Tô đại lão gia trầm giọng nói: “Không sai, là nên hỏi rõ ràng rồi mới nói.”
Vưu thị đã nhận định là Khương Tự hại chết con thứ, vừa nghe Tô đại lão gia nói như vậy, vạn phần không cam lòng.
Tô Thanh Sương đỡ Vưu thị: “Nương, vẫn là hỏi rõ ràng rồi nói sau, con cảm thấy Tự biểu muội sẽ không thương tổn Nhị đệ –”
“Ngươi thì biết cái gì!” Vưu thị trách mắng.
Tô Thanh Sương mím môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Nàng hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được vì sao Nhị đệ lại đột nhiên rơi xuống nước, càng không thể nào tưởng tượng được sẽ có liên quan đến Tự biểu muội.
Tô đại lão gia bình tĩnh nhìn Khương Tự, mặt trầm như nước: “Tự Nhi, ngươi lúc trước từng cùng Ý nhi chạm mặt qua?”
Khương Tự vừa muốn mở miệng, một đạo thanh âm truyền đến: “Chậm đã.”
Khương An Thành bước đến bên người Khương Tự, kéo nàng ra phía sau, không chút nào yếu thế đối diện với Tô đại lão gia: “Đại cữu ca là đang thẩm vấn nữ nhi của ta sao?”
“Muội phu sao lại nói như vậy? Ta là cữu cữu ruột của Tự nhi, đương nhiên không phải đang thẩm vấn nó, chỉ là tìm nó tìm hiểu một chút tình huống thôi.”
Khương An Thành trầm mặt cũng không cho Tô đại lão gia mặt mũi: “Tìm hiểu tình huống cũng không phải loại thái độ như của Hầu phủ! Đại cữu ca, các ngươi nếu cảm thấy Ý nhi không phải trượt chân rơi xuống nước, muốn tìm ra hung thủ, vậy báo quan đi!”
Báo quan?
Mọi người nghe xong lời này, rất là ngoài ý muốn.
Nhà bình thường, thường rất không muốn dính dáng với quan phủ, một là phiền toái, hai là mất mặt.
Kiểu chết đuối bỏ mình như Tô Thanh Ý, trong nhà không ai báo quan, quan phủ cũng sẽ không ăn no rửng mỡ tới điều tra.
Thấy Tô đại lão gia nhất thời không nói, Khương An Thành cau mày âm thanh lạnh lùng nói: “ Ý nhi chết chỉ có hai loại khả năng, một là trượt chân rơi xuống nước, hai là có người đẩy hắn rơi xuống nước. Nếu là loại thứ nhất, vậy không liên quan gì đến Khương Tự, đại cữu ca đề ra nghi vấn với Tự Nhi thực không có đạo lý. Nếu là loại thứ hai, làm cha mẹ chẳng lẽ không muốn tìm ra hung thủ thay con mình báo thù sao?”
Khương An Thành nói làm Tô đại lão gia bắt đầu chần chờ.
“Báo quan!” Nghi Ninh Hầu lão phu nhân trầm giọng nói.
“Mẫu thân ( lão phu nhân) –” Đông đảo thanh âm vang lên.
Nghi Ninh Hầu là người mặc kệ mọi chuyện, nghe lão phu nhân nói như vậy, phụ họa nói: “Vậy báo quan đi.”
“Phụ thân, nhi tử cảm thấy không cần thiết để quan phủ tham gia đi?” Tô đại lão gia nói, liếc nhìn Khương Tự một cái.
Ông ta không rõ Khương An Thành lấy lòng tin từ đâu ra, nếu như người quan phủ tới rồi tra ra giữa cháu gái ngoại cùng con thứ đã xảy ra chuyện gì, vậy hai phủ đều mất mặt như nhau.
Khương An Thành dù không phải người tâm tư tỉ mỉ, nhưng sự tình liên quan đến nữ nhi lại phá lệ cảnh giác, vừa thấy Tô đại lão gia như vậy liền bốc hỏa khí.
Nói đến nói đi, bọn họ chính là hoài nghi Tự Nhi!
Đây cũng là nguyên nhân ông kiên trì báo quan.
Ông tin tưởng nữ nhi trong sạch, cũng tin tưởng năng lực của phủ Doãn Thuận Thiên Chân Thế Thành. Một khi đã như vậy, mời quan phủ tham gia là lựa chọn sáng suốt nhất, vô luận như thế nào cũng đều tốt hơn so với việc nữ nhi ở trước mắt bao người bị người ta xem như phạm nhân mà hỏi tới hỏi lui.
“Đại cữu ca nếu cảm thấy không cần thiết, vậy người ngoài cũng không tiện lắm miệng, nhưng các ngươi túm lấy khuê nữ ta hỏi tới hỏi lui ta không đáp ứng!”
Vưu thị nổi giận: “Bá gia, chẳng lẽ nữ nhi ngươi là bảo bối, nhi tử ta chính là mái ngói sao?”
Khương An Thành đã sớm phiền chán thái độ của Vưu thị với nữ nhi, nghe vậy lạnh lùng cười: “Cho nên ta mới đề nghị báo quan đó, người quan phủ tới tra hỏi Tự Nhi, ta tuyệt không ngăn cản.”
“Báo quan thì báo quan!” Trong lòng Vưu thị đã nhận định con thứ chết không thoát khỏi quan hệ với Khương Tự, hung hăng nói.
Tô đại lão gia thấy vậy không ngăn cản nữa.
Trong thời gian chờ người quan phủ tới, Vưu thị ngồi cạnh thi thể Tô Thanh Ý khóc lóc không ngừng, thể lực của Nghi Ninh Hầu lão phu nhân chống đỡ hết nổi được Nghi Ninh Hầu đỡ vào phòng nghỉ ngơi, Tô đại lão gia thì vẫn luôn trầm mặc.
Khương An Thành lặng lẽ vỗ vỗ Khương Tự, thấp giọng nói: “Có phụ thân ở đây, đừng sợ.”
Khương Tự gật đầu: “Nữ nhi không sợ.”
Đợi không lâu lắm, Chân Thế Thành mang theo một đám nha dịch vội vàng đuổi tới, Tô đại lão gia tiến lên đón, buồn bã nói: “Làm phiền Chân đại nhân.”
“Tô thế tử nén bi thương.” Trước mắt không phải thời điểm hàn huyên, Chân Thế Thành chào hỏi Tô đại lão gia xong, ánh mắt quét về phía mọi người, khi rơi xuống trên mặt Khương Tự đáy lòng thở dài thật dài.
Vừa có án tử liền gặp được nha đầu này, thật đúng là duyên phận nha.