Cô nhìn về phía cửa phòng ngủ của anh.
Sau này phải ở chung thế nào đây?
Trong lòng bao nhiêu cảm xúc đan xen trộn lẫn, không biết nên làm gì để ổn định lại.
Đột nhiên bị tỏ tình trực tiếp như vậy, vài phút sau, cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Lúc này, cửa phòng ngủ của anh được mở ra từ bên trong, cô nghe tiếng nhìn qua. Tưởng Mộ Tranh bước ra, mặt không cảm xúc.
Lạc Táp ngồi xếp bằng hai chân, không nhìn anh, tỏ vẻ trấn định cầm di động lên xem. Chỉ là làm thế nào đi nữa cũng không tập trung chú ý được, tiếng bước chân anh đã tới gần.
Cô ngước mắt, Tưởng Mộ Tranh đã quỳ xuống bên cạnh cô, nhìn thẳng vào cô.
“Lạc Lạc.” Tưởng Mộ Tranh nói, phủ tay lên mu bàn tay cô.
Lạc Táp đột nhiên rút tay về: “Không phải anh nói sẽ đi à? Hiện tại là có ý gì!”
Tưởng Mộ Tranh: “Đúng vậy, vừa rồi không phải anh đã đi rồi sao?”
Anh ho nhẹ hai tiếng: “Bây giờ đã trở lại.”
Lạc Táp: “…”
Còn có thể như vậy???
Tưởng Mộ Tranh vẫn nói câu kia: “Lạc Lạc, anh thích em.”
Vừa rồi ở trong phòng, anh lại nghiêm túc suy nghĩ, anh thật sự thích cô.
Không hề lừa gạt, càng không tự lừa mình dối người.
Nhiều năm như vậy, người phụ nữ duy nhất mà anh giận dỗi chính là cô.
Cả ngày để ở trong lòng, chuyện gì cũng đều nghĩ cho cô, vẫn luôn là cô.
Có lẽ từ lần đầu tiên cô xuất hiện trong tầm mắt anh thì cô đã không giống với những người phụ nữ khác. Nếu không, với tính cách của anh, anh sẽ không cùng cô nói chuyện phiếm rồi trêu chọc như vậy, biến bản thân thành một tên lưu manh phóng túng.
Sau một lúc lâu, Lạc Táp lấy lời anh từng nói ra sặc anh: “Không phải trước đây anh đã nói, cho dù chúng ta có gặp nhau 18 lần một ngày cũng không thể có gì à. Anh cũng chẳng ưa tôi, bây giờ mới qua được bao lâu đâu, anh đã không nhớ rõ nữa sao?”
Tưởng Mộ Tranh ngẩn ra, nhưng phản ứng cũng đủ nhanh. Anh biện hộ, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Chính em cũng nói, là trước đây, mà không phải hiện tại. Trước đây không hiểu biết lại còn hiểu lầm nhau, nói không thể có gì là chuyện bình thường. Bây giờ đã hiểu rồi, thích thì cũng chẳng có gì không ổn.”
Hiện tại đầu óc Lạc Táp đã tỉnh táo hơn nhiều, muốn giãy giụa thoát ra khỏi viên đạn bọc đường. Cô đưa tay muốn đẩy ra anh, nhưng đẩy vài cái vẫn không đẩy nổi.
Cô lạnh lùng nhìn anh: “Nhưng tôi không thích anh, tôi thích… Ưm…”
Câu nói kế tiếp đều bị nghẹn lại.
Nụ hôn của Tưởng Mộ Tranh mạnh mẽ mà nóng bỏng. Cả bờ môi cô đều bị anh ngậm trong miệng. Lạc Táp cảm thấy trước mắt tối đen, như bị mù vậy, cũng chẳng nghe được gì nữa.
Tưởng Mộ Tranh đã muốn hôn cô từ lâu, thật vất vả mới thực hiện được, lập tức giống như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương, rốt cuộc không thu lại được, anh cạy mở hàm răng cô, trực tiếp mút lấy lưỡi cô.
Còn mang theo chút oán trách.
Oán trách cô nói thích người khác.
Lạc Táp cảm giác đầu quả tim cũng bắt đầu run rẩy. Cảm giác tê dại đó tràn ra từ tim chạy khắp cơ thể, lại từ đỉnh đầu truyền đến gan bàn chân.
Anh làm như đang đối xử với kẻ địch, túm lấy hai tay cô bắt chéo rồi giữ chặt trên đỉnh đầu, sức của nam và nữ chênh lệch quá lớn, cô không thể động đậy được.
Không biết hôn bao lâu, Lạc Táp thật vất vả mới hé được môi: “Tưởng Mộ Tranh, anh…” Buông tôi ra!
Còn chưa nói xong, môi Tưởng Mộ Tranh lại phủ lên.
Lạc Táp giãy giụa dùng hai đầu gối chống lên ngực anh, tay cô buông lỏng, đột nhiên bắt đầu phối hợp hôn anh, còn chủ động tiến tới.
Tưởng Mộ Tranh sửng sốt, vui sướng không thôi, vừa định gia tăng nụ hôn này thì đột nhiên lồng ngực đau đớn. Anh ngã về phía sau, loảng xoảng một tiếng, lưng đập thẳng vào bàn trà.
Anh đau đến rít lên, hít một ngụm khí.
Cô nàng này, thật nhẫn tâm. Vậy mà nhân lúc anh không hề phòng bị, thẳng chân tống ngã anh.
Rốt cuộc Lạc Táp cũng trả được mối hận này, nụ hôn đầu tiên cứ vậy mà chẳng còn. Cô hung tợn nhìn anh: “Lần sau nếu anh còn như vậy, tôi sẽ trực tiếp đá anh ‘tàn phế’ luôn!”
Cô đứng lên muốn đi về phòng ngủ của mình.
Tưởng Mộ Tranh trả lời cô: “Lần sau nếu em lại nói thích người khác, anh sẽ hôn tiếp!”
Anh bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
Lạc Táp sửng sốt: “Tưởng Mộ Tranh, anh muốn làm gì!”
Tưởng Mộ Tranh liếc cô một cái: “Suy nghĩ vớ vẩn cái gì, sau lưng anh bị cháo làm phỏng rồi.”
Lúc này Lạc Táp mới nhớ tới, trên bàn trà có bữa tối mà anh bưng lên. Chén cháo kia đặt ở trong chén giữ nhiệt, hẳn là rất nóng.
Nhưng cô quyết tâm, không quản không hỏi, nâng bước trở về phòng ngủ.
Cả người cô dựa vào sau cánh cửa, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp.
Trong lòng đấu đá loạn xạ.
Nửa phút sau, cô mở choàng mắt, kéo cửa ra, lại đi đến phòng khách.
Tưởng Mộ Tranh đã cởi áo sơmi, đang nhíu mày.
Lạc Táp đến gần, anh nghe được tiếng bước chân cô nhưng cũng không quay đầu lại.
Cô dùng sức đá vào đùi anh một cái, anh lại lẳng lặng mỉm cười, cô đá thêm mấy đá nữa mới hả giận.
Rốt cuộc là không đành lòng, cô hỏi: “Có đau không hả?”
Tay Tưởng Mộ Tranh hơi dừng lại: “Bây giờ không đau nữa.”
Cởi áo sơmi ra, toàn bộ lưng anh đều trần trụi trước mắt cô. Lạc Táp nhìn mảng lưng vừa ướt vừa dính lại đỏ tấy lên của anh, trong lòng có chút tự trách. Nhưng nghĩ đến anh cưỡng hôn cô, chút tự trách kia lập tức biến mất sạch.
Cô phẫn hận: “Đây là hậu quả của việc không tôn trọng phụ nữ.”
Tưởng Mộ Tranh: “Nếu anh không tôn trọng em, em cảm thấy hiện tại em còn có thể yên ổn đứng ở đây mỉa mai anh hả?”
Lạc Táp đột nhiên muốn đạp thêm một cái vào sau lưng anh, nhịn rồi lại nhịn, “Không cần sự đồng ý của tôi mà đã hôn, đây còn gọi là tôn trọng sao? Tưởng Mộ Tranh, anh có hiểu hai chữ tôn trọng là thế nào không hả?!”
Tưởng Mộ Tranh ném áo bẩn qua một bên, chống mặt đất đứng dậy, quét mắt liếc cô một cái: “Lạc Táp, anh không tệ hại như em nghĩ. Nhớ rõ lần sau chỉ cần nói không thích anh là đủ rồi, không cần tặng thêm câu em thích người đàn ông khác vào sau đó đâu!”
Anh khom lưng nhặt áo sơ mi bẩn trên mặt đất lên, lập tức đi vào phòng.
Lạc Táp nhìn theo bóng dáng anh, cô híp híp mắt, hình như nhìn thấy trên bả vai anh có vết sẹo. Ngược sáng nên cô nhìn không rõ.
