Là cùng cậu.
Kim chủ cho cậu lựa chọn nào cũng đều cùng nhau, chuyến này đến đây cũng đều vì cậu.
Trong lòng Bánh bao sữa vừa ngọt vừa ấm. Cậu không nỡ đi ngủ sớm, chỉ muốn được cùng người yêu bên nhau thêm càng lâu càng tốt nên tự chọn theo ý mình: “Ngủ trễ chút được không ạ?”
Kim chủ dung túng gật đầu đồng ý, lại hỏi: “Mọi ngày quay xong em thường làm gì? Chơi game à? Hay xem TV?”
Bánh bao sữa hơi xấu hổ nhưng vẫn thành thật trời: “Xem kịch bản, với lại… Chờ điện thoại của ngài.”
Kim chủ không kịp đề phòng đột nhiên lại bị cục cưng nhà hắn bắn thẳng một phát vào tim.
Hắn nhéo nhéo eo nhỏ của Bánh bao sữa: “Nhớ anh lắm hả?”
Cậu gật gật đầu, hơi tủi thân: “Nằm mơ cũng thấy ngài đến tận mấy lần luôn.”
Kim chủ không nhịn được thở dài: “Cục cưng à, em mà cứ trêu chọc anh thế thì hôm nay không ngủ muộn được đâu nhé.”
Nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của cậu ở đây trông chờ điện thoại của mình, trái tim Kim chủ mềm nhũn tan thành nước, dỗ dành cậu: “Chờ bộ phim điện ảnh này của em chiếu xong, vị trí của em vững chắc hơn một chút thì chúng ta không phải kiêng kị nhiều vậy. Sau này em đi đâu đóng phim anh cũng có thể đến thăm em nhiều hơn, được không?”
Bánh bao sữa hơi do dự: “Ngài… có muốn em nổi tiếng không?”
Kim chủ không nghĩ nhiều: “Em không muốn nổi à?”
Hiếm thấy có lúc Bánh bao sữa để tâm vào chuyện vụn vặt: “Em muốn biết ngài có định để em hot không?”
Kim chủ không nghĩ Bánh bao sữa lại để tâm đến chuyện này như thế, hắn nghiêm mặt: “Anh không can thiệp vào việc phát triển sự nghiệp của bạn trai mình, em nổi thì anh làm fan em, em không nổi anh vẫn nuôi em được.”
Sau đó hắn lại hỏi: “Làm sao vậy? Để ý chuyện này thế?”
Bánh bao sữa không ngốc, cũng không đến mức bị người châm ngòi ly gián. Cậu chưa từng hoài nghi về tình cảm của cả hai, nhưng nhắc tới vấn đề “Hot hay không hot” vẫn khó tránh khỏi nghĩ tới lời của người gặp trong thang máy kia. Bất cẩn lại hỏi thêm mấy câu.
Nhưng thế này thì lại có vẻ như cậu không tin tưởng Kim chủ lắm.
Kim chủ tốt với cậu như vậy, đêm giao thừa còn đến tận đây cùng cậu đón năm mới, Bánh bao sữa chột dạ, ấp úng: “Thì… Hỏi chút thôi ạ.”
Chút tâm tư này cửa cậu trước giờ không thể gạt được Kim chủ.
Hồ bằng cẩu hữu đã từng nhắc nhở rằng mọi người bên ngoài truyền tai nhau hắn bao dưỡng Bánh bao sữa. Kim chủ bảo vệ cậu vô cùng cẩn thận, đã sớm tra xét nên cũng nắm được tin tức, hắn biết kẻ tung tin đồn cũng đang đóng phim ở đây.
Chính là cậu chàng diễn viên được ông anh ngu ngốc của hắn nâng đỡ kia.
Bánh bao sữa vừa nói thế Kim chủ đã đoán được: “Có ai nói gì với em à?”
Bánh bao sữa hoảng sợ.
Kim chủ quá lợi hại, sao mới một giây đã đoán được rồi?
Cậu đáng thương xin lỗi trước: “Em sai rồi.”
Kim chủ hỏi cậu: “Nghe người khác nói bừa rồi tự mình miên man suy nghĩ vậy à?”
Bánh bao sữa vội phủ nhận: “Không có!”
Kim chủ trừng cậu: “Không à?”
Bánh bao sữa chỉ thiếu nước giơ tay thề: “Không có thật mà! Em có bị ngốc đâu!”
Không ngốc mới lạ, xem cậu ngây người ra một hai đảm bảo với hắn kìa, ngốc mà lại đáng yêu muốn chết luôn cơ chứ.
Kim chủ suýt nữa thì sụp đổ phòng tuyến, khụ một tiếng mới nói: “Để ý vấn đề này thế à?”
Bánh bao sữa sợ Kim chủ giận, cậu hoảng sợ sốt ruột giải thích: “Thật mà, không có miên man suy nghĩ mà, vì… em nghe nói lúc đầu ngài bao em vì muốn nâng em, nên mới lắm miệng hỏi chút thôi.”
Kim chủ hỏi: “Còn gì nữa?”
Bánh bao sữa mím mím môi trông hơi ngốc, khe khẽ đáp: “Cũng may nhờ em có năng lực diễn xuất tốt, không thì đã bỏ lỡ ngài rồi.”
Còn học được mèo khen mèo dài đuôi nói lời ngon tiếng ngọt cơ đấy.
Trong lòng Kim chủ buồn cười muốn chết: “Bớt nịnh hót dỗ anh vui đi, tối nay cũng không tránh được bị phạt đâu. Chịu phạt không?”
Bánh bao sữa ngu người.
Ủa sao tự nhiên chủ đề nhận sai ẹo đi đâu vậy cà…
Bánh bao sữa xác nhận Kim chủ thật sự không giận, cậu thử thăm dò chui vào lòng hắn, ngoan ngoãn cho người ta bắt nạt: “Dạ… Dạ chịu phạt.”
Hết chương 21
Hóng drama dữ quá sắp chịu hong nổi nữa rồi mấy bà ơi ?