Lộ Vô Khả đáy lòng chợt lạnh, tay trên cổ cô chợt buông lỏng, liền thấy ánh mắt gã kia thật bất mãn nhìn về phía người tới: ” Mẹ nó mày là ai?”
Phía sau truyền đến tiếng cười.
Lộ Vô Khả sửng sốt, đã nghe người nọ cúi người ở bên tai cô nói, giọng nói xen lẫn hơi thở nóng bức.
” Thả tay ra, muốn vào đồn công an hả?”
Lộ Vô Khả không chịu buông tay.
Thẩm Ngật Tây chậc một tiếng, trực tiếp giành lấy chai rượu trong tay cô.
Anh liếc nhìn vẻ mặt cô, trông cô có vẻ rất không vui.
Thẩm Ngật Tây cười cười.
Anh trực tiếp đem Lộ Vô Khả kéo ra phía sau.
Người ở trước mắt cứ như vậy bị đoạt mất, Hoa Tí Nam bất mãn: ” Tao đang dạy dỗ người, liên quan gì đến mày.”
Gã nhìn về phía Thẩm Ngật Tây, hỏi lại lần nữa: ” Mẹ nó mày là ai?”
Thẩm Ngật Tây nâng mắt nhìn hắn, chậm rãi đứng thẳng thân mình.
“Tao là ai?” anh hỏi ngược lại hắn, lời nói mang theo ý cười, không chút để ý.
Một giây trước còn gió xuân ấm áp, một giây sau sắc mặt anh biến đổi, cánh tay vung lên, trên đầu Hoa Tí Nam đột nhiên bị chai rượu đập mạnh vào, giọng nói trầm thấp áp chế cơn tức giận xen lẫn tiếng thủy tinh vỡ vụn.
“Tao là ông mày.”
Đột nhiên tiếng chai rượu vỡ vụn vang lên, quán bar nháy mắt một trận hỗn loạn, nữ nhân thét chói tai chạy trốn khắp nơi.
Tên kia hoàn toàn không liệu trước sẽ có chai rượu, che lại cái trán với đôi mắt đang đổ máu, lảo đảo vài bước, thấp giọng chửi rủa.
Giữa nam nhân thứ được nói đến nhiều nhất chính là tình huynh đệ, đám bạn không tốt lành gì của Hoa Tí Nam vốn còn ngồi ở trên ghế vui vẻ mà xem kịch hay, lúc này toàn bộ mắng chửi vọt lại đây.
Thẩm Ngật Tây quay đầu đi nhìn Lộ Vô Khả.
Quả nhiên, cô vẫn còn nhìn chằm chằm Hoa Tí Nam đang che lại cái trán và đôi mắt, la hét.
Thẩm Ngật Tây lười nhác thu hồi tầm mắt từ trên người tên kia, nói với cô: ” Tôi biết em không cam lòng nhưng đánh nhau con gái không có ưu thế, trước qua một bên đợi đi, chờ lát nữa có cơ hội cho em đánh.”
Nói xong không để ý đến cô, ném chai rượu đi đánh lộn.
Lộ Vô Khả lúc này mới phát hiện Tề Tư Minh bọn họ cũng ở đây, nam sinh đánh nhau thì không có mắt, xuống tay không nhẹ, nắm tay nện trên cơ thể phát ra tiếng vang nặng nề, tiếng chai rượu vỡ vụn với tiếng mắng chửi thậm tệ vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Trong chốc lát quán bar liền loạn thành một mớ hỗn độn.
Người chạy trốn tứ phía, hận không thể cách cái địa phương này xa một chút.
Chỉ có Lộ Vô Khả đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.
Cô giống như không quan tâm, lại giống như nhận biết hoàn cảnh hiện tại.
Ở đằng kia Thẩm Ngật Tây một chân dẫm lên trên bụng người nam, nắm đầu hắn dúi xuống đất lại bắt hắn ngẩng đầu lên.
Cánh tay trái gã bị chai rượu rạch dài một đường, chảy máu.
Đầu người thân ảnh tán loạn, Lộ Vô Khả nhìn anh.
Người đều nói Thẩm Ngật Tây cuồng vọng.
Lộ Vô Khả đã từng không tin.
Người nọ vĩnh viễn lười nhác, hễ chuyện liên quan đến anh giống như mây khói thoảng qua, không để tâm.
Thì ra người này cũng có khía cạnh khác, đâm vào người máu thịt phát đau.
Lộ Vô Khả đứng ở chỗ đó không nhúc nhích, cô thấy Thẩm Ngật Tây nghiêng đầu nhìn cô.
Xuyên qua đám người, đôi mắt anh trầm tĩnh mà hữu lực.
Lộ Vô Khả cùng anh đối diện.
Thời gian giống như trôi thật lâu, lại giống như chỉ có một hai giây ngắn ngủn.
Cô không rời mắt, ngón tay rũ tại bên người khẽ động.
Thẩm Ngật Tây thu chân, chậm rãi thẳng dậy, túm người nọ hướng phía cô đi tới.
Tiếng người ầm ĩ, đèn màu lưu chuyển.
Bóng đêm chia năm xẻ bảy.
Anh ở trong cái thế giới rách nát này đi về phía cô.
Lộ Vô Khả đứng im ở tại chỗ.
Nam sinh thân cao chân dài, trong chốc lát liền tới trước mặt.
Đều nói lỗ mãng sợ ngang ngược, ngang ngược sợ không cần mạng*.
*lỗ mãng sợ ngang ngược, ngang ngược sợ không cần mạng – 愣的怕横的横的怕不要命的 – làm việc mà không nhìn hậu quả.
