Sau đó, lão ta liếc mắt nhìn Đế Nguyên Quân giống như con hổ đang rình rập con mồi với ý định nhắc nhở cũng như đe dọa. ‘Tên tiểu tử, ngươi khôn hồn thì lo mà vượt qua khảo hạch đi? Nếu ngươi mà không thông qua được thì đừng trách ta?’.
Đáp lại với ánh mắt đó, Đé Nguyên Quẩn ngã lòng bàn tay ra hai bên rồi thở dài một hơi giống như muốn nói là. ‘Không cần lo lắng, chuyện này không có gì khó?’.
“…”. Nhìn hành động của Đế Nguyên Quân, Hồng sư tức giận đập mạnh tay xuống đùi tỏ vẻ tức giận.
Nhìn thấy một cảnh này, đám trưởng lão Dược Vương Cốc liếc mắt nhìn nhau thì khẽ lắc đầu. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Hồng sư bị chọc giận như thế này.
Thở dài ra một hơi, đám trưởng lão Dược Vương Cốc nhìn Đế Nguyên Quân với ánh mắt thất vọng rồi nhìn qua Hồng sư, nói. “Hồng sư, có lẽ ngươi bị tên tiểu tử này lừa rồi? Ta đã dùng tinh thần lực dò xét nhưng hắn ta không hề có chút dao động tinh thần lực nào cả? Ngay cả khí tức của dược lực trên người hắn cũng không có? Điều này chứng tỏ hắn ta không phải là luyện đan sư?”.
“Đúng vậy, tinh thần lực là một thứ không thể thiếu của một luyện đan sư, cấp bậc cũng dựa vào mức độ của tinh thần lực để có thể đánh giá? Nếu một luyện đan sư mà không có tinh thần lực thì không thể nào luyện được một viên đan dược hoàn chỉnh”.
“…”. Nghe thấy các vị trưởng lão Dược Vương Cốc nói vậy thì biểu cảm trên gương mặt Hồng sư lúc này trông xấu đến cực điểm. Ánh mắt lão ta lúc này còn không giấu được sát ý được nữa. “Hừ, dám gạt ta? Tên tiểu tử này đúng là lớn mật?”.
Nhìn Đế Nguyên Quân đứng dậy và đi về phía trước để chuẩn bị tiến hành khảo hạch thì Hồng sư hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp. “Ta đợi thêm một chút, nếu hắn bị loại thì chính tay ta sẽ dạy cho hắn một bài học? Không được, ta phải đi xuống bên dưới nhìn xem? Rốt cuộc hắn định giở trò gì trước mặt ta?”.
Nhìn Hồng sư rời khỏi ghế ngồi và giận dữ nhảy xuống bên dưới thì khẽ lắc đầu. Họ cảm thấy không hiểu là Hồng sư bị làm cho tức giận đến như thế mà vẫn chưa ra tay, mà lão còn đích thân xuống dưới để kiểm chứng. Điều này hoàn toàn khác với tính cách của lão?
Nhìn Hồng sư tức giận đứng ngay sau viên giám khảo, ánh mắt lão nhìn qua đám người chuẩn bị tiến hành khảo hạch bằng ánh mắt hùng hổ dọa người liền khiến những người khác giật mình sợ hãi. Bình thường khi đối mặt với khảo hạch khó khăn như thế này thì họ đã cảm thấy cực kỳ áp lực rồi và nay lại có thêm một vị có chức quyền cao như Hồng sư đứng nhìn thì áp lực đè lên vai họ hiện tại đã lớn hơn bao giờ hết. Và trong lòng họ muốn rời khỏi đây nhanh nhất có thể.
Nhìn đám người xung quanh đang run lên vì lo lắng và kinh hãi, Đế Nguyên Quân dương mắt nhìn Hồng sư rồi bất chợt nở một nụ cười nhẹ nói. “Hồng sư, ông có thể thu lại ánh mắt tức giận được không? Nếu ông còn nhìn với ánh mắt đó thì ta sợ những người khác không thể khảo hạch được đâu?”.
