáng váng.
Mặt cá hấp không chút thay đổi đột nhiên che tai y.
Được gòi, ý của cá hấp là y không nên nghe những lời tục tĩu hay sao?
Cách đó không xa, Lục hoàng tử nhảy dựng lên vừa chửi vừa mắng các tu sĩ Ti Thiên Đài.
Quay đầu nhìn thấy Phượng Tuyên, cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cục ta cũng bắt được tiểu tiện nhân ngươi, hôm nay Thích Trác Ngọc không có ở đây, ngươi xem ta chỉnh đốn ngươi như thế nào…”
Lời còn chưa dứt, Lục hoàng tử bỗng nhiên nhìn thấy cá hấp, mặt co quắp cả lại.
Gã giống như nhìn thấy ma quỷ gì đó, khiếp sợ lùi lại hai bước, hít một hơi khí lạnh.
Thích Trác Ngọc?!
Làm sao có thể, đêm nay chẳng phải hắn nên ở Đại Minh cung bắt yêu cùng với phụ hoàng sao?!
Chẳng mấy chốc, Lục hoàng tử đã nhìn thấy cá hấp không có chân.
Gã ngạc nhiên, chẳng lẽ đây là người giấy?
Lục hoàng tử bình phục lại nhịp tim dồn dập như sấm, thì ra là tự mình dọa mình.
Gã đã nói sao Thích Trác Ngọc ở chỗ này được. Chỉ là một người giấy, gã hoàn toàn không sợ một chút nào, vênh vênh váo váo nói: “Người đâu, đánh tên tiểu tiện nhân đến chết cho —”
Nửa câu sau còn chưa nói hết.
Cá hấp đánh một cái, đầu hai thái giám tiến lên định động thủ nổ tung.
Cá hấp bình tĩnh nhìn Lục hoàng tử. Lục hoàng tử trực tiếp nhìn thấy hiện trường giết người: chân mềm nhũn.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều cứng đờ.
Hai thái giám còn chưa tiến lên run rẩy nhìn lục hoàng tử.
Lục hoàng tử cứng ngắc.
Sau khi nuốt nước miếng, gã dùng sức đá tên thái giám: “Còn, còn không cho chị dâu ta một chén trà! Một đám chó ngu ngốc, đêm hôm khuya khoắt chị dâu bổn cung không cần ngủ sao? Tự dưng đưa người ta vào hoàng cung, ngươi có đạo đức không! ”
Phượng Tuyên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này chỉ hơi kinh ngạc, không ngờ người “bắt cóc” mình là Lục hoàng tử.
Nếu không phải là công chúa, vậy cốt truyện trong sổ mệnh còn có thể xảy ra không?
Y đang nghi hoặc, trong hành lang cung của Dự Đình bỗng nhiên nổi lên từng trận gió lạnh.
Lục hoàng tử vừa mới đi tới trước mặt y, còn chưa kịp lên tiếng đã nhắm mắt lại té xuống mặt đất.
Phượng Tuyên hoảng sợ, cá hấp ngồi xổm xuống thăm dò hơi thở của gã.
Người không chết, chỉ ngủ thiếp đi.
Phượng Tuyên bỗng nhiên nhận ra gì đó. Có thể làm cho người ta ngủ trong khoảnh khắc thì chỉ có yểm thú.
Y đang muốn cá hấp cẩn thận một chút, tự dưng cảm giác mí mắt mờ mịt, một giây sau liền mất đi ý thức.
Lại một lần nữa tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt đã không còn là hoàng cung.
Bên tai vang lên giọng của A Bảo, tiểu nha đầu đang ôm một bộ hôn phục đỏ thẫm, nhìn Phượng Tuyên, giọng điệu hưng phấn: “Tiểu chủ tử, ngày mai chính là lễ đại hôn của người và Thích sư huynh, mau thử bộ hôn phục này đi! ”
– ————
Người giấy là phân thần của Thích Trác Ngọc, mọi người có thể lý giải là thái ra, dù sao cũng coi như là một bộ phận của bản thân hắn! Sợ mình không ở Tiểu Phượng Hoàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn cho nên lưu lại bảo vệ Tiểu Phượng Hoàng, không ngờ tạo cho mình một tình địch (giả đó)
Một màn ta ăn giấm của riêng ta sắp tới rồi!!
Đừng vội. Đằng sau là có giấm để ăn.
Bản tôn Thích Trác Ngọc chương này không có online, rống hét!
·
Và lục hoàng tử: Cho chị dâu ta một ly cappuccino!