Khung cảnh hỗn loạn diễn ra trước mắt, Du Uyên Nhi không thể thoát khỏi tay Khang Bất Dịch để cản Ái Ái lại, lời nói của cô lúc này không hề tác động được đến Ái Ái, cô nóng lòng gỡ tay Khang Bất Dịch ra, nghiêm trọng trách móc: “Bất Dịch, cậu đã hứa không đánh người!”
“Tôi đang ôm cậu, không hề đánh người” Khang Bất Dịch bình thản đáp.
Biết Ái Ái động thủ theo lệnh Khang Bất Dịch nhưng Du Uyên Nhi không có bằng chứng bởi anh không hề gọi đích danh, cô khổ ra dùng sức vùng vẫy thoát khỏi tay anh, miệng không ngừng gọi lớn: “Ái Ái, đừng đánh nữa! Mau dừng lại!”
Ái Ái được dịp liền đánh đã tay mới chịu ngừng lại, hai nữ sinh trước mặt Khang Bất Dịch vì sợ hậu quả nghiêm trọng hơn mà không dám phản kháng, lúc kết thúc thì đầu tóc bị nắm đến rối xù, máu mũi máu miệng đều chảy ra. Học sinh vây quanh xem, có người còn lấy điện thoại ra quay, lúc giáo viên chạy đến thì chuyện đã xong.
Thấy Khang Bất Dịch đứng trước hai nữ sinh, giáo viên muốn lên tiếng trách phạt cũng không dám, chỉ còn cách đưa hai nữ sinh đến phòng y tế và giải tán đám đông đang vây quanh.
Sau khi tất cả kết thúc, Khang Bất Dịch mới buông Du Uyên Nhi ra, cô khẽ cau mày không vui nhìn anh, anh lại tỏ ra thản nhiên bởi anh không hề thất hứa với cô, cũng không hề chỉ định xúi giục người khác đánh thay anh.
Trở về phòng chuẩn bị ra sân tập hợp, Du Uyên Nhi trong lòng thấp thỏm lo sợ không yên vì hành động của Ái Ái, cô nghiêm trọng dặn dò: “Cậu đừng vì bênh mình mà đánh người, họ nói gì mặc kệ họ, cậu làm như vậy thật sự không tốt đâu”
“Bé nhỏ, cậu nhịn được nhưng mình không nhịn được, không đánh không chừa, đều do bọn nó cái miệng hại cái thân, với lại cậu nên vui vì người ra tay là mình, nếu là Khang Bất Dịch thì bọn nó đã không đơn giản chỉ phải lên phòng y tế”
Lời Ái Ái hoàn toàn có lý, đổi lại khi nãy người ra tay là Khang Bất Dịch thì càng thê thảm hơn, nhưng có lẽ sau chuyện lần này cũng không còn ai cố tình nói này nói nọ, bọn họ bị như thế kia đều vì nói xấu người khác công khai, có điều trong lòng Du Uyên Nhi cũng có chút áy náy bởi nguyên nhân đều do cô mà ra.
Chuẩn bị xong rời khỏi ký túc xá đến sân tập, mặt trời vẫn chưa lên hẳn, trên sân đã có nhiều người có mặt, nhưng hầu như đều trong trạng thái ngái ngủ và uể oải.
Lướt qua những nhóm người tụm ba tụm bảy, lọt vài tai Du Uyên Nhi là sự việc hai nữ sinh lúc sớm bị Ái Ái thay mặt Khang Bất Dịch dạy dỗ vẫn chưa đủ khiến anh cảm thấy hài lòng, có người còn nói hậu quả thật sự của hai nữ sinh kia vẫn chưa thực sự gánh chịu xong. Lòng ngực Du Uyên Nhi đập mạnh như muốn nổ tung, cô thật sự không dám tưởng tượng đến những hình ảnh Khang Bất Dịch tự mình ra tay để dạy dỗ hai nữ sinh kia.
Đến trước mặt Khang Bất Dịch, Du Uyên Nhi trầm lặng nhìn anh, dáng vẻ bình thản của anh lúc này càng khiến lòng cô thêm bất an, yên bình trước sóng gió mới chính là điều đáng sợ nhất.
Sắc mặt kém đi của Du Uyên Nhi không cần hỏi đến cũng biết tâm trạng của cô đang không ổn, Khang Bất Dịch trong lòng vốn đã buồn bực vì không thể tự tay xử lý những kẻ động chạm đến cô, giờ nhìn cô không vui càng làm anh muốn phá vỡ đi lời hứa trước đó.
Thấy Khang Bất Dịch và Du Uyên Nhi im lặng nhìn nhau như đang đấu mắt, Lý Vũ Hàn và Ái Ái bên cạnh nhìn nhau với biểu cảm bất lực, đổi lại là ngày trước có lẽ dễ xử hơn khi Du Uyên Nhi vẫn luôn lo sợ Khang Bất Dịch, còn Khang Bất Dịch đã thẳng thắn ra tay mà không cần phải nhìn đến sắc mặt của Du Uyên Nhi.