Cậu nói sai gì sao? Sao tất cả mọi người đều một vẻ khiếp sợ nhìn cậu như vậy?
“Em em nói sai gì…” Trương Hiểu Ba bất an hỏi.
Không ai trả lời cậu, mọi người không biết có tín hiệu gì, xoạch một cái, tất cả đều tản ra.
Trương Hiểu Ba trợn mắt há mồm hỏi trưởng phòng Đại Phật đang mỉm cười quỷ dị: “Trưởng phòng, sao mọi người lại chạy hết vậy?”
Trưởng phòng Đại Phật nhấp một ngụm trà Long Tĩnh, chậm rãi nói: “Bọn anh đều biết, người có thể trước ngày phát hành xem bộ phim này chỉ có tổng tài…. Em nói em xem được mấy tập rồi… Không phải là, chạy đến nhà tổng tài xem chứ?”
Trương Hiểu Ba lúc này mới nhận ra mình nói cái gì, vội vàng che đấu: “Không…. Không…”
“Có điều nghe nói tổng tài không có thích xem kịch truyền thanh BL, sao lại đặc biệt cho em xem?” Đại Phật giảo hoạt nhìn về phía cậu: “Không phải là trong đó có nội tình gì sao…”
Trước mắt Trương Hiểu Ba tối đen, cười gượng: “Hiểu lầm hiểu lầm….. Không có chuyện này…”
Trương phòng Đại Phật làm bộ làm tịch gật đầu: “Anh nghĩ, cũng không thể có chuyện gì, nghe nói Chủ Nhật tuần này công ty có tổ chức một dạ hội hợp tác, nghe này lần này còn là party thân cận của tổng tài chúng ta… Cũng không biết là thật hay giả…. Ha ha ha, Trương Hiểu Ba? Sao bộ dạng em giống như muốn ăn thịt người vậy? Nhanh, rót trà cho anh!”
Trương Hiểu Ba mắc chứng trầm cảm gián đoạn. Bảo cậu viết tài liệu, cậu liền rất bình thường cầm lấy bút mực, viết a viết a. Viết hơn nửa ngày, mặt đầy mực nước, Đại Phật sốt ruột rướn qua nhìn một cái, phát hiện Trương Hiểu Ba đang nắn nót viết trên giấy nháp: “Một ngày khó quên, hôm nay thầy để chúng tôi tổng vệ sinh. Nhóm học sinh có người lau cửa sổ, có người vẩy nước, trong phòng học tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ…”(Chứng trầm cảm gián đoạn: Người mắc chứng bệnh này nếu không gặp phải một lý do nào đó thì sẽ rất bình thường nhưng khi gặp vấn đề sẽ phát bệnh. Chứng trầm cảm gián đoạn gây cho người bệnh cảm giác vô lực, tự phong bế chính bản thân mình, cho đến lúc hồi phục hẳn, hành động vẫn sẽ có chút chậm chạp ~ cre:baidu)
Đại Phật một đầu hắc tuyền, lấy tập văn kiện đập lên đầu Trương Hiểu Ba: “Trương Hiểu Ba, em đang làm gì thế? Anh bảo em viết báo cáo hoạt động thể thao của nhân viên công ty chúng ta tháng này, em đang ở đó soạn báo cáo tổng vệ sinh cho anh sao?”
Trương Hiểu Ba cúi đầu nhìn, ‘a’ một tiếng, lập tức vò tờ giấy kia thành một cục, ‘vút’ một cái ném vào thùng rác đối diện. Đai Phật nhìn cái thùng rác kia, đầy một đống giấy bị vo tròn, nhướn nhướn mày: “Được rồi được rồi, đừng viết nữa. Lên mạng tìm cho anh, tải về một bản là được.”
Trương Hiểu Ba thành thành thật thật đồng ý, bật máy tính lên, bắt đầu tìm kiếm. Tìm hơn một giờ, Đại Phật hỏi cậu: “Tìm được chưa?”
Trương Hiểu Ba gật đầu: “Tìm được rồi.”
Đại Phật nói: “Đọc nghe.”
