Kỷ Nhiên bế cả hai lên, giao cho trợ lý đi cùng. “Cậu lái xe đưa hai đứa về trước, tôi có lời muốn nói với cô ấy”.
Trợ lý cũng không hiểu, anh mới vào làm với Kỷ Nhiên gần đây, có nhiều chuyện chưa hiểu. Có lẽ nên về hỏi thăm thử xem…
Trường An không muốn đi, “Papa.”
Kỷ Nhiên nhìn con gái, xoa đầu con. “Ngoan, con về trước đi. Bố nói chuyện một chút rồi về”.
Trường An lưu luyến nhìn Hạ An, lòng bé không muốn đi, nhưng lời của Kỷ Nhiên cũng có sức ảnh hưởng không kém, vậy là đành để chú trợ lý bế mình đi về xe, chốc chốc lại quay đầu lại nhìn phía sau.
Kỷ Nhiên đối diện với Hạ An, cả hai không nói tiếng nào. Anh chờ hai đứa trẻ rời đi rồi, mới lặng lẽ quan sát Hạ An. Đôi mắt họ gắt gao, không buông Hạ An dù chỉ một giây.
Cô biết Kỷ Nhiên chẳng phải một thương nhân bình thường, nhưng cô đã đối mặt với nhiều người rồi, cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ bị ai áp chế cả, vậy mà khi Kỷ Nhiên quan sát, cứ như muốn chọc thủng người mình, Hạ An áp lực đến không thở được.
Rốt cuộc anh ta là ai?
Hạ An hoang mang, Kỷ Nhiên đã nói, “Tụi nhỏ đi rồi, giờ cô không cần giả vờ nữa rồi”.
“…” Hạ An chớp mắt, cũng là động tác này, Kỷ Nhiên như thấy được cô gái nhỏ năm năm trước cũng nhìn mình như vậy. Cơn đau dần bò lên lồng ngực anh như rắn rết, vậy mà anh vẫn không chút thay đổi, chỉ nhìn cô như thế. Như thể anh chẳng có chút tình cảm gì với cô gái này, chẳng qua là một người qua đường mà thôi. Hạ An biết mình không nên đóng giả Trì Tuyết, cô vốn là cô nhi, thứ cô khao khát… chẳng qua là gia đình mà thôi.
Từ nhỏ đã ở trong cô nhi viện, cô cứ nghĩ mình thật sự không bố không mẹ, mãi cho đến khi gặp Trì Tuyết. Nhờ Trì Tuyết, cô quen biết Herry Nguyễn, hưởng thụ năm năm sống sung sướng trong sự cưng chiều của anh.
Còn người đàn ông trước mặt này…
Cho dù anh ta giấu đi, vẫn không giấu được sự hoài niệm khi anh ta nhìn thấy cô. Phải yêu bao nhiêu, mới làm một người nhớ mãi không quên một người như thế? Hạ An không biết.
“Anh là ai?”
Hạ An rụt rè đáp, Kỷ Nhiên suýt thì muốn cười.
“Diễn khá lắm, giờ không nhận ra tôi?”
Kỷ Nhiên bước lên một bước, nắm chặt vai Hạ An. Hạ An hơi gồng mình, rồi chợt nhớ ra điều gì lại thả lỏng tay. Lực tay Kỷ Nhiên rất mạnh, ghì chặt cô như thể muốn bẻ gãy tay cô mới vừa lòng, Hạ An không rên một tiếng, chỉ hỏi, “Anh là ai? Chúng ta quen biết nhau sao?”
Kỷ Nhiên nhìn cô đau đến tái mặt, vẫn không lộ ra tình cảm dư thừa nào. Anh hơi nhướn mày, “Trì Tuyết, cô diễn đủ chưa? Năm năm trước đi cùng Hoài Nam sao không quên, lúc cô vứt bỏ con tôi sao không quên? Bây giờ giả vở quên cái gì?”
Hạ An không hề diễn, cô thật sự không biết anh hai này là ai mà. Tuy vậy, phóng lao thì vẫn phải theo lao, cô hơi cúi đầu.
“Tôi thật sự tên là Trì Tuyết à?”
Kỷ Nhiên nghi ngờ nhìn cô, anh đến gần cô, siết tay cô.
Trong mắt Hạ An không hề có do dự hay băn khoăn, cô nói từng câu một.
“Tôi bị mất trí nhớ, không nhớ mình là ai cả. Năm năm trước, Herry Nguyễn cứu tôi… sau đó chúng tôi sắp kết hôn… Anh ấy gọi tôi là Trì Tuyết, bây giờ anh cũng gọi tên là Trì Tuyết… tôi thật sự là Trì Tuyết sao?”
Kỷ Nhiên nhìn cô, không xác định được cô ấy đang nói thật hay nói dối, chỉ là Hạ An quá thành khẩn, Kỷ Nhiên cũng không biết cô ấy có phải Trì Tuyết không…
Nếu không phải, sao lại giống Trì Tuyết đến thế?
Kỷ Nhiên do dự rất lâu, thời gian chầm chậm trôi qua, đến khi anh buông tay Hạ An ra, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng anh ta sẽ bẻ gãy tay mình đến nơi.
Kỷ Nhiên nói với cô một dãy số, “Đây là số điện thoại của tôi, khi nào cô nhớ ra điều gì, có thể đến tìm tôi”.
Hạ An lấy điện thoại ấn số, lưu tên. Sau đó nhìn thấy Kỷ Nhiên xoay người đi nhanh, chẳng mấy chốc thì biến mất sau cánh cửa siêu thị.
Trì Tuyết…
Hạ An càng lúc càng muốn gặp được người tên là Trì Tuyết đấy. Rốt cuộc phải là một cô gái thế nào, Herry Nguyễn cũng vì cô ấy mà bỏ cả sự nghiệp chỉ mong bình yên bên cô. Ngay cả một người đàn ông như anh, cũng yêu cô ấy ay…
Hạ An chớp mắt, lặng lẽ rời đi. Có nơi nào đó hơi nhói lên, rồi dừng lại ở cái tên Herry, mãi không nhạt phai.