Cái chân nhúng xuống hồ tùy tiện tạo sóng nước, hoàn toàn có thể nhìn xuyên qua mặt hồ trong suốt để nhìn thấy những ngón chân hồng hào tròn trịa, giây tiếp theo, người đang ngồi bên hồ biến mất ngay tức khắc, một cục lông màu nâu ôm cún con ngã xuống nước, tạo cả cột nước trắng xóa.
Lỗ tai của cừu con bị bỏ lại trên bờ giật nhẹ, gương mặt đen nhánh có chút lo lắng.
Nó ước rằng mình không phải con cừu, chó cũng được, còn có thể được dẫn theo chứ nó thì lại không tiện, nếu không làm gì để cho thằng oắt kia được như ý, còn liên tục khoe khoang.
Bé cừu con trên bờ bất an kêu vài tiếng.
Rái cá đã ổn định cơ thể trên mặt nước nghe vậy thì đạp chân sau, đẩy mình lại bên bờ, cậu cẩn thận mang bé cừu con đang nóng lòng xuống, thuần thục xoa xoa chiếc đuôi nhỏ lòi ra khỏi mông nó.
Thấy động tác của cậu, cún con bất mãn nhếch mép, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ uy hiếp, không tự chủ nheo mắt, hung ác nhìn chằm chằm cừu con.
Cừu con be be mấy tiếng thoải mái, âm cuối còn cố tình kéo dài ra, vừa đáng yêu vừa mềm mại.
Quả nhiên Yến Tháp không nhịn được xoa thêm mấy cái.
Cún con chỉ biết ư ử: “…”
Nó mới làm gì vậy, cún con đột nhiên nhớ lại thân phận đầu đội trời chân đạp đất của mình, nó bắt đầu tranh sủng với một thằng oắt ất ơ không tên không tuổi vừa ngu vừa yếu này từ khi nào?
Đây không phải phong cách của nó.
Cún con tự giác tỉnh hồn, dừng động tác muốn cắn đuôi cừu con lại, giả vờ ngoan ngoãn nằm trên bụng Yến Tháp, im lặng nhìn Yến Tháp dỗ nhóc cừu.
Mắt nó không tự giác rơi lên mặt Yến Tháp, khuôn mặt đầy lông vẫn như thế, cho dù Yến Tháp có biến sang hình thú thì vẫn luôn cười.
Khác hoàn toàn với nó.
Cún con ỉu xìu nằm đó, hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm Yến Tháp.
Làm sao Yến Tháp có thể không thấy cún con đang nhìn mình, chỉ là cậu cố tình ngó lơ mà thôi, ghẹo nó một hồi, không ngờ nó lại nằm yên như hoa hiên vàng.
Sau khi đặt Miên Miên không biết bơi xuống, Yến Tháp lại bế cún con lên, hai gương mặt xù lông thân mật cọ vào nhau.
Đuôi cún con lại giơ lên.
Gordon mới mở chế độ xem bên chưa kịp chuẩn bị tâm lý đã cảm nhận được một cái tay đặt trên gáy mình, gã quơ tay quơ chân theo bản năng một chút, sau đó giương mắt nhìn cục lông màu đen bên dưới.
Cục lông này lớn hơn cún con rất nhiều, nhưng từ góc nhìn của cún con, gã có thể thấy cục lông rõ ràng hơn, không có bất kì khuyết điểm nào, hơn nữa…. càng khiến người khác muốn chôn cả cơ thể vào bộ lông xù mềm mại kia hơn.
Cún con quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, nó giơ hai chân lên ôm cánh tay của Yến Tháp, sau đó hai chân sau đạp một cái, cả cơ thể rơi xuống người Yến Tháp, nó cố gắng xòe hết chân ra, để lộ chút móng chân nhưng sẽ không làm rái cá đang nằm trên mặt nước bị thương, sau khi xòe ra còn giẫm thêm mấy cái, sống lưng giãn ra hơi cong lên, miệng ư ử liên tục.
[Vito là người lớn: Cầu! Vuốt! Ve!] [Elizabeth nổi tiếng: Cầu! Vuốt! Ve!]…
[Lộp bộp là ông mày: Me! Too!]—-
Chú thích:
Hoa hiên vàng: Hoa hiên vàng (tên khoa học: Hemerocallis citrina), còn gọi là Hoàng hoa thái hay Kim châm là một loài thực vật có hoa trong họ Thích diệp thụ. Loài này được Baroni miêu tả khoa học đầu tiên năm 1897. Cây có thể đạt chiều cao 90–120 cm. Loài này là loài bản địa ở miền đông châu Á và Trung Quốc. Chúng phát triển ở lề rừng, cánh đồng cỏ và sườn núi, ở độ cao 0-2,000 mét (0-6,562 ft) trên mực nước biển. Các loại củ, chùm hoa, nụ và hoa đều có thể được nấu chín và ăn. Khô hoặc hoa tươi được sử dụng trong ẩm thực Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Thái Lan, và Việt Nam.