– Tuân chỉ.
Trịnh công công thấy sắc mặt hoàng đế chưa bao giờ tồi tệ đến vậy liền biết sự tình lần này đã vượt quá tưởng tượng nên lập tức đi làm việc.
Hoàng đế lật qua lật lại phong thư, tâm tình trở nên phiền não, chắp tay sau lưng đi qua đi lại thầm hận:
– Súc sinh, để xem ta trừng trị ngươi như thế nào, ngươi là con ta, ta cũng không nhẫn tâm giết ngươi. Thế nhưng việc ngươi làm khiến ta cực kỳ thất vọng.
Một căn bí thất trong thành.
Lúc này Vân Thiên Hà đã mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi trước bàn uống trà, nhãn thần đảo qua đảo lại trên giường nhìn mĩ nhân đang nằm mang theo dư vị sau khi hoan ái, hô hấp đều đều, quả thật Túc Dao đang ngủ say, khuôn mặt khẽ mỉm cười dường như đang mơ về điều gì đó.
Lúc này một vị nữ tử đỏ mặt đi đến, liếc mắt về phía giường nói:
– Thiếu chủ, tín thư đã giao cho vị quản sự của người, người còn có điều gì phân phó nữa không?
Vân Thiên Hà trừng mắt nhìn nàng, nàng liền ngượng ngùng né tránh ánh mắt của hắn, lúc này Vân Thiên Hà mới mở miệng nói:
– Hiện tại thiếu tộc trưởng của các ngươi đã được giải độc, có một số việc ta không hỏi thì các ngươi cũng không chủ động giao ra sao?
– Giao, giao cái gì?
Nghe thấy lời này nhãn thần Vân Thiên Hà lạnh lùng nói:
– Giao cái gì? Ta không nghĩ các ngươi sẽ ngu xuẩn đem toàn bộ tổ chức tình báo, các tư liệu tình báo cơ mật, trọng yếu giao hết cho tam hoàng tử, nhất định các ngươi còn có giữ lại.
– Thiếu chủ, điều này.
Nữ tử có chút nhìn thoáng qua về phía giường.
Nàng đang muốn mở miệng thì đột nhiên một thanh âm vang lên:
– Lam Khiết để ta nói với thiếu chủ. Ngươi đi ra ngoài trước đi.
Lam Khiết quay sang chỉ thấy trên mặt Túc Dao là từng ráng mây đỏ, nhãn thần né tránh, bước xuống giường, khập khiễng đi tới. Lập tức Lam Khiết đỡ Túc Dao ngồi xuống rồi đỏ mặt liếc nhìn Vân Thiên Hà, bước nhanh ra cửa.
Sau khi Túc Dao ngồi xuống, thấy Vân Thiên Hà nhìn thẳng vào mắt mình không khỏi nghĩ đến chuyện mây mưa điên cuồng trên giường lúc trước, liền xấu hổ cúi đầu.
Vân Thiên Hà nói:
– Mọi chuyện đã diễn ra như vậy nghĩ nhiều có ích lợi gì phải đối mặt với hiện thực. Nếu đã sớm tỉnh lại vì sao lại chờ đến khi ta kích, ngươi mới chịu đứng dậy.
– Muội …
Túc Dao không dám ngẩng đầu, muốn nói cái gì nhưng lại không thể nào mở miệng được. Trong lòng cảm thấy phức tạp, người trước mặt này là người trong lòng muội muội. Mà nàng lại phát sinh chuyện đó với hắn, nàng không biết sau này đối mặt với muội muội thế nào.
Vân Thiên Hà cũng không để ý đến trong lòng Túc Dao đang nghĩ gì. Hắn nghĩ đến việc tam hoàng tử bị diệt, tổ chức tình báo cũng bị hủy một phần theo hắn, không có khả năng lợi dụng, trong lòng không khỏi khó chịu nói:
– Nàng đã nỗ lực nhiều năm qua, bây giờ tổ chức tình báo của nàng đã triệt để thất bại, mà người của nàng cũng bị bắt một số bộ phận, Tuy nhiên những người đó ta sẽ cứu ra nhưng kinh thành đã không còn nơi để các nàng có thể sống yên ổn được nữa. Nàng có tính toàn gì không, cứ đưa ra ý kiến của mình, ta chỉ nói thế thôi.
Túc Dao không thấy Vân Thiên Hà trách cứ mà hỏi dự định của nàng, trong lòng cảm thấy ấm áp nói:
– Lần này Túc Dao phạm phải sai lầm nghiêm trọng, thiếu chút nữa thì làm hại cả muội muội lẫn tộc nhân, cũng suýt nữa thì thì làm bại lộ nhân thủ của thiếu chủ, thiếu chủ còn có thế thu lưu Túc Dao được sao?
