Chuyện Hạ Lan Tiềm lấy được song trạng nguyên cả văn lẫn võ đã ở trong dự liệu của Hạ Liên Phòng, không ai biết Tiềm Nhi cyar nàng, vì cái lý tưởng kia đã có bao nhiêu chăm chỉ khắc khổ. Thứ Hạ Lan Tiềm lấy được có quan hệ trực tiếp với những gì mà cậu đã trả giá. Nàng cũng biết, nàng tất phải buông tay làm cho cậu rời đi.
Văn võ bá quan còn chưa kịp đến nhà chúc mừng Hạ Lịch nhi tử đã đỗ song trạng nguyên văn võ, liền nhận được tin tức tân khoa Trạng Nguyên này sẽ lập tức theo quân xuất chinh. Thậm chí, vị Thập Lục hoàng tử không biết chừng mực, không có tiền đồ, không được mọi người xem trọng kia cũng muốn đi cùng!
Vị tân khoa Trạng Nguyên này đi có thể hiểu, chung quy người ta là văn võ song toàn, có thật tài thật học. Nhưng Thập Lục hoàng tử kia… Hắn đi, vậy không phải là đi quấy rối sao? Đến biên cương, Thập Lục hoàng tử không gây thêm phiền toái cũng đã tốt lắm rồi, ai còn chờ đợi hắn có thể ra trận giết địch a?!
Đương nhiên, mọi người đều thấy rõ ràng. Lần này đại chiến với Đại Nguyên có Thanh vương lãnh binh, nhất định sẽ là đại hoạch toàn thắng. Tân khoa Trạng Nguyên Hạ Lan Tiềm kia là ai? Tiểu cữu tử của Thanh vương nha! Nói cách khác, chỉ cần lần này có thể an toàn trở về thì Hạ Lan Tiềm tất sẽ trở thành đại hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng!
Một thiếu niên chưa trưởng thành, vì sao Thánh Thượng cùng Thanh vương điện hạ đều coi trọng? Trừ bỏ thân phận, sợ là có liên hệ đến trữ quân tương lai đi? Mỗi một vị đế vương đều sẽ vì tân đế xây dựng trụ cột, hắn sẽ bồi dưỡng ra một đám thần tử mới, không nguyện trung thành với bất luận kẻ nào —— chỉ nguyện trung thành với tân đế.
Hạ gia có một công chúa khác họ, lại thêm một song trạng nguyên văn võ, xem ra, Hạ thế gia rất nhanh sẽ thay thế Triệu thế gia, trở thành thế gia đứng đầu Yến Lương nha!
Tuyệt vời nhất là, Hạ Lan Tiềm còn chưa có hôn ước!
Khối thịt mỡ lớn như vậy, ai mà không muốn cắn một cái? Đợi cho đánh giặc xong, Hạ Lan Tiềm nhất định sẽ nước lên thì thuyền lên, cho nên, không ít cao môn đại hộ đều ngóng trông có thể giành được hôn ước trước khi Hạ Lan Tiềm rời kinh. Có một vị con rể có tiền đồ như vậy, ít nhất có thể bảo đảm phú quý mấy chục năm!
Đáng tiếc người Hạ gia dầu muối không vào, mặc cho ai tới cửa, chúc mừng có thể, lễ vật cũng thu, nhưng chỉ cần ngươi nhắc tới hôn sự của Hạ Lan Tiềm thì… Thanh vương liền đi ra, dùng cặp mắt đen u u kia nhìn chằm chằm ngươi, nói gì cũng không nói, nhưng lại không ai dám nhắc đến.
Số lần một nhiều, mọi người cũng hiểu, Hạ thế gia đây là đang uyển chuyển cự tuyệt! Nhưng mà không sao, không đồng ý nhà mình, cũng không đồng ý nhà khác đấy sao? Đợi cho đến khi khải hoàn hồi kinh, bọn họ nhất định sẽ có cơ hội!
Hạ Lan Tiềm, Thanh vương, đây là hai nam nhân quan trọng nhất của Hạ Liên Phòng, mà giờ khắc này, bọn họ đều muốn cách nàng đi xa.
“Đại tỷ…” Hạ Lan Tiềm chớp mắt phượng nhìn nàng, giống như hắn vẫn là cậu bé khóc nhè, lôi góc quần nàng không chịu buông tay ngày xưa. Cậu khoác một bộ áo giáp màu bạc, có vẻ phá lệ anh tư cao ngất, ngọc thụ lâm phong, thiếu niên lang lời nói nhẹ nhàng trong sách, đại khái cũng chính là như thế. “Tỷ hãy chờ ta áo gấm về nhà đi!”
“Áo gấm về nhà không phải dùng như vậy.” Hạ Liên Phòng nhéo nhéo mũi cậu. “Vạn sự đều cần cẩn thận, phải nghe lời tỷ phu đệ nói, nhớ chưa?”