Trương Hiểu Ba thanh giọng, bắt đầu đọc: “Là một sinh viên, là tương lai của Tổ quốc, là hy vọng của dân tộc, chúng ta phải kiên quyết ủng hộ lãnh đạo của Đảng, học tám vinh tám nhục, học quan điểm vinh nhục của chủ nghĩa xã hội khoa học…” (‘Tám vinh tám nhục’ là cách gọi tắt cho ‘quan điểm vinh nhục của chủ nghĩa xã hội khoa học’ gồm: lấy yêu nước làm vinh, lấy hại nước làm nhục, lấy phục vụ nhân dân làm vinh, lấy phản bội nhân dân làm nhục, lấy tôn trọng khoa học làm vinh, lấy ngu xuẩn dốt nát làm nhục, lấy cần cù lao động làm vinh, lấy ham ăn biếng làm làm nhục, lấy đoàn kết hỗ trợ làm vinh, lấy hại người kiếm lợi làm nhục, lấy thành thực thủ tín làm vinh, lấy gặp lợi quên nghĩa làm nhục, lấy tuân thu kỷ luật làm vinh, lấy vi phạm pháp luật làm nhục, lấy gian khổ phấn đấu làm vinh, lấy xa hoa dâm dật làm nhục)
Đại Phật thở dài một tiếng: “Ngừng ngừng ngừng! Trương Hiểu Ba! Em tiếp tục không tập trung như vậy, anh sẽ phạt em đi đưa đồ cho phòng bảo vệ.”
Trương Hiểu Ba ‘a’ một tiếng, đứng lên, hỏi Đại Phật: “Trưởng phòng, anh muốn đưa gì, em lập tức đi!”
…….
Trương Hiểu Ba ôm một đống sổ lớn, lắc lư lắc lư đi trong tòa nhà công ty. Trưởng phòng Đại Phật vừa rồi mặt đen như đáy nồi đuổi cậu ra, sai cậu đi đưa mấy thứ này cho phòng bảo vệ. Trương Hiểu Ba đi a đi a đi a đi a, đi rất lâu rất lâu, đi thang máy lên rồi lại xuống, tới tới lui lui, miễn phí thử nghiệm vài lần mất trọng lượng tăng trọng lượng, mới mơ mơ màng màng nhớ ra, hình như cậu không biết phòng bảo vệ ở đâu.
Thuận tay giữ lấy người bên cạnh, Trương Hiểu Ba hỏi: “Xin hỏi, anh có biết phòng bảo vệ ở chỗ nào không?”
Người nọ không nói gì, nhìn cậu nửa ngày, đột nhiên cười, nói: “Cậu là diễn viên của công ty Back sao? Thực đáng yêu nha~”
Nói xong, còn động thủ xoa nắn khuôn mặt tròn trịa của Trương Hiểu Ba. Trương Hiểu Ba bị hắn sờ soạng như vậy, bừng tỉnh, tập trung nhìn, người trước mắt cậu chưa bao giờ gặp qua trong công ty, mặc một bộ Âu phục đặc biệt mốt, bộ dạng cũng là một mỹ nam tử nhẹ nhàng môi hồng răng trắng, cười lên, có hai má lúm đồng tiền đặc biệt khiến người thích.
“Cậu tên gì? Là diễn viên mới đến sao, quay bộ kịch truyền thanh nào?” Người nọ phi thường ôn tồn hỏi cậu, thuận tiện rút ra một danh thiếp mang theo mùi nước hoa nhàn nhạt từ trong túi áo Âu phục.
Trương Hiểu Ba nhận lấy danh thiếp, cúi đầu nhìn nửa ngày, phía trên đều là tiếng Anh mà cậu lại thuộc trình độ Tiếng Anh tồi tệ vô cùng, đơ ra một chữ cũng không hiểu, đành phải giả vờ đọc được, ‘a ha’ gật gật đầu.
“Tôi chỉ là nhân viên, không phải diễn viên.” Trương Hiểu Ba giải thích.
Người nọ dường như vô cùng bất ngờ, khoa trương vỗ một cái vào trán: “Trời ơi! Em trai dễ thương thế này mà không đi đóng phim thì quá đáng tiếc a! Tổng tài của mấy người đầu óc có vấn đề sao!”
Trương Hiểu Ba xấu hổ. Cậu có một khuôn mặt búp bê, từ trước đến nay đều không cảm thấy mình có gì đẹp, huống hồ có thằng con trai nào thích bị khen là ‘đáng yêu’ chứ, giống như cậu là một món đồ chơi bằng lông nhung vậy.
“Em trai đáng yêu tối nay có thời gian không? Anh hẹn em đi ăn cơm nha!” Người đàn ông kia tựa hồ rất có hứng thú với Trương Hiểu Ba, cứ dán lấy cậu, ánh mắt sáng long lanh. Trương Hiểu Ba bị hắn nhìn đến khó chịu.
“Xin xin xin lỗi, tôi có hẹn…” Trương Hiểu Ba cười gượng, chuẩn bị rời đi.
“A? Đáng tiếc vậy sao… Vậy em cho anh số điện thoại, lần sau anh hẹn em!” Mỹ nam tử kia không chịu buông tha, Trương Hiểu Ba bị hắn cuốn lấy không còn cách nào khác, đành nói cho hắn biết số điện thoại của mình, cuối cùng mới trốn thoát được.
Mỹ nam tử nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cậu, huýt dài một tiếng, lộ ra một nụ cười mỉm mê người: “Xem ra thực là một cậu em trai ngây thơ nha~”
Trương Hiểu Ba thở hổn hển, cuối cùng cũng tìm được phòng bảo vệ trong truyền thuyết, gõ gõ cửa, bên trong không có tiếng động gì cả. Ngay khi cậu sắp hết kiên nhẫn, đột nhiên cửa mở, một bàn tay vươn ra, trực tiếp túm cậu đi vào.
“A ~”
Trương Hiểu Ba kêu thảm một tiếng, giống như xách gà con bị ném vào giữa phòng, sổ sách trong tay rơi xuống đất, người cũng suýt chút nữa ngã sấp xuống. Chờ đến lúc cậu đứng lên, nhìn xung quanh một lượt, mồ hôi liền ròng ròng chảy ra.
Đây là một căn phòng rộng hệt như giảng đường, hơn nữa còn rất trống trải, không có mấy đồ. Trừ bỏ một chiếc ghế dựa đặc ở phía trước, dường như không còn nhìn thấy một vật dụng gì khác, đèn cũng chỉ có một bóng, treo trên đỉnh chiếc ghế kia, hơn nữa còn là một chiếc đèn hỏng mang ánh vàng mờ mịt.
Trên ghế có một người ngồi, chân vắt chéo, không nhìn rõ mặt mũi, phía sau hắn có một người đang đứng, nhìn qua trông rất khỏe mạnh. Xung quanh tối đen. Trương Hiểu Ba căng thẳng nhìn người đứng hai bên mình, bốn đội đứng ngay ngắn, đều là mấy tay hung dữ cao lớn vạm vỡ trang bị vũ khí, dọa cậu sợ thiếu chút nữa nghĩ mình bước chân vào xã hội đen.
Cuối cùng, người trên ghế kia dùng tay ra hiệu, người vừa rồi kéo cậu vào ở sau lưng Trương Hiểu Ba đẩy một cái, Trương Hiểu Ba liền loạng choảng ngã đến trước ghế dựa.
Trương Hiểu Ba cau mày nhìn chằm chằm người ngồi trên ghế nửa ngày, càng nhìn biểu tình càng kỳ lạ, cuối cùng hỏi một câu: “Vương Nhạn?”
Cậu thanh niên trên ghế gật đầu, cao ngạo nói: “Trương Hiểu Ba cậu tới tìm ông đây có chuyện gì? Có chuyện mau nói có rắm mau đánh, đánh xong thì cút cho tôi!”
Trương Hiểu Ba gào lên một tiếng, đi tới kéo Vương Nhạn ra khỏi ghế, hai người cuốn lấy đánh nhau, đám người hung dữ phía dưới hoàn toàn làm như không có chuyện gì.
“Hỗn đản! Thằng nhóc nhà cậu giả vờ giả vịt cái gì! Còn làm bộ thần thần bí bí! Phòng bảo vệ! Cậu là trưởng phòng phòng bảo vệ sao? A ha ha ha!” Trương Hiểu Ba vừa đánh vừa chửi, hai người lăn lộn trên sàn nhà nửa ngày như trẻ con đánh nhau, mãi mới buông tay.
Cậu thanh niên không vui nói: “Ai bảo tôi là trưởng phòng phòng bảo vệ?”
“Gì?” Trương Hiểu Ba hổn hển thở: “Cậu không phải?”
