Tiếng của Trưởng Tôn Toàn Tự đặc biệt vang dội, đấy là đang nhắc nhở Lý Khánh An, Lý Khánh An lập tức lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được phản kháng.”
Hắn đứng lên, chậm rãi hướng bên ngoài dịch trạm đi ra, bên ngoài dịch trạm ánh lửa hừng hực, cây đuốc soi rõ dịch trạm như ban ngày, binh lính vũ lâm quân dày đặc bao vây quanh dịch trạm, ước chừng có đến ba nghìn người.
Giương cung bạt kiếm, tân nhiệm tả vũ lâm quân đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự cưỡi ngựa dẫn đầu, tay chấp một thanh trường mâu, hoạn quan Ngư Triều Ân đứng bên cạnh, tay cầm một quyển thánh chỉ bằng vải bố trắng.
Ngoài ra, ở mật sau quân đội còn có hình bộ thị lang Trương Ỷ, Đại Lý tự khanh Cát ôn, ngự sử trung thừa Tống Hồn.
Lúc này Lý Khánh An chậm rãi đi ra dịch trạm, hắn thấy các quan to của Đại Lý tự, hình bộ và Ngự Sử đài đều ở đây, không khỏi cười xòa, đây phải là đại tam ti hội thẩm rồi, không biết Lý Long Cơ muốn cho chính mình tội danh gì đây?
Trưởng tôn Toàn Tự nhìn thẳng Lý Khánh An, vẻ mặt rất phức tạp, hắn bỗng nhiên thét lên ra lệnh một tiếng: “Lý Khánh An, ta phụng bệ hạ chỉ mệnh mà đến, hy vọng ngươi đừng phản kháng làm bữa nữa.”
Lý Khánh An gật gật đầu: “Việc này không quan hệ đến thân vệ của ta, có thể thả bọn họ đi được không?”
“Có thể! Nhưng không được vào kinh.”
Lý Khánh An lập tức quay đầu lại lệnh nói: “Các ngươi tự mà giải tán đi, không được vào kinh.”
Lúc này, Ngư Triều Ân tiến lên, giơ lên thánh chi nói: “Thánh chỉ ở đây, Lý Khánh An tiếp chỉ.”
Lý Khánh An quỳ xuống: “Thần Lý Khánh An tiếp chỉ.”
Ngư Triều Ân xoạt một tiếng mở thánh chỉ ra, cất cao giọng nói: “Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An, chưa được phép của trẫm binh bộ, trên đường khài hoàn trở về kinh tự tiện xuất binh bắc đánh Cát La Lộc, qua sự thẩm tra của giám quân, xác thực có việc này, phải hỏi này tội, tạm miễn chức Bắc Đình tiết độ sứ, đại đô đốc Bắc Đình và quan khách thái tử, giao đại tam ti hội thẩm, để định tội trạng, khâm thử!”
Lý Khánh An cười khổ một tiếng, cái này gọi là muốn gán tội cho người, lo gì không có tội danh, biên cương tiết độ sứ đánh người Hồ, muốn đánh thì đánh tùy ý, sau còn có công có thưởng, đến lượt mình, lại biến thành chịu tội, cũng không phải trận chiến chính thức, đâu cần hắn Lý Long Cơ phê chuẩn? Xem ra, để cho Minh Nguyệt hòa thân, hắn đã dụng tâm do lắng lắm rồi.
“Thần tiếp chỉ!”
Lúc này, hình bộ thị lang Trương Ỷ đi lên trước nói: “Lý sứ quân, mời theo chúng tôi đi vậy!”
Hắn âm thầm thở dài, Lý Khánh An bị bắt, ý nghĩa rằng việc phe thái tử bị tẩy trừ chính thức bắt đầu, hắn cũng là người của phe thái tử, không biết có thể tránh được kiếp nạn này hay không nữa.
Lý Khánh An đứng lên: “Đi thôi!”
