Mạnh như Dương Đức Phi cũng chẳng qua ở Lý Dung Tài phất tay áo nói không cách nào chống cự.
Mặc dù cực cảnh nhất kiếm, chỉ có Khống Linh mới có thể chống lại.
Nhưng cực cảnh nhất kiếm cũng chỉ có một kiếm mà thôi, Khống Linh có được cũng không chỉ thủ đoạn tấn công đơn giản.
Lý Dung Tài lắc đầu, hướng Cơ Thịnh Nhân nói: “Các người đi trước, tôi đi đến cung điện dưới đất, Thất Sát có thể lúc này vừa mới đến, chắc là mệnh lệnh của bạn cũ ở núi Côn Sơn, dựa vào tính cách của người bạn cũ đó chỉ sợ khiến Thất Sát chết cũng không cho truyền thừa, ngày đó càng ngày càng gần, bất luận là Thất Sát hay là người truyền thừa Tây Hạ đều sẽ là vai trò quan trọng, không được sai sót, nếu không tốt sẽ mất đi cả hai”
Lời nói của Lý Dung Tài vừa rơi xuống, từng bước bước ra và sau đó biến mất khỏi trước mặt đám người Cơ Thịnh Nhân.
Đám người Cơ Thịnh Nhân nhìn nhau, cao thủ Khống Linh là tồn tại như thế nào, bọn họ không cách nào tưởng tượng, trên thế giới này có số ít cường giả Khống Linh, mỗi người đều là tồn tại cực kỳ cường đại.
Cơ Thịnh Nhân hướng Nhân Miêu chấp tay: “Đa tạ Mạc huynh đã ra tay giúp đỡ.”
“Không cần cảm ơn tôi” Nhân Miêu lắc đầu: “Nếu không có Võ Đế tới, hôm nay chúng ta đều khó mà ở đây có được kết quả tốt, tôi còn phải quay về phục mệnh, hai người cứ tự nhiên”
Nhân Miêu nói xong thân hình cũng biến mất.
Nhìn thấy xung quanh trống rỗng, Cơ Thịnh Nhân và Khương Phát Thần đều thở phào nhẹ nhõm, nếu như có thể không giải thoát được tổ binh mà đi đại khai sát giới, có ai nguyện ý muốn vô cớ tạo nghiệp đâu chứ?
“Chúng ta cũng đi thôi” Cơ Thịnh Nhân đỡ lấy Khương Phát Thần đang yếu ớt, hai người chậm rãi đi ra khỏi phạm vi của Chi Lăng.
Tối nay, cư dân ở Châu Xuyên đều cảm thấy phi thường hoảng sợ, thế giới ngầm phát sinh không ngừng run lên, mặc dù không có nứt ra, nhưng loại chấn động này khiến người ta lo lắng không biết khi nào sẽ xảy ra động đất, cho đến tận mười hai giờ, trận động đất đó mới biến mất, có điều, chỉ với vài tiếng ngắn ngủi nhưng lại khiến người khác không dám ngủ yên như trước nữa, kết quả ngày hôm sau rất nhiều người đều quầng mắt thâm đen đi làm.
Sáng sớm hôm sau, Trương Thác từ giường ngồi dậy, anh chỉ cảm thấy cả người đều truyền đến một trận đau nhức.
Dưới cung điện ngày hôm qua, trấn mộ kiếm quang kia hóa thành luồng ánh sáng xuyên qua cơ thể của Trương Thác, mặc dù da thú đã ngăn giúp Trương Thác phần lớn sát thương, nhưng dư uy vẫn như trước là Trương Thác khó mà chịu nỗi.