Mắt ngọc của bạch y nữ tử lóe lên, cánh tay thon dài đưa tới chụp một trảo, hộp ngọc liền “vèo” một tiếng lăng không bay qua.
Một đầu ngón tay như búp măng nuột nà lướt nhẹ phía trên hộp ngọc, mấy tấm phù lập tức rơi xuống, nắp hộp cũng được bung ra.
Trong hộp rõ ràng chứa một gốc linh thảo toàn thân xanh biếc, tản mác thanh hương nhàn nhạt, hơn nữa còn chớp động từng đạo bạch quang nhu hòa.
Bảo Hoa Thánh Tổ vừa thấy linh dược này thần sắc khẽ động, nhưng sau một phen suy tính lại không lộ ra vẻ gì chỉ lắc lắc đầu. Hào quang màu phấn hồng lóe lên đem nắp hộp khép lại, những đạo phù cấm chế một lần nữa xuất hiện phía trên hộp ngọc giống như chưa bao giờ bị bóc ra vậy.
Mà hộp ngọc sau khi nhoáng một cái lại bay vụt về phía Hàn Lập.
Hàn Lập không hề cảm thấy ngoài ý muốn tay áo phất lên đem hộp ngọc thu hồi, đồng thời trong tay kia đã sớm xuất hiện một cái bình ngọc màu xanh nhạt, ngón tay hơi duỗi một cái liền bay vụt sang bạch y nữ tử.
Bảo Hoa một trảo đem bình ngọc giữ lại, mở nắp bình hướng thần niệm quét vào bên trong, đại mi nhíu lại một cái rồi lắc đầu, đồng dạng lại ném lại.
Lúc này Nguyên Yểm Thánh Tổ đang đứng một bên, tuy nhiên không biết nội dung cuộc nói chuyện giữa Hàn Lập cùng Bảo Hoa nhưng lại thấy một màn lúc sau trong nội tâm cũng giật mình đôi chút, tuy vậy cũng chỉ bĩu môi dửng dưng tỏ vẻ không quan tâm.
Trong suy nghĩ của hắn, tất nhiên sẽ không cho rằng trên người một gã tu sĩ Hợp Thể có thể xuất ra loại linh dược gì có thể làm cho những Thủy Tổ bọn hắn động tâm.
Cứ như vậy, Hàn Lập liên tiếp xuất ra bảy tám gốc linh dược nhưng Bảo Hoa đều không nhìn trúng.
Trên mặt bạch y nữ tử mơ hồ trầm xuống, lại một lần nữa đem linh dược trả về lạnh lùng mở miệng:
“Những linh dược ngươi vừa lấy ra cũng không thể nói là không chân quý, nhưng chỉ với cấp bậc như vậy sao có thể có hữu dụng với ta? Tiếp theo nếu cứ như vậy thì ngươi cũng không cần phải làm thêm nữa.”
Hàn Lập nghe vậy không khỏi lộ ra một tia do dự rồi khẽ thở dài một hơi, bàn tay khẽ chuyển, trên tay lại hiện ra một cái hộp ngọc trắng ngà.
Hộp ngọc này cùng những cái lúc trước khác nhau rất lớn, chẳng những chất liệu cao hơn một bậc mà vừa mới xuất hiện đã mơ hồ tản mác từng đạo “xuy xuy” hàn khí.
Lúc này đây, Hàn Lập không đem hộp ngọc trực tiếp ném tới mà bàn tay khẽ vỗ đem lá phù trên hộp bóc xuống, sau đó đem nắp ngọc hạp nhẹ nhàng mở ra.
Bảo Hoa gặp tình hình này cũng không nổi giận mà bờ môi khẽ nhếch lộ ra một nét tiếu ý.
Tiếp đó, cổ tay Hàn Lập nắm chặt lấy hộp ngọc khẽ run lên.
Từng đạo hàn khí mênh mông!
Một khối băng năm màu óng ánh từ trong hộp bay ra, bên trong mơ hồ có thể thấy được một đoạn linh cành đỏ thắm, mặt ngoài có hai khỏa linh quả một bạc một vàng bộ dáng có một không hai giống hệt như cây óc chó.
“Thiên Âm lôi hạch…”
Bảo Hoa nhìn rõ vật bên trong khối băng liền thu lại nụ cười trên mặt, lần đầu lộ ra biểu tình giật mình.
Nguyên Yểm Thánh Tổ một bên nghe vậy, nguyên bản vẻ mặt khinh thường cười lạnh đồng dạng biến sắc.