Hắn xoay người lên ngựa, dưới sự canh chừng nghiêm ngặt của ba nghìn vũ lâm quân mang giáp sĩ, nhắm hướng Trường An thành mà đi tới.
0O0 CHƯƠNG 208: BA KẾ LIÊN HOÀN (2) oOo
Ngay sau khi Lý Khánh An bị bắt đi ba canh giờ, trời vừa tờ mờ sáng, Đại Minh cung Đan Phượng quảng trường dưới lối đi Long Vĩ, Bùi Khoan quỳ trước đan bệ tiếp nhận thánh chỉ do Lý Long Cơ ban phát.
“Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan, tuổi già sức yếu, không kham nổi chính vụ nặng nề, đặc chuẩn cho khanh ấy cáo lão thoái quan, từ hôm nay trở đi, miễn đi Lễ bộ Thượng thư, Đồng trung thư Môn hạ Bình chương sự của khanh ấy, ban Đặc tiến, khâm thử!” (*Đặc tiến: là cấp thứ hai của văn tàn quan, tương đương với Tòng nhị phẩm)
“Thần Bùi Khoan lĩnh chỉ!”
Ở đông cung, Lô Hoán vừa thăng chức làm Thái tử Chiêm sự cũng nhận được ý chỉ. Ngự sử Trung thừa Tống Hồn buộc tội hắn trong vụ án muối Dương Châu năm trước có dính líu đến việc nhận chịu sự hối lộ của Đỗ Bạc Sinh, miễn đi Thái tử Chiêm sự và Đồng trung thư Môn hạ Bình chương sự của hắn, hạ ngục nghiêm thẩm.
Trong danh sách buộc tội của Ngự sử Trung thừa Tống Hồn cũng đề cập đến Thượng thư Tả bộc xạ Độc Cô Hạo Nhiên, lúc nổ ra vụ án muối hắn đang nhậm chức Dương Châu trưởng sử. cũng khó thoát khỏi can hệ, tạm thời ngừng đi một chức Thượng thư tà bộc xạ và Trung thư Môn hạ Bình chương sự của hắn, ở nhà chờ đợi thẩm tra.
Chỉ trong bốn canh giờ ngắn ngủi, Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An. Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan. Thái tử Chiêm sự Lư Hoán, Thượng thư Tả bộc xạ Độc Cô Hạo Nhiên đồng loạt bị bắt hoặc bị bãi miễn, Trường An thành vì đó mà chấn động, phe Khánh vương, phe họ Dương là nhóm đầu tiên chúc mừng nhau, phe thái tử câm như ve đông, phe tướng quốc thì lặng thinh.
Ý đồ của hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ đã quá rõ ràng rồi, các nhân vật trọng tâm phe thái tử đều toàn bộ ngã ngựa, bước tiếp theo sẽ là chi gươm vào đông cung thái tử.
Do Lý Long Cơ chỉ dọn nhà có một nửa, Dương Ngọc Hoàn còn ở Hưng Khánh cung chưa dọn về Đại Minh cung, vì vậy Cao Lực Sĩ luôn bận rộn với việc dọn nhà ở Hưng Khánh cung, ông vừa mới nghe được một chút tin tức, bèn gấp rút kéo đến Đại Minh cung, mấy ngày nay ông cũng tâm lực tiều tụy, Lý Long Cơ đột nhiên trở mặt làm cho ông trở tay không kịp, từ sự chặt chẽ không lọt một giọt nước của Lý Long Cơ xem ra hắn đã bố trí từ sớm, chỉ là mình chẳng biết gì cả.
Cao Lực Sĩ không thể không bội phục sự nhẫn nhục và thủ đoạn sấm sét của Lý Long Cơ, ông đã hầu hạ Lý Long Cơ bốn mươi mấy năm, rất mực trung thành tận tụy, không ngờ Lý Long Cơ vẫn âm thầm dấu ông bố trí việc phế thái tử.