Hạ Lan Tiềm ngoan ngoãn gật đầu.
Hạ Liên Phòng lại đem túi gấm tự tay làm nhét vào trong ngực Thanh vương, trên túi gấm có thêu một đóa hoa sen chớm nở, bên cạnh hoa sen có ba chữ nhỏ xinh đẹp: chờ quân về. Rồi sau đó thấp giọng nói: “Chàng phải nhớ rõ chuyện chàng đã hứa với thiếp, sẽ mang thiếp đi du ngoạn khắp non sông Đại Tụng.”
Thanh vương ôn nhu ngưng mắt nhìn nàng: “A Phòng, có nàng đang đợi ta, ta nhất định sẽ trở về.”
Bên này lưu luyến ấm áp, bên kia Thập Lục hoàng tử chỉ một mình xoa xoa lỗ tai, một khắc từ khi Hạ Liên Phòng xuất hiện, hắn liền bắt đầu nhón chân hy vọng, nhưng hiện tại Hạ Liên Phòng đã dặn dò xong Hạ Lan Tiềm còn có Thanh vương mà người hắn muốn gặp nhất cũng không có tới.
Chẳng lẽ nàng giận thật rồi sao? Thập Lục hoàng tử thực đau tim, nàng thật sự không sợ hắn một đi không trở lại, bỏ thây ở trên chiến trường sao? Coi như là gặp một lần cuối, nàng cũng không thể vắng mặt nha!
Mắt thấy liền sắp xuất phát nhưng Hạ Mạt Hồi vẫn không xuất hiện.
Thập Lục hoàng tử triệt để xì hơi, cả người hắn đều bất mãn, có vẻ phi thường không vui.
Hạ Liên Phòng từ xa nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ cúi đầu kia của hắn, không khỏi mím môi cười, đi qua. Thập Lục hoàng tử còn tưởng rằng là Hạ Mạt Hồi tới, kích động vừa ngẩng đầu lên—— sau đó nháy mắt lộ ra vẻ mặt như đưa đám: “Là ngài nha, Hoàng thẩm thẩm.”
“Cho ngươi.”
Nhìn thấy Hạ Liên Phòng đưa qua một cái túi gấm, Thập Lục hoàng tử lười biếng nói: “Làm gì vậy, vì sao cho ta? Hoàng thẩm thẩm không phải hẳn nên cho thập tam Hoàng thúc cùng Lan Tiềm sao?”
Hạ Lan Tiềm mỉm cười, nhưng cũng không có thu tay: “Có người sợ hãi chia lìa, cho nên không dám đến gặp, cố ý nhờ ta chuyển giao mấy thứ đồ cho người nào đó, nếu người nào đó không muốn, ta liền mang về, trả lai cho người kia là được.” Nói xong làm bộ muốn thu hồi.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, liền thấy Thập Lục hoàng tử suy sụp tinh thần không thôi kích động như đánh máu gà, nhanh chóng đoạt lấy túi gấm trong tay Hạ Liên Phòng, kích động nói năng lộn xộn: “Thật, thật sao? Đây, đây là Hồi nhi cho ta? Thật sự? Thật sự? Thật sự?” Liên tục hỏi ba lần thật sự, quả nhiên là rất kích động.
“Chính ngươi xem chẳng phải sẽ biết.” Nói xong, Hạ Liên Phòng xoay người rời đi.
Thập Lục hoàng tử đứng tại chỗ không ngừng cười ngây ngô, hắn nhìn túi gấm kia, ngây ngô cười một tiếng, lại nhìn một chốc, rồi ngốc cười một tiếng… Dáng vẻ kia quả thực ngu đến nhà.
Đợi cho kèn thổi lên, trống trận đánh vang, Thập Lục hoàng tử phi thân lên ngựa, lặng lẽ mở túi gấm ra. Bên trong là dùng tơ hồng tinh tế buộc một lọn tóc đen nhánh, còn có một tờ giấy có chữ viết xinh đẹp: nếu huynh không trở lại, ta liền tìm một như ý lang quân, tự mình gả!
Đây, đây là tín vật đính ước Hồi nhi cho hắn nha!!!!
Thập Lục hoàng tử hạnh phúc muốn chết, hắn vô cùng bảo bối đem túi gấm cát vào trong ngực —— cho dù phía trước có núi đao biển lửa hắn cũng sẽ không sợ!
Nương a, kiếp sau ta nhất định sẽ nghe lời của ngài, giấu tài, giả dạng làm kẻ không biết chừng mực, cái gì cũng không cầu, cái gì cũng không cần, bình an trôi qua cả đời. Nhưng đời này… Ngài nể tình nhi tử có cô nương ngưỡng mộ trong lòng, liền châm chước cho nhi tử, để nhi tử biểu hiện tốt một chút, quang vinh trở về cưới nàng vào cửa đi!
