“Bát ca, đệ đệ về trước, Đổng Ngạc thị không lo được, hiện giờ quý phủ chắc đang loạn.” Dận Đường cố gắng đứng lên, thái giám thân cận vội đến dìu hắn.
“Cửu đệ, vẫn nên đi tìm đại phu xem thử đi.” Trong lòng Dận Tự cũng rất hỗn loạn. Nhưng nhìn bộ dạng này của Dận Đường, hắn cũng không yên lòng.
“Bát ca không cần phải lo, đệ đệ đều biết ở trong lòng.” Tươi cười trên mặt Dận Đường còn khó coi hơn cả khóc.
Dận Tự thấy hắn kiên trì, cũng biết lúc này, cưỡng chế hắn lưu lại cũng chẳng đem lại lợi ích to lớn gì. Vì thế, liền phân phó nô tài trong phủ chuẩn bị xe ngựa đưa Dận Đường trở về,
[Về phần Thập Tứ Hoàng Tử Dận Trinh, nói thế nào đây ta, hiện giờ, trên sử sách ghi lại, công tích chủ yếu của hắn là khi Khang Hi tuổi già, mang binh đuổi đi Cách Nhĩ đang trụ ở Tây Tạng. Đây đúng là một công lao không nhỏ. Chỉ là chúng ta đã nói qua, bởi vì Khang Hi cực kỳ hiếu chiến nên dân sinh suy tàn. Đã không cần một hoàng đế đánh trận. Đế quốc cần một hoàng đế có thể ở bên trong sở. Thời thế tạo anh hùng, loạn thế mới có thể ra kiêu hùng. Nếu Dận Đề và Dận Trinh là hoàng tử ở thời khai quốc, quốc gia chưa ổn định, vậy cơ hội thượng vị của họ cao hơn nhiều.] [Năm Khang Hi thứ 61, Dận Trinh nhận được tin tức Khang Hi băng hà, liền gấp gáp trở về, lúc đó đã bụi bặm lạc định. Hắn trở về liền làm ầm ĩ tại linh tiền của Khang Hi, rất nhanh liền bị áp chế, cuối cùng bị đưa tới Cảnh Lăng đọc sách. Đến thời của Càn Long mới được thả ra. Năm Càn Long thứ 13, tấn vị Đa La Tuân quận vương.] [Yêu yêu yêu quá: Nếu Thập Tứ không cùng một mẹ với Ung Chính, kết cục sẽ không khác với Dận Tự, Dận Đường lắm.] [Đảng Tứ gia: Nếu Khang Hi thật sự có ý nghĩa truyền ngôi cho Dận Trinh thì đã không kêu hắn đi đến nơi xa như vậy để đánh trận. Trước giờ, Dận Nhưng đâu trải qua chiến trường.] [Hoa Oải Hương: Cũng không chắc, Khang Hi tuổi già, không phải thân thể vẫn luôn tốt sao, có lẽ, do hắn cảm thấy mình còn rất nhiều thời gian để sống.] [Đảng Tứ gia: Mọi chuyện nào có hai chữ tuyệt đối, nếu thật sự cố ý truyền ngôi cho Dận Trinh, vậy, trên phương diện giáo dục không phải cần thêm chú ý sao.] [Được rồi, chúng ta không thảo luận chuyện này. Tôi tra một chút tự liệu của Thập Tứ hoàng tử Dận Trinh, liền phát hiện một chuyện rất thú vị.]Dận Trinh: Cảm thấy có chút không ổn, cuộc đời có hắn có cái gì mà có thể khiến cho hậu nhân cảm thấy thú vị.
[Dận Tường có tứ tử thất nữ, con nhỏ nhất của hắn chính là đích tử Hoằng Khải, sinh ra vào tháng 12 năm Khang Hi thứ 46…]Dận Tường sửng sốt, Hoằng Khải đúng là được sinh ra vào năm tháng 12 năm Khang Hi thứ 46. Canh giờ, bát tự đều rất tốt.
[Lúc này, hắn đã có tứ tử ngũ nữ. Mà nữ nhi thứ sáu của hắn sinh ra vào năm Càn Long thứ hai.]Tinh Mộ nhướng mày, cười cười.
Dận Chân cùng Dận Tường đồng thời nhìn nhau.
“Tứ ca, Thập Tứ đệ…” Bọn họ đều là người thông minh, rất nhanh liền biết chủ kênh đang nói chỗ nào thú vị.
“Bên thái y kia có mạch án Thập Tứ đệ không?” Dận Tường nuốt nước miếng, con nối dõi không phải là chuyện nhỏ đâu.
Dận Chân cũng nhíu mày: “Nếu nguyên nhân là thân thể của Thập Tứ đệ, những thái y kia có một trăm lá gan cũng không dám giấu diếm. Nhưng huynh chưa từng nghe thấy tin tức nào.”
Tuy Dận Chân không thích vị đệ đệ này, hiện giờ còn biết tương lai còn có thể tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với mình. Nhưng, những chuyện liên quan đến con nối dõi, hắn làm thân ca, vẫn nên quan tâm một hai.
[Yêu yêu yêu quá: Chờ một lát, để tôi đếm, Năm Khang Hi thứ 61, 13 năm Khang Hi, hai năm Càn Long. Trời ạ! Dận Tường không có sinh hài tử trong 30 năm, vô sinh vô dục sao?] [Nguyệt Nguyệt Ước: Có phải bị người ta hạ thuốc tuyệt dục không?] [Hồng tỷ: Xin nhờ, không cần xem lịch sử như xem tiểu thuyết, còn là tiểu thuyết cung đấu. Nơi nào có được thuốc tuyệt dục như vậy. Tuyệt dục ba mươi năm còn có thể sinh, thật là lợi hại.]Hoàn Nhan thị nghe thấy lời nói của màn trời, nghẹn họng nhìn trân trối, Hoằng Khải của nàng sẽ là đứa con cuối cùng của gia, thậm chí là sau ba mươi năm, Thập Tứ gia cũng không có hài tử.
“Gia, ngài…” Hoàn Nhan thị tự cảm thấy mình lén lút, quan sát nơi từ rốn hạ xuống ba tấc của Thập Tứ.
“Hoàn Nhan thị, nhìn đi đâu vậy, gia được hay không, ngươi không biết sao?” Dận Trinh giống như bị đạp trúng cái đuôi mèo liền oanh tạc.
“Nhưng, ba mươi năm không có hài tử lại không phải sự tình của nữ tử hậu viện, dù sao thì Thư Thư Giác La thị, các nàng đều đã sinh dục qua.” Hoàn Nhan Thị nói rõ ràng, nếu không thì hoàng thượng và nương nương trong cung sẽ đến tìm phiền toái ở đích thê là nàng.
” Nếu không thì chúng ta thỉnh thái y xem thử, coi như bắt mạch bình an, gia giấu bệnh sợ thầy,…”
“Câm miệng!” Thập Tứ quả thực bị người đàn bà xui xẻo này làm cho tức chết. Lúc này, truyền thái y, không có bệnh cũng sẽ bị truyền ra là có bệnh.
Hoàn Nhan thị bị rống cũng không có biểu hiện gì: “Gia rống thần thiếp làm gì, gia cảm thấy đại sự như vậy, hoàng thượng và nương nương trong cung sẽ không hỏi đến chắc. Hiện tại chỉ sợ thái y đang trên đường đến rồi….]
Thập Tứ:…
Nghe được con trai bảo bối không có hài tử trong tận ba mươi năm, Đức phi đều không còn những tâm tư khác.
“Ma ma, đây là có chuyện gì, Thập Tứ sao có thể… Lần trước hắn thỉnh thái y là lúc nào?” Đức phi có chút chân tay luống cuống.
“Bẩm chủ tử, thân thể Thập Tứ gia vẫn luôn khỏe mạnh, ngày xưa thỉnh thái y đều cho nữ quyến trong phủ.” Ma ma cũng có chút hiểu rõ đối với sự tình trong quý phủ, dù sao thì cũng sẽ bị chủ tử hỏi đến.
“Hoàn Nhan thị đã chiếu cố Thập Tứ kiểu gì vậy.” Đức phi rất tự nhiên ném nồi lên đầu con dâu.
Ma ma có thể nói cái gì, dù Thập Tứ phúc tấn có hai a ca, nhưng cũng không được sủng ái trong phủ. Muốn chiếu cố Thập Tứ gia, chỉ sợ Thập Tứ gia còn ghét bỏ. Chỉ là, mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu nhà ai cũng giống vậy, ma ma tất nhiên sẽ không nói tốt cho Thập Tứ phúc tấn.
“Dưới gối Thập Tứ phúc tấn có hai a ca, còn quản chuyện bếp núc trong phủ, sợ là có sai sót.”
“Nói đi nói lại thì lại là do không để bụng, có nhi tử trong nhà thì lại nhượng bộ lui binh.” Đức phi rất bất mãn, trong lòng nàng, cháu trai tất nhiên không quan trọng bằng con trai.
“Dù sao thì tuổi tác của Thập Tứ phúc tấn vẫn còn nhỏ, ngày sau nương nương dạy dỗ là được. Hiện giờ, việc trọng yếu nhất chính là việc của Thập Tứ gia. Dù sao cũng là ý tốt… có nên chú ý thỉnh thái y không.”
Đức phi nhíu mày, tất nhiên nàng biết tính tình của Thập Tứ, cũng biết dã tâm trong lòng Thập Tứ, nhưng màn trời hôm nay, toàn bộ người Đại Thanh đều nhìn thấy được, chuyện Thập Tứ ba mươi năm không có hài tử, chỉ sợ đều đã bị cả thiên hạ biết được.
Ma ma tất nhiên hiểu ý của Đức phi: “Nương nương, chính là vì vậy nên chúng ta càng phải thêm trấn định. Lời nói của màn trời không nhất định là sự thật, khẳng định sẽ có người nghi ngờ. Chờ thêm một quãng thời gian sau, chúng ta có thể thỉnh thái y nhìn xem Thập Tứ gia, nương nương lại có một quá khứ nuôi dưỡng tốt, chỉ cần quý phủ Thập Tứ có tin vui, lời nói màn trời hôm nay sẽ không thể tin.”
Hai mắt Đức phi tỏa sáng, màn trời không thể tin, vậy những lời nói trước đây liền cũng sẽ có người không tin. Hiện giờ, Lão Bát đã bị mọi người chán ghét, cơ hội còn lại cũng chỉ có lão Tứ và Thập Tứ, nếu Lão Tứ có đường rẽ nào khác, Thập Tứ liền có cơ hội.
“Nương nương?”
“Liền theo ý của ngươi đi, bổn cung bên này càng trấn định, những người muốn chê cười kia sẽ càng hoài nghi.”
“Dạ.”