Nói đến câu cuối cùng Túc Dao lộ ra vẻ bất lực, cắn chặt môi giống như là một tiểu cô nương phạm phải sai lầm đang chờ trưởng bối giáo dục và trách phạt.
– Đương nhiên là có thể, xét cho đúng thì chỉ có lần này nàng từ đầu vẫn ôm một chút ảo tưởng về tam hoàng tử nên mới làm ra hành động ngu xuẩn. Ngoài ra ta rất thưởng thức năng lực của nàng, thông qua việc này cho dù nàng vẫn không chịu hiệu trung làm việc cho ta thì muội muội và tộc nhân của nàng cũng sẽ rời khỏi nàng đầu nhập vào Viêm Hoàng cục.
– Viêm Hoàng cục?
Rốt cục thì Túc Dao cũng ngẩng đầu lên nghi hoặc nhìn Vân Thiên Hà.
Vân Thiên Hà thấy nàng nhìn mình với ánh mắt dò hỉu thì liền giải thích chuyện tình Viêm Hoàng cục. Túc Dao nghe thấy lời giải thích của Vân Thiên Hà liền kinh ngạc há to miệng, một hồi lâu cũng không khép lại được. Đồng thời trong mắt cũng hiện lên vẻ u oán.
Lúc này nàng mới biết tại sao muội muội khăng khăng thay đổi từ quan hệ hợp tác thành việc thuần phục, nàng hỏi:
– Vì sao thiếu chủ lại không để cho muội muội kể cho ta về Viêm Hoàng cục?
Vân Thiên Hà nói:
– Tâm tư của nàng lúc đó vẫn còn dao động chưa quyết về với ta, vì thế ta không thể kể cho nàng chuyện tình trọng đại như vậy được. Chuyện đó là bí mật liên lụy đến tính mạng rất nhiều người, kỳ thật ta cũng đã để Tô Tuyết ám chỉ cho nàng, nhưng mà lúc đó nàng lại mất đi sự cẩn thận, đánh giá chuẩn xác mọi việc.
Túc Dao thở dài, yếu ớt nói:
– Kỳ thật lần trước muội muội và thiếu chủ phát sinh hiểu lầm thì muội cũng đã nghĩ đến việc này thế nhưng muội cũng có nỗi khổ riêng. Từ lâu muội đã nuôi dưỡng một nhóm cô nhi, bồi dưỡng chúng thành lực lượng trong tương lai thế nhưng trong một lần bất cẩn đã để tam hoàng tử phát hiện ra và hắn dùng những cô nhi này để khống chế muội. Việc muội do dự không quyết đoán là do nhiều năm qua muội đã bỏ ra nhiều tâm huyết trên người những hài tử kia, nên không thể nào dứt bỏ được. Nhưng hôm nay …
Nói xong, Túc Dao nhịn không được bật khóc nức nở.
Vân Thiên Hà nghe xong vô cùng kinh ngạc, lạnh lùng nói:
– Cho dù là vì nàng bồi dưỡng hài tử, thế nhưng nàng không nên dấu diếm Tô Tuyết, nàng đừng tưởng rằng mình khôn ngoan hơn người có thể lo mọi chuyện. Nếu như nàng nói sớm cho Tô Tuyết chuyện này thì làm gì có hậu quả như ngày hôm nay, bị tam hoàng tử bức đến mức ném chuột sợ vỡ đồ. Để đến bây giờ không những nàng không cứu được đám hài tử mà còn mất đi sự trong trắng, đây đều là hậu quả do nàng tự gây ra.
Túc Dao yên lặng khóc thầm, lúc này trong lòng nàng ngoại trừ sự hối hận ra thì không còn điều gì nữa.
– Được rồi, mọi chuyện đều đã qua rồi, có khóc cũng không giải quyết được điều gì, bây giờ ta rất cần những tin tình báo cơ mật mà nàng giữ lại. Hiện tại dù phe đảng tam hoàng tử đã sa lưới nhưng vẫn không đủ chứng cứ để định tội cho bọn chúng. Tuy rằng Lam Khiết đã cung cấp một ít nhưng như thế còn chưa đủ, ta muốn bọn chúng phải chịu tội trạng cao nhất.
Túc Dao ngừng khóc, sau khi lau khô nước mắt liền nghiêm nghị nói:
– Sự việc muội giao cho Túc Ngọc đưa đến chính là một tư liệu cơ mật trong đó và tin tức mà Lam Khiết cung cấp cũng đồng dạng như vậy. Những tin tức cơ mật quan trọng liên quan đến nhiều việc, thiếu chủ có hay không định … đem những tin tức tình báo đó giao cho hoàng đế. Hậu quả sẽ làm cho hoàng đế nghi kị thiếu chủ, vì suy nghĩ cho thiếu chủ nên muội cũng không để cho Lam Khiết giao cho hoàng thượng. Bây giờ muốn thiếu chủ chuẩn bị tư tưởng và nói rõ mục đích của mình.