Sau khi đại quân rời đi, Hạ Liên Phòng đi vào thành thành, ở chỗ sau cửa thành đem Hạ Mạt Hồi xách ra, thấy nàng khóc đầy mặt nước mắt, không khỏi thở dài: “Bảo muội đi lên nói với hắn mấy câu, muội không chịu, nay lại ở trong này khóc đáng thương như vậy, hắn cũng nhìn không thấy nha!”
Hạ Mạt Hồi nghẹn ngào nói: “Muội, mỗi khi muội thấy hắn, luôn, luôn là nói không nên lời hay …”
Hạ Liên Phòng cười: “Muội nha, nhìn như muội đem Thập Lục ăn sạch sành sanh, trên thực tế, Thập Lục mới là người ăn chắc muội!”
Vừa nghe lời này, Hạ Mạt Hồi không bằng lòng, không để ý mũi vẫn hồng hồng, nàng già mồm át lẽ phải nói: “Mới không phải đâu! Muội, muội là bởi vì Tiềm Nhi mới khóc, không phải vì hắn! Hơn nữa, ai nói hắn ăn chắc muội nha? Muội bảo hắn đi hướng Đông hắn sẽ không dám sang hướng Tây! Hắn đặc biệt sợ muội!”
Hạ Liên Phòng không nhịn được cười, tựa hồ nỗi buồn ly biệt cũng bị đôi oan gia vui vẻ này làm cho vơi đi nhiều: “Vậy muội xem, đây là cái gì?” Nàng xòe bàn tay ra, nơi lòng bàn tay thình lình nằm một lá thư được gấp phi thường chỉnh tề.
“? ? ?”
“Vừa nãy, khi ta đưa túi gấm cho Thập Lục, hắn nhân cơ hội nhét vào trong tay ta.” Đem thư giao cho Hạ Mạt Hồi, Hạ Liên Phòng có chút cảm thấy thú vị: “Hắn đã sớm biết muội trốn tránh ở chỗ này. Cho nên, tuy rằng hai người không nói chuyện, nhưng trên thực tế cũng coi như đã gặp mặt. Muội trốn ở phía sau cửa nhìn hắn, hắn tại trên lưng ngựa liếc muội.”
Hạ Mạt Hồi có chút há hốc mồm: “Nhưng, nhưng hắn hẳn là không nhìn thấy muội …”
“Tâm hữu linh tê không cần nói cũng tự thông, những lời này muội chưa từng nghe qua sao?”
“Ai tâm hữu linh tê với hắn?!”
Hạ Liên Phòng chỉ cười không nói, trực tiếp để Thiên Tuyền đỡ lên xe ngựa, lưu lại một mình Hạ Mạt Hồi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, sau một lúc lâu vẫn nói không ra lời.
May mắn hôm nay nàng không cùng đại tỷ ngồi một chiếc xe ngựa… Khi chỉ còn lại một mình, Hạ Mạt Hồi lặng lẽ đem lấy phong thư kia ra, cũng không biết Thập Lục hoàng tử gấp như thế nào, một tờ giấy rất dày, hắn lại gấp được thành hình dạng một đóa hoa lài, hơn nữa xinh xắn linh lung, thập phần động lòng người. Hạ Mạt Hồi nhìn mà luyến tiếc mở ra.
Nhưng nàng thật sự muốn biết Thập Lục hoàng tử viết cái gì ở bên trong, vì thế, do dự một lát, rồi vẫn là mở ra. Đóa hoa bị mở ra từng cánh, lộ ra một tay chữ tốt như rồng bay phượng múa bên trong. Hạ Mạt Hồi trước giờ đều không biết, hóa ra Thập Lục hoàng tử còn có bút pháp tốt như vậy. Trong đó không có gì khác, chỉ là lấy giọng điệu nữ tử viết một bài thơ:
‘Thượng da! Ngã dục dữ quân tương tri, trường mệnh vô tuyệt suy.
Sơn vô lăng, giang thủy vị kiệt, đông lôi chấn chấn, Hạ Vũ tuyết, thiên địa hợp, nãi cảm quân tuyệt!’
(Bài thơ Thượng da上邪 (Hỡi trời). Dịch nghĩa
Hỡi trời, ta nguyện được cùng chàng tương tri (yêu nhau), duyên tình mãi mãi không dứt.
(Tới khi nào) núi không còn đất, nước sông chưa cạn, mùa đông sấm chớp, mùa hè tuyết rơi, trời đất hợp làm một, mới dám cùng chàng chia lìa.
Lạc khoản (chỗ ký tên) vẽ cái Thập Lục, sau đó viết lên đại danh: Kỳ Phỉ Trác.
