Từng đạo hắc sắc kiếm quang khí thế vô kiên bất tồi giăng khắp nới cơ hồ đem toàn thân Ngụy Tiên Khôi Lỗi bao phủ vào trong đó.
Lấy độ đáng sợ mà Hắc Ma Chủy thể hiện trước đó thì Ngụy Tiên Khôi Lỗi chỉ sợ sẽ nháy mắt hóa thành tro bụi bởi một đòn này.
Nhưng ngay sau đó, từ trong màn kiếm quang tối đen phát ra một tiếng hừ lạnh, tiếp đó đột nhiên một khe màu xanh biếc nhanh chóng khai mở.
Tiếp theo hai bàn tay màu xanh lục không chút dấu hiệu đột nhiên thò ra từ khe thúy mang, sau đó lại cầm vào hai bên thành khe mạnh mẽ đem màn hắc sắc kiếm quang sé toạc ra.
Đạo đạo kiếm quang chém lên bàn tay nhưng ngoài làm cho lục quang lóe lên một chút thì không thể tiến xâu vào thêm.
Tiếp đó, chiếc tiêm chùy bên ngoài cũng vang lên một tiếng ông minh rồi lướt tới đánh lên lục thủ.
Chỉ nghe một trận âm thanh kim loại va chạm, hắc sắc tiêm chùy vừa tiếp xúc đến liền bị bắn ngược lại rồi hiện ra nguyên hình.
Hai chiếc lục thủ kia vẫn không hề tổn hao dù chỉ một cọng lông.
Nguyên Yểm Thánh Tổ thấy tình hình này khuân mặt cũng không dấu được vẻ khó coi, cự kiếm trong tay khẽ run lên nhưng chỉ chúi xuống chứ không hề tiếp tục công kích, sau đó lại lạnh lùng nhìn về phía đối diện.
Lúc này màn kiếm quang màu đen đã bị hai lục thủ một hơi phá đi, từ bên trong liền hiên ra một thân ảnh xanh tươi ướt át. Đúng là khối Ngụy Tiên khôi lỗi đang được Linh Vương điều khiển.
Chẳng qua bộ dáng hắn hiện giờ so với khi trước hoàn toàn bất đồng, khuân mặt nguyên bản đang hiện lên từng đạo linh văn màu xanh nhưng hiên giờ lại càng đậm hơn biến thành xanh thẫm, hơn nữa bên dưới làn da toàn thân dường như có vật gì đó đang bò qua chuyển lại làm cho người khác trông thấy không khỏi sởn tóc gáy.
Khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi đem lục chưởng thu lại rồi liếc mắt nhìn về hắc bào thanh niên không chút biểu tình.
“Tham Thiên Tạo Hóa Lộ, ngươi lại đem một giọt loại tiên dịch này dùng trên một khối ngụy tiên khôi lỗi không cảm thấy có chút phí phạm tiên vật sao?” Nguyên Yểm Thánh tổ nhìn chằm chằm về khôi lỗi, trên mặt hiên ra một tia kích động dáng vẻ như không thể tin được.
“Hừ, nếu là chân chính Tham Thiên Tạo Hóa Lộ ta đã sớm dùng để luyện thành Tham Thiên Tạo Hóa Đan rồi, cần gì phải đem khoe ra trước mặt ngươi. Lão phu cũng không ngại nói cho người biết, giọt lục dịch này chỉ là Tham Thiên Tạo Hóa Lộ chân chính đem đi pha loãng mười lần mà thôi, nhưng như vậy thôi đối với Ngụy Tiên Khôi lỗi này thật sự rất hữu dụng.” Khôi lỗi hừ lạnh một tiếng trả lời đầy hàn ý.
“Pha loãng làm mười lần thì công dụng cũng đại giảm, căn bản không thể đem luyện chế Tham Thiên Tạo Hóa đan được. Bất quá dù pha loãng nhưng bên trong vẫn chứa một tia tiên linh khí, cũng đủ để miễn cưỡng kích phát vài phần thần thông của khôi lỗi. Nhưng cho dù như thế thì bổn tọa không tin chỉ với một chút tiên linh khí ấy mà khôi lỗi này có thể chống đỡ thêm vài lượt công kích nữa.” Tia kích đông trên khuân mặt Nguyên Yểm thánh tổ chợt tắt, hai mắt xoay chuyển, khóe miệng cũng hiện lên một nụ cười khinh thường.
“Vài lần? Lão phu căn bản không cần phải phiền toái như vậy. Cho dù ngươi có là Ma Giới Thủy Tổ thì ở trong tình huống này cũng khó có thể tiếp được một kích của Ngụy Tiên Khôi Lỗi.” Trên khuân mặt của khôi lỗi đột nhiên hiên ra một tia quỷ dị nói.
Vừa dứt lời, hai chân khôi lỗi khẽ giẫm, thân hình cũng theo đó phóng ra rồi hóa thành một đạo tàn ảnh hung hăng bay đến.
