“Bà xã, thu nước mắt lại, em dám vì người đàn ông khác mà rơi lệ, tôi khiến hắn ta hoàn toàn biến mất khỏi giới giải trí”
Ngôn Lạc Hi trừng to mắt, kinh hãi đến nỗi nước mắt thành chuỗi rơi xuống, cô đẩy anh ra, cẩn thận hỏi: “Vậy anh đồng ý, không hủy nhân vật này nữa?”
Lệ Dạ Kỳ mềm lòng đến rối tinh rối mù, vì sao không thể chịu đựng được nàng rơi nước mắt?
Hai tay anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, ngón tay mềm mại nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, “Anh đáp ứng em, cho đến khi bộ phim này quay xong, không ai có thể động đến Thẩm Trường Thanh”
Ngôn Lạc Hi lập tức nhào vào trong ngực Lệ Dạ Kỳ, ôm chặt cổ anh, trong nước mắt hiện lên vẻ tinh quái.
Làm gì còn có vẻ thương tâm muốn chết như vừa rồi:”Anh thật là tốt”
Lệ Dạ Kỳ bị cô đụng ngã ngồi dưới đất, hai tay ôm eo thon nhỏ, hơi thở trở nên thông suốt.
Anh đưa tay xoa loạn tóc cô, “Lần sau không được khóc vì bất kì ai nữa, có nghe không?
“Ừ” Là bạn bè, cô cũng chỉ có thể giúp đỡ như vậy thôi, chỉ cần Lệ Dạ Kỳ không đụng tay vào sự áy náy của cô đối với Cố Thiển cũng sẽ giảm bớt. Nhưng mà hai người bọn họ thật sự có thể ở bên nhau sao?
“Phu nhân, đi rửa mặt, chúng ta đi ăn cơm”
Lệ Dạ Kỳ ôm cô đứng lên, nhìn cô trang điểm, đáy mắt không khỏi nổi lên một nụ cười.
Trái tim, càng ngày càng bị cô dẫn dắt.
Khi nhìn thấy nước mắt cô rơi, so với việc dùng dao đâm một nhát còn khó chịu hơn, đưa mắt nhìn cô vào phòng nghỉ, anh châm điếu thuốc, dựa vào bàn làm việc, anh nên làm gì bây giờ?
Phòng tắm bên trong, Ngôn Lạc Hi đứng trước gương, nhìn phía dưới mắt đen nhoè, vừa rồi ở trước mặt Lệ Dạ Kỳ cô là bộ mặt quỷ quái này sao?
Hai tay cô ôm đầu, a a a, sụp đổ!
Không được, lát nữa cô phải bảo Cố Thiển đổi tất cả mascara thành loại không thấm nước.
Rửa mặt xong, Ngôn Lạc Hi thoa một ít kem dưỡng mặt liền rồi xoay người đi ra ngoài. Nhìn
thấy Lệ Dạ Kỳ dựa vào bàn làm việc hút thuốc, lông mày cô nhíu lại, tần suất hút thuốc của anh thật sự quá cao, chỉ trong chốc lát đã hút vài điếu, ống khói cũng không chịu nổi anh huân như vậy.
“Anh có thể đừng hút nhiều thuốc như vậy được không?”
Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lệ Dạ Kỳ rơi vào trên mặt cô, vành mắt hồng hồng, so với vừa rồi còn động lòng người hơn môi mỏng cắn điếu thuốc nặng nề phun ra ngụm khói.
Ngôn Lạc Hi vội vàng ngừng thở, một giây sau, môi người đàn ông dán lên môi cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng:”Không cho anh hút, vậy để anh hôn?”
Ngôn Lạc Hi: “……”
Hai má cô ửng đỏ, tim đập thình thịch, cô gãi gãi lỗ tai:”A, vậy anh cứ tiếp tục hút thuốc đi”
Lệ Dạ Kỳ: “……”
Trong khách sạn Michelin, hai người ngồi ở vị trí cửa sổ gần bờ sông nhìn ra ngoài, cảnh đêm đẹp lung linh.
Ngôn Lạc Hi bưng ly rượu đỏ nhấp nhẹ, cảm thán nói: “Cảnh đẹp, mỹ nhân, rượu ngon, mỹ thực, thật sự là đại hưởng thụ trong đời a”
Lệ Dạ Kỳ tựa lưng vào ghế, nhìn dung nhan tinh xảo của cô, thấp giọng nói: “Thích không?”
Ngôn Lạc Hi gật đầu, một tay nâng cằm.
“Khó trách nơi này khó đặt chỗ như vậy, lần trước Điền Điền mời em tới đây ăn cơm, còn sớm hơn một tháng.”
“Nếu thích, sau này chúng ta thường xuyên tới”
Ngôn Lạc Hi lắc đầu:”Thứ yêu thích không thể ăn quá thường xuyên, nếu không sẽ không quý trọng, cũng giống con người, dù yêu thích cũng không nên thường xuyên gặp mặt, bởi vì dính cùng một chỗ thời gian lâu dài sẽ phát hiện đối phương không hợp, từ đó sinh ra chán ghét.”
Cho nên, cô sống với anh không đủ lâu, có lẽ thêm một thời gian nữa sẽ sinh lòng chán ghét, đến lúc đó rời đi, tâm chăng không đau nữa chứ?
Lệ Dạ Kỳ nâng ly rượu trước mặt lên, nhẹ nhàng lay động:”Thật sự thích ai đó sẽ càng yêu sâu đậm, nếu vì ở chung lâu mà chán ghét, chỉ có thể nói ngay từ đầu đã yêu chưa đủ”
“Nói có kinh nghiệm như vậy, xem ra anh là tay lão luyện tình trường. “Ngôn Lạc Hi trêu chọc.
Lệ Dạ Kỳ nhìn cô thật sâu:”Phu nhân, có muốn yêu đương với anh không?”