Chiều đó nàng về cung, Chiêu Phong đã ngồi ở trong phòng đợi nàng.
Đàm Nhu thở dài.
” Sao lại ở đây vậy.”
Chiêu Phong bước đến, vuốt mái tóc trắng của nàng lên.
” Vậy về núi Nguyệt sao?”
Đàm Nhu lại quay ra chỗ khác, nàng ý định sẽ về núi Nguyệt nhưng nghĩ lại thì ở núi Nguyệt cũng chỉ có Lão Thái ở đó, sư phụ thì đã đi tìm sư nương, nhàm chán như vậy nàng không muốn về.
Giờ nàng lênh đênh không biết đi đâu.
Đàm Nhu nói.
” Muội cũng không biết.”
Sau nhiều ngày chịu tang hoàng hậu, Đàm Nhu đã chuẩn bị mọi thứ để rời cung.
Nàng đi đến gặp hoàng thượng, cùng người đi dạo trong ngự hoa viên.
” Phụ hoàng, ở trong cũng đã lâu con thấy có chút ngột ngạt, con muốn ngày mai lên đường trở về núi Nguyệt.”
Hoàng thượng lại thở dài, cái tính khí này làm gì có ai có thể giữ được.
Nàng cứng đầu như hoàng quý phi, nàng không muốn ai điều khiển mình cũng không muốn phải làm theo lời của ai.
Đến cuối cùng hoàng thượng cũng chỉ nói.
” Nếu muốn đi thì chuẩn bị đi, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân.”
Đàm Nhu vừa nghe xong đã cảm giác như mình đang bỏ mặc phụ hoàng mà đi.
Nhưng nàng không có ý như vậy, Đàm Nhu không nói gì nữa, nàng lui đi để lại hoàng thượng ở trong hoa viên một mình.
Hoàng thượng ngước lên trời, người nhắm mắt mà than.
” Con gái lớn như vậy rồi giữ cũng không nổi.”
Đàm Nhu đi đến phủ của tam hoàng tử.
Tam hoàng tử là người nho nhã, thư sinh nên phủ của người rất giản dị, chỉ có vài cái cây, nhiều phòng để trống, một chỗ riêng để bản thân chú tâm đọc sách.
Đàm Nhu đi đến thư phòng, hành lễ.
” Tam ca ca.”
Tam Hiệu vừa thấy đã vội chạy lại.
” Không cần phải hành lễ với ta đâu.”
Đàm Nhu đứng thẳng lên, chạy lại chỗ ngồi của Tam Hiệu, nàng thấy bức tranh treo trên tường mà mê muội.
Bức tranh vẽ nàng đang múa điệu múa lụa hôm lễ hoa đào, nàng như được in vào tranh vậy, từng nét vải lụa tung lên đều mềm mại.
Đàm Nhu nhìn Bạch Hiệu cười.
” Đây là muội sao, đẹp quá.”
Tam Hiệu chỉ cười, nàng nhìn khắp phòng không chỉ có tranh về nàng mà còn có phụ hoàng ngồi ngai vàng, có Nhị Nhiên đang luyện kiếm, cảnh Nhất Mộ Lang trong lễ phong thái tử.
Đàm Nhu thấy sau bức tranh của mình còn một bức tranh khác, nàng tò mò kéo lên.
Nhưng rồi nàng lại vội kéo xuống, Tam Hiệu không để ý nàng mấy, nàng liền mỉm như biết được một bí mật của tam sư huynh.