Tần Ngọc mang nức nở hô. Nàng vừa rồi được Dương Khai bảo vệ ở sau người, cũng không bị tổn thương gì. Nhưng trái lại Dương Khai bị năng lượng khủng bố đó đánh sâu vào, một ngụm máu vàng văng lên trên vách đá phong ấn. Tần Ngọc nhìn rõ ràng, ngay sau khi Dương Khai văng lên một ngụm máu vàng, cả vách đá cũng thay đổi rất khác biệt, ma lực tràn đầy sức sống cùng quỷ dị. Nàng thậm chí còn mơ hồ cảm thấy, Dương Khai lúc này cùng phong ấn trên vách đá có một tầng liên lạc nói không rõ.
– Sao vậy? Hoa Thanh Ti cả kinh, liền vội vàng hỏi.
– Ta cũng nói không rõ. .
||||| Truyện đề cử: Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý |||||
Tần Ngọc lắc đầu, kinh ngạc nhìn nhìn Dương Khai. Sắc mặt của Đoàn Nguyên Sơn trầm xuống, lẻn đến bên người Dương Khai nhìn hắn, ngay sau đó, thần sắc bỗng nhiên biến đổi. Bởi vì ông ta phát hiện hai mắt của Dương Khai thời khắc này trợn tròn, có Kim huyết máu tươi rơi xuống từ chỗ khóe mắt. Hắn chặt chẽ nhìn chằm chằm chỗ vách đá, dường như bị thứ gì hấp dẫn, trên mặt tuy có thần sắc vùng vẫy, lại bất kể như thế nào cũng khó thoát khỏi được. Một cỗ ma khí đen như mực bỗng nhiên tào ra từ chỗ phong ấn, trực tiếp leo lên đến trên người Dương Khai, như một cái dây thừng màu đen, chặt chẽ liên lạc giữa hắn cùng vách đá với nhau. Khí tức trên người của Dương Khai đột nhiên trở nên tà lệ, trên da thịt trần trụi cũng bắt đầu nổi lên ma văn đen như mực phức tạp khó hiểu mà quỷ dị.
– Ma hóa! Sắc mặt của Đoàn Nguyên Sơn hoảng sợ khẽ hô. Gặp được cảnh này, ông ta làm gì còn không hiểu được Dương Khai đã bị ma khí ăn mòn trong cơ thể, chỉ sợ không cần tới bao lâu sẽ phải thay đổi thành sự tồn tại giống nhau như đúc với Khương Thái Sinh. Vừa nghĩ đến đây, ông ta không do dự nữa, đưa tay một chiêu, bắt lấy Tần Ngọc bên cạnh, thúc giục nguyên lực cùng chung bao lấy nàng và Tần Triêu Dương hôn mê bất tỉnh, gọi một tiếng với Hoa Thanh Ti cùng người họ Phó:
– Đoàn mỗ đi trước một bước.
Dứt lời, ông ta đã nhanh như điện chớp bay đi về phía phương hướng của Phong Lâm Thành. Chút lực lượng còn sót lại trong cơ thể của ông ta thời khắc này cũng đủ cho ông ta duy trì quay trở về Phong Lâm Thành. Chỉ cần có thể quay trở về bên trong thành, thì có thể mượn trận pháp phòng ngự của thành trì chống đỡ ma khí.
– Dương đại nhân làm sao bây giờ? Tần Ngọc hốt hoảng kêu lên. Dương Khai biến thành bộ dạng như hiện giờ, ít nhiều cũng cùng nàng có chút quan hệ. Lúc đó Dương Khai nếu không phải vì bảo vệ nàng, cũng không đến mức bạo lộ ra phía sau lưng, càng không đúng lúc văng một ngụm máu vàng lên trên vách đá phong ấn.
Cho nên Tần Ngọc cũng không thể ngồi xem mặc kệ. Nhưng thực lực của nàng dù sao quá thấp, căn bản không có biện pháp làm điều gì.
– Quản hắn không được nữa rồi. Đoàn Nguyên Sơn đáp một tiếng, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, trong chớp mắt liền không thấy bóng dáng. Bên kia, người họ Phó cùng Hoa Thanh Ti cũng không lập tức bỏ chạy. Hai người tự cho rằng thực lực cao thâm, ngược lại cũng không phải rất e ngại ma khí vây quanh tụ ở bốn phía, chẳng qua đều là ánh mắt quái dị chăm chú nhìn Dương Khai. Một lát sau, người họ Phó cười âm lãnh, nói:
– Tiểu tử, nếu bị ma khí ăn mòn, chú định sẽ trở thành ma nhân. Bổn tọa giết ngươi coi như là thay trời hành đạo.
