—— tại sao Huyền Thương quân lại thừa nhận mình giết Đỉnh Vân?
Thiếu Điển Tiêu Y tiếp tục nói: “Lúc trẫm trách phạt nàng ta trước tòa, con vốn có thể âm thầm tấu rõ ngọn nguồn, nhưng lại không màng lớn nhỏ trên dưới, xông thẳng vào Bồng Lai cung giáng. Con là muốn cho cả Thiên giới này biết, con có bao nhiêu bảo vệ nàng ta sao? Hay là muốn để cho mọi người biết, hai phụ tử ta bất hòa, chính kiến không đồng nhất? Con cũng biết, nếu ý kiến hai ta không đồng nhất, Thần tộc Thiên giới và ba giới còn lại sẽ đối đãi với Thiếu Điển thị ra sao đây? Trẫm đã cùng mấy vị Thiên Tôn bàn bạc qua, vài ngày nữa sẽ lập trữ. Con xưa nay ổn trọng, sau này cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt nhiệm vụ của mình, chớ có tùy hứng làm bậy.”
Sau một lúc trầm mặc, giọng của Huyền Thương quân vang lên. Trong lời nói của hắn không có sự mạnh mẽ của Thiếu Điển Tiêu Y, mà chữ chữ mềm mỏng thong dong, hắn nói: “Nhi thần biết sai.”
Dạ Đàm thật cũng không bất ngờ —— sớm đã biết kết quả sẽ như vậy. Nàng xoay người định đi, nhưng không biết được mấy bước, chỉ nghe phía sau, Huyền Thương quân tiếp tục nói: “Nhưng nhi thần tài thưa đức mỏng, thực sự không xứng đảm đương trọng trách. Việc lập trữ, xin phụ thần cân nhắc Viễn Tụ. Nhi thần sau này, cũng nhất định dốc hết khả năng, nguyện trung thành với Thiên giới.”
“Con nói cái gì?” Giọng Thiếu Điển Tiêu Y rơi xuống đất thành băng, Dạ Đàm cũng sững người —— hắn…… đang làm cái gì vậy?
Thiếu Điển Hữu Cầm quỳ hai gối xuống đất, nghiêm túc nói: “Nhi thần nguyện ý toàn lực phụ tá Thần đế, bảo vệ Thần tộc. Nhưng xin phụ thần thu hồi quyết định đã đưa ra, lập Viễn Tụ làm trữ quân.”
“Hỗn trướng…… hỗn trướng! Con coi Thần tộc là cái gì hả?” Thiếu Điển Tiêu Y gầm lên, cả Bật Chính điện đều có chút chấn động. Dạ Đàm suýt chút nữa đã ngã ngồi vào trong đống tuyết —— người này có phải bị điên rồi hay không?
Hắn chẳng lẽ không biết chính mình đang buông bỏ cái gì sao?
Không.
Hắn biết. Chính vì hắn biết, cho nên mỗi một lời của hắn đều đã suy nghĩ cặn kẽ. Hắn cũng không phải loại người nhất thời kích động.
Dạ Đàm ngã người xuống gò tuyết, bởi vì đầy bụng tâm sự, nàng không cảm thấy chút rét lạnh nào nữa.
Trong đầu, người kia ôn nhu mà kiên định, hắn nói —— người ta muốn cưới là Li Quang Dạ Đàm, không có quan hệ gì với Thiên phi.
Vì thế, hắn buông bỏ quyền hành quân lâm Thần tộc. Những lời của hắn, cũng không phải nhất thời nổi ý, thuận miệng mà nói ra thôi.
Thế nhưng trên đời này, sao lại có người ngốc như vậy chứ……