“Đương nhiên không phải! Tôi là bảo vệ cửa!” Vương Nhạn lớn tiếng hét. Trương Hiểu Ba không khỏi khó chịu, làm bảo vệ cửa cần hưng phấn như vậy sao…
“Vậy cậu ở trong này làm gì? Có mấy người này đang làm gì?” Trương Hiểu Ba chỉ chỉ đám người hung tợn cao to bên cạnh.
Vương Nhạn vẫy vẫy tay với người đứng sau ghế, nói: “Nói đi, tôi cho cậu nói.”
Nam nhân vừa rồi còn đừng im không động đậy giống như tượng đã, đột nhiên vui vẻ chạy tới, tựa như làm pháp thuật, kéo Vương Nhạn, cũng kéo Trương Hiểu Ba, vui tươi hớn hở nói: “Hiểu Ba a! Cậu tới tìm tui chơi sao! Hoan nghênh hoan nghênh a!”
Trương Hiểu Ba chỉ muốn tìm cục gạch đập chết mình. Sao cậu không nhận ra vậy, đây không phải cậu nhóc Tinh Võ Môn sao. Hóa ra gọi cậu ta là cậu nhóc Tinh Võ Môn cũng không phải nói không, thật sự là làm Tinh Võ Môn, còn mỹ danh gọi là phòng bảo vệ… Thật trâu bò!
“Cậu là trưởng phòng phòng bảo vệ?” Trương Hiểu Ba chọc chọc cái trán đen thui của cậu nhóc Tinh Võ Môn, vẻ mặt không tin.
“Ha ha ha, chính là tui a, đây đều là anh em của tui a, nợ của công ty chung ta đều là bọn tui đi đòi a!” Cậu nhóc Tinh Võ Môn vinh dự vỗ ngực mình.
“Hả?” Trương Hiểu Ba chớp chớp mắt. Đòi nợ? Đúng rồi, công ty Back là công ty cho vay nợ mà, quả nhiên phía sau có xã hội đen….. Có điều loại lão đại thế này dẫn đầu, rất khó tưởng tượng có lực uy hiếp gì….
Nhưng nhìn ra nghi ngờ của Trương Hiểu Ba, cậu nhóc Tinh Võ Môn trở nên nghiêm túc: “Hiểu Ba, bọn tui rất lợi hại đó. Thịt dê xiên nướng tui làm cậu nói ăn có ngon hay không?”
“A? Rất ngon!” Trương Hiểu Ba gật gật đầu.
Cậu nhóc Tinh Võ Môn vừa nghe vậy liền vui vẻ, lộ ra hàm răng trắng, vô cùng đắc ý nói: “Thịt dê xiên nướng tui làm ngon, cho nên tui đòi nợ cũng rất giỏi…”
Trương Hiểu Ba mờ mịt: “Đòi nợ với nướng thịt dê thì có liên quan sao?”
Cậu nhóc Tinh Võ Môn vừa định nói gì tiếp, Vương Nhạn không kiên nhẫn ho khan hai tiếng, cậu nhóc lập tức trở nên khiêm tốn thận trọng, ngoan ngoãn nói: “Có điều tui đều nghe lời Nhạn của tụi tui. Nhạn đừng giận tui mà, miếng bánh nướng sáng nay không phải tui cố ý làm đổ…”
Sắc mặt Vương Nhạn quả nhiên thay đổi, tức giận nói: “Im miệng, không cho nói, ngoan ngoãn ra đứng!”
Cậu nhóc Tinh Võ Môn vừa rồi còn mặt mày hớn hở lập tức đen mặt, tội nghiệp trở về chỗ cũ làm tượng nhân sự. Trương Hiểu Ba nghi ngờ thứ lấp lánh trong mắt hắn có phải lắp thủy tinh phát sáng không nữa.
Đem chuyện Đại Phật giao giao cho Vương Nhạn, Trương Hiểu Ba vỗ mông rời đi. Vương Nhạn hỏi cậu: “Buổi party cuối tuần này cậu có biết không?”
Đầu Trương Hiểu Ba đột nhiên nguội lạnh, gật gật đầu: “Biết.”
Vương Nhạn quan sát cậu nửa ngày, nói: “Ông đây thực nhìn không quen bộ dạng này của cậu, thích người ta liền theo đuổi, cứ nhăn nhó ở đó thực hèn nhát.”