Khi nói chuyện, đoản mâu trên tay lại lần nữa hiện lên, phát ra tiếng xé gió, trực tiếp đâm tới đầu của Dương Khai. Nhưng vào lúc này, Hoa Thanh Ti bỗng nhiên giơ tay lên. Một đạo bí bảo bộ dáng dải lụa màu bắn ra, tinh chuẩn quấn lấy đoản mâu, không cho nó tiến thêm mảy may.
– Tiện tỳ, ngươi làm gì vậy? Chẳng lẽ ngươi cũng bị ma khí ăn mòn hay sao? Người họ Phó giận tím mặt, quay đầu quát hỏi. Hoa Thanh Ti cười duyên đáp:
– Đại nhân nhìn bộ dáng của ta như là bị ma khí ăn mòn sao?
– Vậy ngươi vì sao muốn ngăn trở bổn tọa?
– Vị tiểu đệ đệ này vừa mới cùng chúng ta đồng sinh cộng tử, đại nhân đảo mắt lại muốn thống hạ sát thủ với hắn, có phải rất tuyệt tình một chút hay không? Hoa Thanh Ti khinh bỉ nhìn người họ Phó, chế nhạo nói:
– Đại nhân trở mặt còn muốn nhanh hơn so với lật sách đấy.
– Ta cùng với hắn loại tạp toái này có tình nghĩa gì có thể nói chứ?
– Ngươi không có, ta có a. Hoa Thanh Ti cười rất yêu kiều:
– Ta trước đó cũng đã có nói muốn bao bọc lấy hắn. Ngươi lại muốn giết hắn ngay trước mặt thiếp, không phải là không cho ta mặt mũi sao?
– Bổn tọa cho ngươi mặt mũi ư? Ngươi là cái thá gì chứ? Người họ Phó liếc mắt nói:
– Mau mau cút ngay, nếu không đừng trách bổn tọa không khách khí đối với ngươi.
– Ôi chao ta thật sợ a. Gương mặt của Hoa Thanh Ti e ngại đưa tay vỗ bộ ngực cao vút, một trận đầy ý phóng đãng, nói:
– Đại nhân đây là tức cái gì nha? Tức giận với thân thể không tốt đâu, dễ nhanh già đấy.
– Tiện tỳ a… ngươi lại nhiều lần chọc giận ta. Bổn tọa vốn không muốn chấp nhặt ngươi, nhưng ngươi nếu tự mình muốn chết, đó mới là khó trách bổn tọa vùi hoa dập liễu, ta giết ngươi trước. Người họ Phó hét lớn, đoản mâu trên tay một trận biến ảo, trực tiếp biến thành tám sự tồn tại giống nhau như đúc, trong chiến minh bắn nhanh mà đi về phía Hoa Thanh Ti.
Đối mặt một kích như vậy, Hoa Thanh Ti cũng không dám có chút khinh thường, bàn tay trắng nõn bấm pháp quyết. Bên trong thân thể mềm mại bỗng nhiên lờ mờ hiện ra từng tia tinh quang, giống như tinh hải bốc đồng vậy. Ngay sau đó, mấy chục đạo mũi tên từ tinh quang hội tụ mà thành thản nhiên thành hình trước mặt nàng. Mỗi một đạo tên ấy cũng như cùng bị cung tên vô hình lôi kéo, nhoáng lên một cái, trực tiếp nghênh đón phương hướng phía trước.
– Truy Tinh Tiễn! Gặp được cảnh này, sắc mặt của người họ Phó đại biến, vừa khống chế bí bảo của mình chống lại những bí thuật công kích này, vừa trầm giọng quát:
– Ngươi là người của Tinh Thần Cung sao?
– Hà hà hà… thì đã sao? Hoa Thanh Ti cười duyên không dứt. Khi nói chuyện, hai tay tạo thành chữ thập, lại biến thành một mảnh huyền ấn phức tạp, chụp tới ngay đầu người họ Phó, trong miệng khẽ kêu:
– Tinh Lạc!