“Ngươi bây giờ còn biết lo cho người khác?”. Hồng sư vẻ mặt hậm hực chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân quát. “Ta chẳng quan tâm những người khác có thi được hay không? Ta chỉ quan tâm nếu như ngươi không vượt qua được thì đích thân ta sẽ dạy dỗ ngươi?”.
“Rồi, rồi”. Đế Nguyên Quân xua tay, vẻ mặt không mấy quan tâm, đáp. “Không khiến ông phải như thế? Chỉ là khảo hạch luyện đan sư thôi mà? Ta nhắm mắt cũng vượt qua được?”.
“…”. Không chỉ là Hồng sư mà ngay cả những giám khảo và những người đứng ở xung quanh thấy vậy thì trong lòng cảm thấy cực kỳ tức giận và không được thoải mái. Ánh mắt họ nhìn Đế Nguyên Quân lộ ra vẻ ghét bỏ.
Đúng là ngông cuồng? Đến lúc đó rồi hẵng nói”. Hồng sư liếc mắt nhìn giám khảo trước mắt rồi lên tiếng. “Bắt đầu đi? Ta muốn ngươi hỏi hắn những câu khó nhất?”.
“Vâng…”. Viêm giám khảo cảm nhận sau lưng truyền đến những làn gió lạnh đến rợn người khiến hắn sợ run lên, đáp.
Ánh mắt viên giám khảo nhìn Đế Nguyên Quân đột nhiên trở nên trầm xuống, hắn đưa tay lấy từ trong rương ra một gốc linh dược đặt ở trên bàn rồi lên tiếng. “Đây là loại linh dược nào? Công dụng, những loại linh dược được phép và không được phép kết hợp? Nếu hai loại linh dược tương khắc lẫn nhau thì xử lý như thế nào?”.
Nhìn gốc linh dược trên bàn, Đế Nguyên Quân chỉ liếc mắt nhìn qua một cái rồi lên tiếng trả lời. “Thân cao chưa đến một gang tay, rễ thì mọc theo chùm, lá thì mọc lưa thưa và chỉ có một bông hoa được nở, là Nhất Hoa Diệp Thảo. Công dụng thì nó có tính hàn, hiệu quả mang lại là thanh lọc cơ thể, giải nhiệt?”.
“Một loại linh dược có công hiệu như thế này thì làm gì có loại kết hợp nào hợp hay là không hợp? Chỉ cần luyện đan sư tinh ý một chút thì không có gì để nói? Còn nếu không làm được thì còn giải quyết gì nữa? Linh dược hỏng rồi còn sử dụng được hay sao?”.
Hồng sư liếc mắt nhìn viên giám khảo và chờ đợi kết quả.
“…”. Cảm thấy áp lực ở sau lưng và cảm giác tự tin đến từ người đứng ở trước mặt, viên giám khảo ánh mắt trầm xuống nhìn hắn, đáp. “Ta đã cố tình hỏi dò nhưng người không bị mắc bẫy và thậm chí còn trả lời đúng”.
Hồng sư nghe thấy vậy thì lộ ra vẻ thất vọng, nói. “Ngươi đây là cho đề quá dễ? Đổi cái nào khác khó hơn đi?”.
Đáp lại lời nói của Hồng sư, viên giám khảo gương mặt cố gượng nở một nụ cười nhưng trong lòng hắn lại chẳng khác gì sóng to gió lớn. ‘Đây mà câu hỏi dễ gì nữa? Nhất Hoa Diệp Thảo này là loại đặc biệt và hiếm gặp nhất, ngay cả luyện đan sư chưa từng luyện qua thì không thể biết được?’.
‘Nhưng mà tên này chỉ nhìn một cái rồi nói ra được hết? Chỉ dựa vào điều này hắn đã thừa sức vượt qua vòng thứ nhất rồi? Người còn muốn ta hỏi hắn gì nữa đây Hồng sư?’.
‘Ta muốn khóc quá?’.
– —
Ps: Cầu like, cầu vote, cầu cmt.
Mọi người zô fb mình dục mình đi để có nhiều chương nè: fb.com/TMC.LaoChien