Nghê Yến Quy ngồi ở góc của bàn chữ nhật, không với tới bếp, tất cả đều nhờ Trần Nhung chia thịt. Cô nhận ra anh luôn gắp hai phần cho cô, chất đầy đĩa của cô.
Thấy cô không động đũa, Trần Nhung nói: “Ăn lúc còn nóng đi.”
“Cậu cũng ăn đi.” Cô chia một ít vào đĩa của anh.
Anh cười cười: “Mình không đói.”
“Vậy thì cũng phải ăn.”
“Được.” Lúc này Trần Nhung cuối cùng cũng đặt kẹp nướng thịt xuống.
Nghê Yến Quy nhẹ nhàng cắn một miếng lưỡi bò vừa mềm lại vừa giòn: “Cậu nướng giỏi thật đấy.” Nếu như cô và Lâm Tu ra ngoài thì đều sẽ né tránh giúp nướng thịt, bởi vì sau khi hai người từng ăn một bữa cháy một nửa thì đúng là không dám tâng bốc kỹ thuật nướng của nhau nữa.
Trần Nhung đẩy đĩa nước tương tới: “Chấm cái này thử xem.”
“Cậu pha à?”
“Ừ.”
Cô nhẹ nhàng chấm miếng lưỡi bò dày vào nước tương, lúc cho vào miệng, vị càng đậm đà: “Sao cái gì cậu cũng biết thế?”
Trần Nhung đẩy gọng kính: “Ở nhà mình thường nấu cơm.”
“Đúng rồi.” Nghê Yến Quy ăn xong một miếng rồi hỏi: “Môn tự chọn của cậu chọn chưa? Mình chọn phê bình phim và tâm lý học.”
Trần Nhung không trả lời ngay mà chỉ nhìn cô.
Triệu Khâm Thư thính tai nghe được bèn thò đầu tới hỏi: “Cậu chọn tâm lý học á?”
“Đúng vậy.”
Triệu Khâm Thư vỗ vỗ Trần Nhung: “Lúc đầu Trần Nhung muốn chọn, mình cũng chọn theo nhưng không có số người. Sau đó cậu ấy hủy bỏ, mình cũng không cướp được luôn.”
Trần Nhung hủy rồi? Nghê Yến Quy ngây người: “Cậu không chọn tâm lý học ư?”
“Không.” Trần Nhung nói: “Mình từng tự học một ít lý thuyết, có lẽ học cũng hòm hòm rồi nên chọn cái khác.”
Rổ tre đựng nước cũng bằng không, cô thất vọng.
Triệu Khâm Thư miệng rộng lại tới: “Trần Nhung chọn nhiếp ảnh. Mình cũng thế, chuẩn bị tinh thần nghèo ba đời.”
Chụp hình? Chính là cái mà Liễu Mộc Hi xúi giục. Cuối cùng thì cô canh trước máy tính để tranh tiết đều uổng công vô ích rồi.
Lúc này Trần Nhung mới mở miệng: “Mình chọn phê bình phim.”
Mắt Nghê Yến Quy chốc lát lóe sáng: “Tuần sau có thể học cùng nhau rồi.”
“Đúng vậy.” Trần Nhung hình như xấu hổ: “Đúng rồi, tiết tự chọn thì có lẽ mình sẽ tới muộn, phiền cậu tranh giúp mình một chỗ nhé.”
“Không thành vấn đề.” Chiếm chỗ chắc chắn là ngồi bên cạnh cô rồi. Nhưng đã lỡ một tiết rồi. Sớm biết thì đáng lẽ nên thêm WeChat, trao đổi chương trình học một chút. Giả vờ cẩn thận gì chứ.
“Nếu như tiện…” m thanh của anh vang lên: “Thêm WeChat nhé?”
“Được!”
Cuối cùng cũng hiện lên trong khung trò chuyện của cô, nhưng cô lại quên trang trí cho vòng bạn bè của mình rồi.
Trần Nhung không xem vòng bạn bè mà lại tiếp tục phụ trách nướng thịt.
Cả người Nghê Yến Quy dựa vào ghế tựa, giơ cao điện thoại, điên cuồng xóa bỏ trạng thái.
“Hai mươi điếu thuốc đáng ghét, giết không tha!” Xóa.
“Ai có manh mối của hai mươi điếu thuốc, xứng đáng có thưởng.” Xóa.
“Sớm muộn gì cũng lột da mười hai điếu thuốc.” Xóa.
Xóa sạch cũng không phải cách.
Nghê Yến Quy vén tóc, để camera trước mặt mình, hơi hơi cong môi, tự sướng thành công. Thêm vài cái filter, rồi sửa khóe mắt hẹp dài thành mắt to tròn vô tội, cuối cùng chồng thêm một hình đáng yêu vào.
Vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nghĩ ra được một câu cảm tưởng văn học mới mẻ nào. Thế là chỉ đành lên mạng tìm.