Hoa Tí Nam cho dù là ở trong giới giang hồ nhưng gặp phải Thẩm Ngật Tây loại người không cần mạng này, chỉ có bị đánh đến nửa sống nửa chết.
Đến gần Lộ Vô Khả mới phát hiện Thẩm Ngật Tây trên mắt phải gần lông mày cũng bị xước một đường nhỏ, chảy ra chút máu.
Lúc này Thẩm Ngật Tây cư nhiên còn có tâm trạng giỡn với cô: “Mới vừa rồi không phải muốn đánh người sao?”
Thẩm Ngật Tây phỏng chừng cô muốn đánh là người này, tên kia bị đánh sắp mất nửa cái mạng.
Anh giống như đang xách một cái túi rác đem người ném đến trước mặt cô.
Cô không cam lòng, anh liền đem người đưa đến trước mặt cô.
Hoa Tí Nam không hổ danh là giang hồ, bị đánh thành bộ dạng ma quỷ thế này mà vẫn không làm đồ hèn cúi lưng xuống, trong ánh mắt tràn đầy khinh thường cùng hung ác.
Lộ Vô Khả cùng hắn nhìn nhau.
Thẩm Ngật Tây cũng không mở miệng quấy rầy cô, tay cắm túi quần ở một bên thảnh thơi mà nhìn.
Đầu kia đánh thành một đoàn anh cũng không cần phải xen vào, có Tề Tư Minh bọn họ rồi.
Anh liền bồi cô ở chỗ này tốn thời gian.
Hoa Tí Nam mới vừa nhận ra sức lực của cô gái này, thấy gương mặt trông vô hại liền không tin, khịt mũi coi thường.
Lộ Vô Khả chớp chớp mắt, xoay người cầm chai rượu trên bàn bên cạnh đổ ra ly, cô thẳng dậy, nói: “Đem ly rượu này uống hết.”
Hắn từng làm gì cô, cô làm lại thế với hắn.
Hoa Tí Nam cười lạnh: “Uống cái rắm, ông đây không uống thì sao!”
Thẩm Ngật Tây tựa hồ là cảm thấy ồn ào, hơi nghiêng đầu ngoáy ngoáy lỗ tai, chậc lưỡi: “Ngại giọng mình quá to phải không? Nhỏ tiếng chút, ồn ào.”
Hoa Tí Nam thực hung dữ, Lộ Vô Khả một chút cũng không sợ, cô hỏi: ” Anh không uống?”
Hoa Tí Nam hừ lạnh một tiếng.
Lộ Vô Khả nhẹ nhàng gật gật đầu.
Thoạt nhìn chuyện này giống như cứ thế cho qua.
Liền thấy Lộ Vô Khả đi lên trước bóp chặt cằm gã ta, dùng sức hướng trong miệng tên kia đổ rượu.
Cô dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Cô cũng mặc kệ Hoa Tí Nam giãy giụa, đổ cho đến khi bình rượu thấy đáy.
Thẩm Ngật Tây không ngăn cản cô, rũ mắt nhìn cô.
Hoa Tí Nam bị sặc rượu đến kinh thiên động địa, Lộ Vô Khả khom người đem chai rượu đặt lại trên bàn, cầm lấy mười mấy tờ tiền màu đỏ bị đè dưới ly rượu.
Hoa Tí Nam đôi mắt đỏ lên mà nhìn cô, cô gái trước mặt này làm người đoán không được.
Lộ Vô Khả nhìn lại.
Cô giống như muốn bỏ vào miệng hắn, đem tiền nhét vào trong miệng.
Thẩm Ngật Tây như thế nào cũng không nghĩ tới cô lấy tiền thì ra là làm như thế.
Anh nhìn khuôn mặt nhỏ kia, sau một lúc lâu cười ra tiếng.
Thật mẹ nó mang thù.
Ở đây một trận hỗn loạn ẩu đả đánh người, ngoài quán bar vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.
Có người báo cảnh sát.
Lộ Vô Khả theo bản năng nhìn Thẩm Ngật Tây.
Thẩm Ngật Tây cũng vừa lúc rũ mắt nhìn cô, giơ tay nắm giữ cổ tay cô, đem tay cô đang ở trên cằm tên kia bỏ ra.
Anh hướng một bên nâng nâng cằm: ” Qua kia đi.”
“Cái gì?”
Thẩm Ngật Tây liếc Hoa Tí Nam một cái: “Em không đánh hắn, em không liên quan đến chuyện này.”
Lộ Vô Khả sửng sốt, giống như có chút hiểu vừa rồi Thẩm Ngật Tây vì sao không cho cô dùng chai rượu đánh người.
Nhưng anh tự mình dùng chai rượu đánh vào đầu người ta nở hoa.
Thẩm Ngật Tây lại nâng cằm hướng một bên chỉ chỉ: “Nghe không, qua bên kia đứng đi, mặc kệ phát sinh chuyện gì cũng đừng tới đây.”
Đó là câu cuối cùng mà Thẩm Ngật Tây nói với cô vào buổi tối ngày hôm đó.
Sau khi cảnh sát ập vào, tình trạng hỗn loạn trong quán bar liền bị ngăn lại.
Thẩm Ngật Tây bị còng tay đưa đi.
Một đám người tụ lại ở lối ra vào quán bar xem náo nhiệt, chỉ chỉ trỏ trỏ chiếc xe cảnh sát đang bật đèn nhấp nháy.
Lộ Vô Khả xen lẫn trong đám người.
Qua cửa sổ xe hạ xuống một nửa, ánh mắt hai người chạm nhau.
Xe cảnh sát inh ỏi đi qua bên người cô.