Cuối cùng, không quên trêu chọc bản thân mình một phen, nói năm đó may mắn mẫu phi đặt tên cho hắn là Kỳ Phỉ Trác, bằng không, gọi là Kỳ Phỉ Thiết, Kỳ Phỉ Tha hoặc là Kỳ Phỉ Ma thì… Đều rất khó nghe. Cũng may mắn năm đó khi mẫu phi gặp phụ hoàng, trong lòng dâng lên tán thưởng là ‘hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma’ (Trích trong bài Kỳ úc 1 淇奧 1 – Khúc quanh sông Kỳ 1 của Khổng Tử, dịch nghĩa: Nước Vệ hôm nay có người quân tử văn nhã (chỉ Vũ Công)/ Như đã cắt và dũa học tập đạo lý (kẻ làm đồ bằng xương bằng sừng, sau khi tiện cắt ra, món đồ phải trau dũa thêm cho trơn láng)/ Như đã dồi mài lo việc tu thân (kẻ làm đồ ngọc đá, sau khi đã đục thành hình phải dồi mài cho bóng sáng. Giải nghĩa: như thiết như tha là nói việc học đạo lý, như trác như ma là nói việc tu thân,hữu phỉ quân tử,chung bất khả huyên hề là nói đạo đã thịnh, đức đã trọn lành).
Nếu trái lại, để phụ hoàng đặt tên thì nhất định là ‘sâm si hạnh thái, tả hữu lưu chi, yểu điệu thục nữ, ngụ mị cầu chi (Trích trong BÀI THƠ “QUAN THƯ TRONG KINH THI của HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG . Dịch nghĩa: Rau hạnh mọc so le um tùm/ Cả bờ trái bờ phải theo dòng nước chảy/ Người con gái hiền thục dịu dàng/ Ta thức ngủ đều mơ tưởng đến nàng). Có thể thành công tránh đi mấy cái tên Kỳ Tham Thực, Kỳ Lưu Chi thậm chí là Kỳ Yểu Điệu, Kỳ Thục Nữ, Thập Lục hoàng tử cảm thấy mình cũng thật là không dễ dàng.
Hạ Mạt Hồi nhìn đến bật cười, người này, quả nhiên là bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào cũng muốn đùa giỡn một phen.
Kỳ Phỉ Trác, Kỳ Phỉ Trác, Phỉ Trác, Phỉ Trác… Sau này nàng nên gọi hắn sao đây? Giống như từ khi quen biết đến bây giờ, nàng không gọi hắn Thập Lục hoàng tử thì gọi là Thập Lục, nếu không nữa thì chính là này, người nào kia… Cho tới bây giờ nàng mới biết được tên của hắn là gì.
Tên của người rong hoàng thất xưa nay đều phải kiêng kỵ, tiền triều có vị đại tài tử, thi đình đứng đầu bảng, kết quả bởi vì trong tên của phụ thân hắn có chữ giống Hoàng Đế liền bị giáng cấp xuống, đừng nói quan thất phẩm, ngay cả danh hiệu Trạng Nguyên cũng không thể giữ được.
Hình như… Thường ngày nàng đích xác là rất hung hãn với hắn, suy nghĩ kỹ lại một chút, mặt Hạ Mạt Hồi lại lặng lẽ đỏ lên, nàng chính là tiểu thư khuê các tiêu chuẩn trải qua dạy bảo nghiêm khắc nhất nha! Nhưng mỗi khi ở cùng một chỗ với Thập Lục hoàng tử thì không phải sinh khí chính là tức giận, thanh âm cùng biểu tình cũng không thể khống chế… Khẳng định rất khó xem. Nhưng chính là như vậy, hắn còn khen nàng xinh đẹp đấy!
Ừm… Đợi cho lần sau hắn trở về, nàng sẽ đền bù thật tốt cho hắn đi, nói với hắn vài câu dễ nghe, đối với hắn tốt một chút, cũng không cãi nhau với hắn nữa—— đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn tuyệt không cố ý chọc giận nàng. Không biết có phải là Hạ Mạt Hồi ảo giác hay không, nàng luôn cảm thấy Thập Lục hoàng tử tựa hồ đặc biệt thích đùa nàng, khiến nàng tức giận —— dùng lời của hắn mà nói, chính khi tức giận nàng sinh cơ bừng bừng, so với Hạ nhị tiểu thư bình thường mặt lạnh như băng lại không chút thay đổi kia hoàn toàn khác nhau. Một táo mặt bạo này chỉ có Thập Lục hoàng tử mới có thể nhìn thấy.
Đem phong thư đó cẩn thận gấp lại dựa theo dáng vẻ lúc trước, Hạ Mạt Hồi đem nó nhét vào trong ngực, cười ngọt ngào.