Nghê Yến Quy đăng trạng thái, tự sướng kèm cảm nghĩ. Cô rất hài lòng, nhưng người đầu tiên bình luận lại là bố của cô ——
Nghê Cảnh Sơn: “Con gái, người trong hình là ai thế?”
Lúc này Trần Nhung bật điện thoại lên giống như vào vòng bạn bè.
Tạo mới lại chính là khuôn mặt tròn xoe chỉnh sửa quá đà của cô.
Anh giương mắt nhẹ nhàng nói: “Người thật đẹp hơn nhiều.”
Nghê Yến Quy không kìm được mím môi cười.
Lén lút sắp xếp vị trí anh lên đầu.
*
Phòng thay đồ của câu lạc bộ Tán đả sáng bừng hẳn lên. Tất cả hỏng hóc đều được sửa chữa xong, tủ cũng được đổi mới.
Nghê Yến Quy tới trước cửa sổ, bỗng dưng kéo mở rèm ra.
Bên phải rèm là một cây to, bóng râm xum xuê.
Cô ra khỏi phòng thay đồ đi thẳng ra lối thoát an toàn.
Vặn khóa, khóa mở ra nhưng cửa lại chẳng động đậy. Cô mới nhận ra bên trên có nút cắm. Rút bao cắm ra, đẩy cửa ra chính là hồ nước. Ánh sáng rất u ám chỉ có ánh đèn trong nhà cùng với ánh trăng. Mặc dù dưới chân là thảm cỏ nhưng cô không nỡ giẫm. Cô thấy nửa rễ cây cắm vào trong đất, một nửa còn lại ngâm trong nước. Mặt nạ sơn dương chỉ cần thò một chân ra ngoài thì sẽ rơi xuống nước.
Đây là không phải là một lòng tìm cái chết sao?
Cô dừng bước quay về hành lang. Vừa mới đóng dây rút lại thì đột nhiên vang lên một tiếng nói: “Nghê Yến Quy.”
Cô ngạc nhiên quay đầu: “Trần Nhung.”
Anh ngờ vực nhìn cánh cửa: “Cậu ra ngoài làm gì?”
Nghê Yến Quy thấp giọng nói: “Mình đang điều tra.”
Trần Nhung càng khó hiểu: “Điều tra cái gì?”
“Chuyện của Ngô Thiên Hâm vẫn chưa kết thúc.”
“Thế mà vẫn chưa kết thúc á?”
“Đêm đó, bên ngoài không chỉ có một mình Ngô Thiên Hâm, còn có một người nữa.” Nghê Yến Quy đè thấp giọng nói.
“Ngô Thiên Hâm nói có người đánh cậu ta, là người đó à?”
“Đúng.” Cô gật đầu: “Ngô Thiên Hâm chụp được cậu ta.”
Trần Nhung hỏi với vẻ quan tâm: “Bắt được chưa?”
Nghê Yến Quy ngẩng đầu nói: “Chuyện này, mình chỉ nói với cậu, cậu đừng nói ra ngoài nhé.”
“Mình không nói đâu.” Anh làm tư thế thề.
“Người đó, có lẽ là người mắc bệnh về tâm lý.”
Trần Nhung sững người: “Sao lại nói thế?”
“Cậu ta đeo một cái mặt nạ, vẽ một con sơn dương.”
“Sơn dương?”
“Huấn luyện viên Mao nói từng thấy con sơn dương này ở đâu rồi.”
Trần Nhung giống như một người cày phim tò mò: “Từng gặp ở chỗ nào?”
“Huấn luyện viên Mao chưa nhớ ra. Có máy giám sát quay được người này, kết hợp với video của Ngô Thiên Hâm nữa, mình có ý tưởng rồi.”
“Ý tưởng đi gì?”
“Người này.” Nghê Yến Quy dừng lại một lúc, để Trần Nhung hồi hộp một lúc mới nói: “Muốn nửa đêm nhảy hồ.”
Trần Nhung: “…”
Nghê Yến Quy thở dài: “Có thể là chán đời đấy, thấy mình không còn mặt mũi gặp người khác. Mặt nạ ám chỉ rằng cậu ta muốn đổi thân phận. Vốn dĩ thần không biết quỷ không hay, sự xuất hiện của Ngô Thiên Hâm lại làm rối loạn kế hoạch của cậu ta. Có lẽ cậu ta muốn làm một chuyện tốt trước khi chết nên hung hăng đánh Ngô Thiên Hâm. Nhưng lại sợ hố sâu của mình bị phát hiện, gây ra phiền phức cho thầy cô bạn bè nên nhanh chóng chuồn đi.”
“Ồ, hóa ra là vậy à.” Trần Nhung bỗng nhiên hiểu ra.
“Đây chỉ là suy luận ban đầu thôi.” Nghê Yến Quy bật cười: “Sau khi có manh mối mình lại tiếp tục.”
“Nói có sách mách có chứng.” Trần Nhung liên tục gật đầu: “Có thể so sánh với Sherlock Holmes.”