“Thiên Âm lôi hạch? Ngươi không có nhìn lầm đấy chứ, vật ấy không phải chỉ có thượng giới mới có ư, hắn chỉ là một gã tu sĩ nhân tộc sao có thể sở hữu linh vật như thế! Đem thứ đồ ngươi vừa lấy ra qua đây, bổn tọa muốn xem tỉ mỉ một chút!”
“Nguyên Yểm tiền bối đã phân phó nhưng thứ cho vãn bối không tuân theo. Bảo Hoa tiền bối, vật này có phải là linh dược người muốn?” Thần sắc Hàn Lập không đổi một hơi cự tuyệt thanh niên áo đen, ngược lại ngưng thần hỏi Bảo Hoa Thánh Tổ một câu.
Tên tuổi Thiên Âm lôi hạch này hắn cũng có nghe qua mơ hồ từ trên điển tịch nào đó, nhưng tuyệt đối không ngờ chính là gốc linh dược trong tay lập tức nội tâm có chút hưng phấn.
Xem ra việc đem những linh dược ở Tiên giới mà hắn không kiến thức được cho hai tên Thủy Tổ Ma tộc này phân biệt một phần cũng không hẳn là chuyện tình lỗ lã.
Chỉ cần hắn biết lai lịch của đám Tiên giới linh dược thì về sau tất có chỗ đại dụng.
Thanh niên áo đen nghe Hàn Lập nói vậy sát khí trên mặt chợt lóe nội tâm đại giận, nhưng tâm niệm khẽ chuyển, không biết nghĩ thế nào gì lại đem nộ khí áp chế xuống.
Bất quá lúc này hắn đã bỏ đi bộ dáng không đếm xỉa tới những thứ Hàn Lập xuất ra như trước, sau đó có chút đăm chiêu nhìn gốc linh dược của Hàn Lập không biết trong lòng đang nghĩ gì.
“Vật ấy tuy rằng ta chưa thấy qua bao giờ, nhưng hình thái đặc thù như thế thì tám chín phần là Thiên Âm lôi hạch. Nó đối với một ít người tu luyện công pháp đặc thù mà nói có giá trị tuyệt đối to lớn, nhưng đáng tiếc lại không phải là thứ linh dược ta muốn.” Bảo Hoa Thánh Tổ nhìn chằm chằm vào linh dược bên trong khối băng sắc mặt liên tục biến hóa một hồi, nhưng cuối cũng cũng chậm rãi lắc đầu.
“Không phải!” Hàn Lập trầm ngâm một chút tay áo phất một cái, linh dược trước người một lần nữa quay lại hộp ngọc, chợt lóe rồi tiêu thất trong hư không.
Sau một khắc, một cái hộp ngọc màu xanh nhạt khác xuất hiện, như cũ lại bị thủ pháp đồng dạng khai mở, bên trong cũng bay ra một khối băng năm màu.
Nhưng lúc này đây bên trong khối băng là một đóa kỳ hoa trắng nõn như ngọc ước chừng lớn tầm miệng chén cơm!
Bạch y nữ tử đang đứng xa xa thấy đóa kỳ hoa bên trong khối băng đôi mi nhíu chặt một chút.
Với lịch duyệt của nàng vậy mà không cách nào phán đoán được lại lịch đóa bạch hoa thì có thể thấy đây tuyệt đối không phải loại chuyện trẻ con nói chơi.
Nguyên Yểm Thánh Tổ đứng một bên cũng nhìn qua đóa linh hoa màu trắng trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc, mơ hồ cảm thấy đã nghe nói qua linh hoa cùng loại nhưng nhất thời không nghĩ ra được, không khỏi nhất thời trầm ngâm.
Hàn Lập gặp bộ dáng Bảo Hoa như vậy, không nói hai lời liền vung tay áo lên thu lại vật kia rồi lấy ra một cái hộp ngọc khác.
Cứ như vậy, hắn một hơi lấy ra năm sáu dạng linh dược khác, nhưng ngoại trừ Thiên Âm lôi hạch đầu tiên thì không có thứ nào Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm có thể nhận ra!
Trong lòng hắn khẽ buông lỏng nhưng mơ hồ lại bắt đầu có chút thất vọng.
Sau đó hắn lại xuất ra khối băng năm màu chứa một gốc linh thảo màu nhàn nhạt bạc, hai người Bảo Hoa cùng Nguyên Yểm không khỏi cùng nhau thất thanh hô to: