Nhưng không ngờ lại gặp Thẩm Chi Chi.
Nàng ấy ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, vẻ mặt là nỗi lo mà trước nay nàng chưa bao giờ thấy qua.
Nhưng khi nàng ấy xoay người nhìn thấy Tần Phất, biểu tình lại khôi phục vẻ ôn hòa quen thuộc, nhẹ khuyên Tần Phất nghỉ ngơi sớm một chút.
Tần Phất quay người lại sững sờ nhìn nàng ấy, trong lòng luôn có một chút bất an.
Mấy ngày kế tiếp, bọn họ lại bị phát hiện, bắt đầu chạy trốn một lần nữa, Tần Phát yểm hộ các đệ tử khác rút lui thiếu chút nữa bị thủ hạ của ma tướng bắt được, Thẩm Chi Chi mạo hiểm quay trở về, dưới tình thế ngàn cân treo sợi tóc cứu Tần Phất.
Đợi đến buổi tối, khi bọn họ một lần nữa tìm được chỗ đặt chân, Thẩm Chi Chi lấy thuốc trị thương từ chỗ Tưởng Bất Tài, nhẹ nhàng giúp Tần Phất băng bó vết thương ban ngày.
Tần Phất cúi đầu nhìn, đột nhiên mặt mày ngưng trọng, nắm lấy cổ tay nàng ấy.
Ống tay áo hạ xuống, trên cánh tay nàng ấy là một vết thương sâu có thể nhìn thấy xương trắng bên trong.
Tần Phất: “Sư muội, ngươi cũng bị thương!”
Thẩm Chi Chi nhàn nhạt buông tay áo xuống, vân đạm phong khinh nói: “Vết thương nhỏ thôi, muội tu là Dược Hoa Kinh, tuy rằng vừa mới nhập môn, nhưng chút vết thương nhỏ này vẫn sẽ tự mình khỏi hẳn.”
Tần Phất không đồng ý nhìn nàng ấy: “Sẽ khỏi hẳn nhưng cũng không có nghĩa là sẽ không đau sao?”
Thẩm Chi Chi sửng sốt.
Tần Phất không khỏi phân trần, bắt đầu băng bó vết thương cho nàng ấy.
Buổi tối hôm đó, trước khi nhập định Tấn Phát còn nghĩ ngày mai nhất định phải sửa lại tật xấu không yêu quý bản thân của Thẩm sư muội.
Nhưng mà đến ngày hôm sau, nàng không còn cơ hội này nữa.
Ngày hôm sau Tần Phất bừng tỉnh trong tiếng thét chói tai hoảng sợ của người khác, nàng cảnh giác tình cảnh trước mắt lại cho nàng một gây đau đớn.
Thẩm Chi Chi dựa vào một tảng đá lớn, quanh thân phát tán ra ma khí.
Thẩm Chi Chi nhập ma rồi!
Thẩm Chi Chi bị trói tay chân đặt trên mặt đất, ma khí quanh thân phát tán, đã hoàn toàn không còn ý thức.
Đệ tử ngồi xổm bên cạnh dò xét nàng ấy đứng dậy, vẻ mặt nặng nề, lắc đầu, nói: “Đã nhập ma, đan điền đều bị hủy hết.”
Tưởng Bất Tài lảo đảo một cái, quỳ một gối xuống đất.
Không ai nói chuyện.
Trầm mặc một lúc lâu, Tần Phất há miệng hỏi: “Chúng ta làm sao bây giờ?”
Không ai trả lời nàng.
Người nhập ma nên làm gì đây?
Người nhập ma, tính tình đại biến, sát ý tăng vọt, đã không còn lý trí của người bình thường nữa.
Chỉ có… Giết nó.
Nhưng bởi vì người này là Thẩm Chi Chi, không ai nói ra chữ “giết.”
Vì sao lại là nàng ấy nhập ma? Vì sao cố tình lại là nàng ấy?
Khi người thân cận nhất bên cạnh người nhập ma, ngươi nên lựa chọn như thế nào?
Tần Phật giật mình cảm thấy từng có một đề thi lựa chọn tương tự từng đặt ở trước mặt nàng.
Nhưng lúc đó nàng đã chọn như thế nào đâu?
Nàng vừa nghĩ, đầu liền đau đến mức muốn nứt ra.