Anh đã đóng cửa phòng lại.
Cô xoa xoa nơi trái tim, cảm thấy khó chịu.
Rõ ràng người bị hại chính là cô, sao tự dưng lại xoay chuyển, cứ như anh phải chịu ấm ức gì đó ghê gớm lắm vậy.
Thế đạo gì đây hả!
Tưởng Mộ Tranh trở về phòng tắm rửa. Trong phòng có hòm thuốc, anh tìm cả buổi cũng không có thuốc mỡ trị phỏng… Phía sau lưng đau đớn, nóng rát.
Gửi tin cho Giang Đông Đình: Bảo người bên phòng y tế đưa qua cho tôi một tuýp thuốc trị phỏng đi.
Giang Đông Đình: Bị phỏng kiểu gì?
Tưởng Mộ Tranh: Bưng cháo lên cho Lạc Lạc không cẩn thận để sánh ra nên phỏng tay.
Giang Đông Đình tin tưởng không nghi ngờ gì, nói sẽ sắp xếp ngay.
Tưởng Mộ Tranh cầm thẻ phòng, ra khỏi cửa.
Phòng khách chỉ có đèn tường bật sáng, phía sô pha đã được quét tước sạch sẽ. Cửa phòng cô đóng chặt, nghĩ tới vị tiểu tổ tông kia còn chưa ăn cơm chiều, anh lại đi xuống nhà ăn tầng dưới tìm chút thức ăn lên cho cô.
Tới cửa sổ đặt món của nhà ăn, anh báo với nhân viên trong nhà ăn món mình cần. Khi đang đợi đồ ăn, phía sau có người gọi: “Anh Năm?”
Tưởng Mộ Tranh quay đầu, là Ân Duyệt.
Anh cũng biết cô ấy thường xuyên đi nhảy dù, nhưng trước nay chưa từng gặp bao giờ.
Anh hơi hơi gật đầu: “Khéo vậy.”
Ân Duyệt đến gần: “Nghe Giang Đông Đình nói anh tới từ sáng sớm.”
“Ừ.”
“Gần đây không bận à?”
“Cũng tàm tạm.”
Cơ bản là cô hỏi một câu, anh đáp lại một câu.
Vẫn giống như trước kia.
Ân Duyệt cũng không có hứng thú hỏi thêm. Anh lạnh lùng kiêu ngạo, cô cũng có tự trọng của bản thân.
Cô mới vừa tắm rửa xong, đói bụng nên tới nhà ăn tìm đồ ăn. Cô là khách quen, đầu bếp trong nhà ăn cũng biết cô. Cô gọi một phần cơm đơn giản.
Tưởng Mộ Tranh lấy đồ ăn xong, anh bưng khay lên, lúc gần đi thì chào hỏi Ân Duyệt một câu: “Lên đây, rảnh nói chuyện sau.”
Ân Duyệt làm dấu tay OK, lại hỏi thêm một câu: “Không ăn ở đây à?”
Tưởng Mộ Tranh: “Không phải tôi ăn.”
Ân Duyệt ngẩn người, ngay sau đó lại hiểu ra. Giang Đông Đình nói anh dẫn theo một cô gái đến đây, cô rất kinh ngạc, không nghĩ tới có ngày anh sẽ hầu hạ một cô gái như một bảo mẫu thế này.
Thật khiến cô mở rộng tầm mắt.
Có lẽ hiện tại bản thân đã có nơi có chốn, cuộc sống cũng không tệ lắm, nên có một số việc ngược lại không quá trọng thể diện nữa.
Cô nửa đùa nửa thật: “Nếu là trước đây anh chịu bước tới một bước, thì 99 bước còn lại kia, không biết có bao nhiêu cô nàng sẽ tranh nhau bước. Nói không chừng tôi cũng sẽ bon chen góp vui, anh cũng không cần vất vả làm anh trai đưa cơm nữa rồi.”
Tưởng Mộ Tranh thoáng suy nghĩ, nhìn cô: “Người tôi không thích, nửa bước cũng không nhấc nổi. Người tôi đã thích, đừng nói một bước, một trăm lẻ một bước tôi cũng không ngại nhiều.”
Anh khẽ hất cằm về phía khay đồ ăn: “Đồ ăn sắp lạnh rồi, tôi lên lầu đưa cho cô ấy đây.”
Sau khi nói xong, anh nhấc chân rời đi.