Tiến buông tay giả vờ đầu hàng : Anh không yêu đương đâu .
Phương phì cười lôi điện thoại ra mở ảnh cho anh họ xem.
– Đó xinh vậy cơ mà, thua anh có một tuổi bọ.
– Xinh vậy! Tên gì? Cho anh xin facebook đi.
– Anh không yêu đương đâu .
Phương giơ một tay lên bắt chước theo Tiến mà nói. Anh họ liền đỏ mặt mà quơ quơ tay chối cãi.
– Đẩy em vào nhà đi ngoài này nắng lắm.
– Tuân lệnh, tuân lệnh.
Tiến nhanh chóng đẩy Phương vào nhà, vì biết cô phải ngồi xe lăn lên bác Sang đã làm luôn một cái ván gỗ để làm đường cho cô lên dễ hơn. Tuy đầu nhà thấp cô vẫn nhảy lò cò được nhưng bác gái vẫn giục bác trai phải làm cho cháu nó chứ chân nó bất tiện.
– Cháu thích ăn ngó sen không? Bác bảo bác trai mò cho mà ăn.
– Cháu có, bác nấu cho cháu ăn với.
– Được. Cháu phải nếm xem tay nghề của bác có bị giảm không nữa chứ.
Mẹ Lan thì đang đứng bên ao sen đòi chồng chụp cho mấy bức ảnh để làm kỷ niệm. Bác Sang nhiệt tình kéo cả cái thuyền ra cho bà Lan ngồi chụp ảnh.
Không khí náo nhiệt vô cùng khiến Phương quên mất một người nào đó ở Hà Nội.
Tại Hà Nội…
– Mẹ! Cả nhà em Phương đâu rồi vậy? Con sang gọi mãi mà không được.
– Thằng quỷ con này mẹ đã nói là nhà bác Kiên về quê bốn hôm cơ mà.
– Sao Phương không nói cho con biết?
Mẹ Hà bĩu môi lướt nhìn thằng con trai mà thấy chán hẳn. Tại ngu quá lên con gái nhà người ta mới kệ xác mày đấy con ạ.
Thấy mẹ mình ném cho mình một ánh nhìn khinh bỉ mà không nói rõ chuyện gì khiến Nguyên tức tối. Lòng bỗng không yên hình như có đứa muốn cuỗm Phương đi.
Phía Phương…
– Chú Sang!!!
– Quang đấy hả?
– Cháu nghe là em Phương về.
– Biến ngay! Tính mon men đến cháu cưng của tao hả?
– Không!!! Cháu sang chơi với em tiện nhờ em tư vấn trường đại học.
– Thằng kia mày tưởng tao không biết là mày đỗ đại học rồi à.
– Thì cháu cần tư vấn thêm thôi.
Nói đoạn, Quang chạy một mạch vào trong nhà nhìn thấy người con gái mình trộm thương mà sướng rơn lên.
– Phương.
Cô nghe thấy tiếng gọi theo phản xạ liền quay đầu. Nhìn thấy Quang cô xám xịt mặt lại không nói thành lời. Mắ, bao năm rồi mà vẫn thấy ghét thế nhở!