Mà mọi người trầm mặc một lúc lâu, rốt cuộc Tưởng Bất Tài cũng mở miệng nói chuyện.
Hắn nói: “Chi Chi nàng ấy… Nhất định lý trí vẫn còn, chúng ta không thể giết nàng ấy!”
Những lời này phá vỡ sự trầm mặc như chết, cũng phảng phất nói ra tiếng lòng mọi người, những người khác bắt đầu mồm năm miệng mười tán đồng.
“Đúng vậy, đột nhiên Chi Chi sư muội nhập ma, tất nhiên là có kỳ quái!”.
“Chi Chi là người bình tĩnh lý trí như vậy, ta không tin sau khi nàng ấy nhập ma sẽ mở ra sát giới!”
“Chúng ta có thể trói sư muội trước, chờ sau khi trở lại tông môn lại nghĩ biện pháp.”
Tất cả mọi người đều biết làm như vậy không ổn, nhưng người này lại là Thẩm Chi Chi.
Trong một tháng này, nàng ấy gần như là trụ cột tinh thần của mọi người, không ai có thể mở miệng nói từ “giết” này.
Bọn họ không tự chủ được mà nghĩ, nếu nàng ấy vẫn còn có lý trí thì sao?
Nếu như nói Chi Chi sư muội còn có lý trí, vậy bọn họ giết nàng ấy, chẳng khác nào tự tay hại chết nàng ấy.
Đầu Tần Phát lại đau đến mức muốn nứt ra, một bên đối với Chi Chi sư muội đều là tín nhiệm cùng không nữ, một bên lại rõ ràng hiểu được nhập ma có ý nghĩa gì.
Người nhập ma, ngay cả đệ tử ở chung trăm năm cũng có thể không chút do dự chém giết.
Ân? Vì cái gì nàng lại biết chuyện này?
Mà lúc Tần Phất lâm vào hỗn loạn, những đệ tử khác đã thương lượng nếu như Chi Chi sự muội tỉnh lại nên khống chế như thế nào để không tổn thương đến nàng ấy.
Có người đột nhiên hỏi: “Tần Phất, người thấy thế nào?”
Một khắc kia, trong đầu Tần Phất đột nhiên vang lên một thanh âm không chút để ý.
“Người nhập ma, không có lý trí để nói chuyện, không giết họ trước khi bọn họ nhập ma, khi tỉnh lại bọn họ sẽ chém giết càng nhiều người.”
Tần Phất đột nhiên mở mắt ra, lạnh lùng nói: “Không được! Sự muội đã nhập ma, nhất định phải ở trước khi nàng tỉnh lại…”
Nhưng mà nàng còn chưa dứt lời, Thẩm Chi Chi đột nhiên tỉnh lại, đôi mắt đỏ tươi mở ra, ma khí phân tán.
Tần Phật giống như bị ai đó đánh vào ngực một quyền, trước mắt một mảnh huyết sắc, ma khí bao vây tất cả mọi người, những người đang sống sờ sờ kia đột nhiên biến thành tứ chi rải rác trên mặt đất.
Tần Phất phun ra một ngụm máu, trước mắt một mảnh choáng váng, khi mở mắt ra, đập vào mắt lại là Ma Uyên.
Ma khí màu đen che khuất tầm mắt của nàng, nàng loáng thoáng nhìn thấy một thân ảnh áo trắng đứng trên Ma Uyên, trên khuôn mặt quen thuộc kia có hoa văn đọa ma đỏ tươi.
Tần Phất đột nhiên cái gì cũng nhớ tới, nàng nhớ tới mình là ai, cũng nhớ tới người trước mặt là ai.
Người nọ đưa tay về phía nàng, nói: “Phất nhi, lại đây.”
Giống như giấc mơ đó.
– –Người nhập ma không có lý trí để nói.
Lời nói của Thiên Vô Tật lại vang vọng bên tai nàng.
Giờ khắc này, Tần Phát đột nhiên hiểu được đồ vật khiến cho nàng phải khốn đốn trong mơ rốt cuộc là gì.
Bạch y trích tiên còn đang duỗi tay với nàng, dường như chắc chắn nàng sẽ tới.
Tần Phát lại đột nhiên rút kiếm bên hông ra, một kiếm đâm về phía người nọ.
Một kiếm này, so với bất kì một kiếm nào nàng xuất ra ở đời này đều thẳng tiến không lùi.