“Ngươi muốn chết!”
Nguyên Yểm Thánh tổ nghe được lời nói của đối phương trong lòng không khỏi dấy lên một tia kinh hoặc, lại thấy khôi lỗi nghên ngang bay về phía mình ánh mắt không khỏi trở nên vô cùng âm lệ. Trong miệng hét to một tiếng, sau lưng liền hiện ra một cái ma ảnh thật lớn.
Ma ảnh này cổ quái vô cùng, chẳng những giống với một con thiềm thử** khổng lồ toàn thân đen thùi, hơn nữa ngoại trừ chiếc đầu bên trên cần cổ thô to, ở mỗi bên sườn còn có thêm bốn khỏa đầu nhỏ khác.
Cho dù tra cứu tất cả điển tịch của Ma giới lưu truyền lại cũng chỉ có thể nhận định rằng đây là một con Cửu Đầu Ma Thiềm mà thôi.
Cửu Đầu Ma Thiềm pháp tướng vừa hiện lên, cái miệng có răng nanh sắc nhọn trên khỏa đầu chính giữa há rộng, một đạo kim ảnh liền từ trong đó bắn ra ngoài.
Cũng không biết kim ảnh đó là vật gì, nhưng chỉ mới hiện ra đã nhanh chóng bay tới tiếp một kích của Ngụy Tiên Khôi Lỗi. Nhưng chỉ sau một tiếng nổ vang kim ảnh lập tức bắn về, khác ở chỗ so với lúc bay tới bộ dáng còn nhanh gấp hai lần.
Hắc bào thanh niên thấy cảnh này vẻ dữ tợn trên khuân mặt hiện lên, một tay liền bấm niệm pháp quyết.
Kim ảnh trong miệng cự thiềm theo đó bỗng nhiên mãnh liệt trào lên, nhất thời chỉ thấy khắp trời được bao phủ đầy kim ảnh, ngay cả gần nửa mặt hồ phía dưới cũng được che bởi một tấm kim sắc cự võng, Ngụy Tiên Khôi Lỗi cũng bị vây vào trong đó.
Chỉ chớp mắt sau, Ngụy Tiên Khôi Lỗi bị vô số đạo kim quang trong cự vong đánh trúng, mọi thứ bảo vật được thả ra bay toán loạn tứ phía, nhưng hễ chạm đến cự võng lại lập tức bị bắn về thủy chung không thể phá lưới mà ra.
Hiện giờ Ngụy Tiên khôi lỗi ngay cả năng lực chống đỡ cũng không có.
Hắc bào thanh niên trông thấy cảnh này liền cười lạnh một tiếng, pháp quyết trong tay cũng biến đổi, kim ảnh đang ngập trời cũng tán loạn biến mất, chi có một tia chớp nhoáng lên một cái đã đem khôi lỗi quấn chặt vào trong đó nhanh chóng kéo về.
Ngụy Tiên Khôi Lỗi bị kéo đến trước hắc bào thanh niên khoảng một trượng, lại bị sợi dây màu vàng trói đến tám vòng căn bản tứ chi không thể mảy may nhúc nhích.
Mà giờ đây mọi người có thể nhìn rõ là sợi dây thô to giống dây thừng kia chính là cái lưỡi thật dài cho cự thiềm phun ra.
Bất quá chiếc luỡi này so với của đám ma vật bình thường lại khác nhau rất lớn, chẳng những có màu vàng nhạt hơn nữa còn có những văn tự hằn lên bên trên đó. Đám ký hiệu lớn nhỏ không đồng nhất phát ra anh sáng lập lòe làm cho chiếc lưỡi giống với một kiện pháp khí nhiều hơn.
“Nói gì cũng dư thừa! Hiện giờ ngươi còn có thần thông gì hay mau đem ra, nếu không thì đây chính là giờ chết của ngươi.” Nguyên Yểm Thánh tổ cười lớn, chiếc luỡi màu vàng cũng dần siết mạnh, nhất thời từ trên thân khôi lỗi truyền đên từng tiếng rào rạo bạo liệt.
Vị Thủy Tổ này định dùng chiếc lưỡi của ma tướng mạnh mẽ nghiền nát khối Ngụy Tiên Khôi lỗi.
Ngụy Tiên Khôi Lỗi không phải là cơ thể bằng xương bằng thịt nên độ mạnh mẽ tuyệt không kém hơn so với bậc tồn tại Đại Thừa. Nhưng dưới cự lực của chiếc lưỡi lại có thể tùy thời mà vỡ vụn.
Nhưng khôi lỗi khi nghe được lời của Nguyên Yểm Thánh tổ lại hoàn toàn không hề có ý tứ sợ hãi, ngược lại khóe miệng còn nhếch lên bộ dáng như đang châm chọc.
Chú thích:
Tham Thiên Tạo Hóa Lộ: Hạt sương dối trời định đoạt.
*Kinh đào hãi lãng: Sóng to gió lớn.
** Thiềm thử: Con cóc.