Vừa dứt lời thì mặt đã trúng một cái tát, Nam Mẫn đánh.
Nam Nhã che mặt, không dám tin nhìn cô: “Chị dám đánh tôi?”
“Nói mấy lời tục tĩu, đánh cô là còn nhẹ đấy”.
Nam Mẫn lạnh lùng nói: “Mẹ tôi chính là bác cả của cô, nếu cô hỏi thăm sức khỏe của bà ấy, vậy thì tôi đương nhiên sẽ thay bà ấy chào hỏi cô”.
Nam Nhã tê liệt ngồi dưới đất, ánh mắt đầy phẫn uất nhìn Nam Mẫn, hận không thể giết cô ngay được.
“Rất tốt, xem ra cô đã đưa ra lựa chọn”.
Nam Mẫn lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái: “Nếu không muốn ăn, vậy thì cứ để cho bụng đói đi”.
Cô xoay người muốn ra ngoài cửa, Nam Nhã hạ quyết tâm nắm lấy bình hoa đặt trên tủ đầu giường, ngắm chuẩn đập thẳng về phía gáy Nam Mẫn.
Nam Nhã thật sự bị Nam Mẫn làm cho tức phát điên rồi, tay cô ta giơ lên thật cao, cái bình này mà đập xuống nhất định có thể đập bể đầu cô.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, vào lúc bình hoa sắp đụng vào gáy Nam Mẫn, cô giống như mọc thêm một cái mắt phía sau lưng, đầu nghiêng sang một bên, giơ tay túm cái bình Nam Nhã đang nâng lên một cách chuẩn xác.
Ngay sau đó, cái bình không biết làm sao liền rơi vào trong tay Nam Mẫn, một chưởng phong ác liệt bay nhanh tới, Nam Nhã tránh cũng không tránh kịp liền bị Nam Mẫn trở tay quật ngã trên đất, đau đớn kêu thành tiếng. “A!”
Mắt cô ta nổ đom đóm, nửa bên mặt cũng nóng hừng hực, hồi lâu không thể bò dậy từ trên đất.
“Bản lĩnh không lớn, lá gan không nhỏ”.
Vẻ mặt Nam Mẫn lạnh lùng, vứt bình hoa trong tay xuống. Một tiếng “bộp” vang lên, mảnh vỡ bắn tung tóe, dọa Nam Nhã sợ hãi che tai gào thét, cuộn tròn người né tránh.