“Nhất định có thể ăn được, đồ Thiên Tầm bắt có gì mà không ăn được?”
Trong nồi đang sôi bốc khói ùng ục, một mùi thơm kì lạ tỏa ra giữa mùi hương cây cỏ thiên nhiên nơi đây.
Thế giới trước mắt Diệp Bùi Thiên, cuối cùng trong những tiếng ồn ào này, sương mù cũng tan đi biến mọi thứ trở nên chân thật. harry potter fanfic
Hắn mở bàn tay đang đặt trên trán mình,
Cuối cùng cũng trốn thoát,
Là thật,
Hắn nghĩ.
“Anh có ăn cái này không?” Có người đang nói chuyện với hắn.
Diệp Bùi Thiên bối rối buông tay xuống.
Cả người Sở Thiên Tầm nhuộm đẫm sương sớm đang đứng trước mặt hắn, trong lòng ôm một đống quả sơn trà vàng óng.
Trong miệng cô ngậm trái cây nên nói chuyện không rõ, giơ tay ném một cành sơn trà vào lòng Diệp Bùi Thiên.
Mọi người reo hò xông tới, vui vẻ chia sẻ những quả sơn trà màu sắc thơm ngon trong tay Sở Thiên Tầm.
Cả đường đi đều ăn bánh bích quy và khoai lang vụn, trái cây tươi đúng là vô cùng hấp dẫn đối với bọn họ.
“Bên trong cánh rừng kia, có một đám sơn trà đã chín một nửa, mọi người có thể đi hái.” Sở Thiên Tầm chỉ chỗ: “Cố gắng hái nhiều một chút, sau này có thể sẽ không gặp lại được.”
Mấy cô gái vui vẻ reo hò, liền cầm dụng cụ đi về hướng rừng cây, Phùng Tuấn Lỗi cũng đi theo.
Giang Tiểu Kiệt vừa mới tỉnh ngủ, xoa mắt cũng định đi theo.
Sở Thiên Tầm kéo cậu lại: “Tiểu Kiệt, em ở lại, giúp chị một chút.”
Mỗi khi Sở Thiên Tầm kêu Giang Tiểu Kiệt làm việc, thằng bé đều vô cùng vui vẻ tựa như đạt được vinh dự gì đó, lần này cũng giống vậy, nghe cô nói vậy thằng bé liền lập tức dừng lại.
Diệp Bùi Thiên cũng dừng lại.
“Anh đi hái quả sơn trà đi, đi giúp họ hái nhiều một chút để trên đường có ăn.” Sở Thiên Tầm thúc giục hắn.
Diệp Bùi Thiên do dự một lát liền đi theo mọi người.
Đợi đến khi mọi người đi hết, không nhìn thấy nửa, Giang Tiểu Kiệt vô cùng phấn khởi: “Chị Thiên Tầm, mau nói em biết, chị muốn em ở lại làm gì?”
Sở Thiên Tầm nhìn thiếu niên chỉ có mười ba mười bốn tuổi trước mặt, do dự một lát: “Tiểu Kiệt, mặc dù em còn nhỏ, nhưng em là người dũng cảm nhất trong số mọi người, năng lực cũng mạnh nhất.” Sở Thiên Tầm trịnh trọng nói: “Mỗi lần có ma vật xuất hiện, em đều là người đầu tiên xông ra, chuyện này chị chỉ có thể kính nhờ em.”
Giang Tiểu Kiệt ưỡn thẳng sống lưng.
Sở Thiên Tầm nắm lấy bả vai, nhìn thẳng vào mắt cậu: “Chị muốn để em trông coi chị, nếu như một lát chị biến thành ma vật, em nhất định phải chặt đầu chị xuống trước khi chị hoàn toàn bị ma hóa.”
Một thanh đao sắc bén được đưa tới trong tay Giang Tiểu Kiệt.