Suốt dọc đường đi vội đến Đại Minh cung, Cao Lực Sĩ không ngừng nghe được tin tức, Lý Khánh An ở Hàm Dương bị tóm. Bùi Khoan bị miễn chức thoái quan. Lô Hoán bị bắt. Độc Cô Hạo Nhiên bị đình chức, mỗi một vụ án điều đủ để gây chấn động triều dã, nhưng bây giờ lại tập trung nổ ra cùng lúc, tình hình này chỉ phát sinh trong chính biến cung đình của ba mươi bảy năm trước, chính là lần chính biến cung đình đó, Lý Long Cơ trẻ tuổi dẫn binh tru sát tập đoàn Thái Bình công chúa, đăng lên ngôi vị thiên tử Đại Đường.
Mà hôm nay là mùng mười tháng tư năm Thiên Bảo thứ chín, lại một sự kiện nghiêm trọng với hình thức giống như chính biến cung đình một lần nửa bùng nổ, lần này là biến cố đông cung.
Cao Lực Sĩ lòng nóng như lửa đốt, ông giục ngựa xông vào Đại Minh cung, chạy thẳng vào Tử Thần điện, thị vệ và thái giám không dám ngăn cản, đều ở phía trước dẫn đường cho hắn.
Xông đến trước cửa ngự thư phòng, Cao Lực Sĩ đột nhiên nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của Lý Long Cơ: “Khanh là đường đường Hữu tướng quốc của triều đình, người đứng đầu bá quan, bây giờ ba tướng quốc đều xảy ra chuyện bị miễn chức, việc nghiêm trọng như vậy không lẽ khanh không có trách nhiệm sao? Không lẽ còn phải để trẫm thay khanh gánh vác trách nhiệm này?”
“Thần không dám, thần quản giáo kẻ dưới không nghiêm, nguyện gánh vác trách nhiệm.”
Đây là tiếng nói của Lý Lâm Phủ, Cao Lực Sĩ không khỏi lắc đầu, bây giờ không ngờ cả Lý Lâm Phủ cũng bị liên lụy rồi.
“Thôi được! Trẫm niệm tình khanh chính vụ bề bộn, không rảnh để quản thúc bá quan, trẫm sẽ không phạt khanh nhiều nữa, lần này là Lại bộ tắt trách, dẫn đến trẫm đề bạt tướng quốc sai lầm.
Lại bộ phải chịu trách nhiệm chính, miễn đi chức vụ Lại bộ Thượng thư của khanh, miễn đi Lại bộ Thị lang Đạt Hề Tuần, giáng làm Hà Nam tham quân, điều Hộ bộ Vĩ Kiến Tố tiếp nhận Lại bộ Thị lang.”
Cao Lực Sĩ đứng ở ngoài cửa nghe được câu nói cuối cùng, hắn đột nhiên có chút hiểu ra, xem ra Vĩ Kiến Tố cũng là người theo phe họ Dương rồi.
Trong ngự thư phòng, Lý Lâm Phủ trong lòng u ám, lần càn quét sạch sẽ mang tính bão táp này, từ đầu chí cuối hắn không hề tham gia, hắn và thái tử Lý Hanh đấu nhau nhiều năm như vậy, cuối cùng người lật đổ Lý Hanh, lại là tên Dương Quốc Trung làm quan chưa đến bốn năm.
Dương Quốc Trung có tài đức gì chứ? Chăng qua là một con chó nghe lời khác mà thôi, lúc này, Lý Lâm Phủ đột nhiên nghĩ đến một câu nói xưa: ‘Thỏ chết, chó thịt’.
Hiện tại thỏ ranh tuy vẫn chưa chết hết, nhưng con chó hắn đây đã già rồi, không cần nói hắn cũng đoán được, chức vị Lại bộ Thượng thư này, ngoài Dương Chiêu ra không còn ai khác.
Hắn thở dài, khom người nói: “Bệ hạ, thần biết tội, nguyện ý nhận xử phạt của bệ hạ.”
Lý Long Cơ cũng biết là không thể tác chiến trên mấy tuyến, đặc biệt khi phế thái tử, phải cố gắng duy trì ổn định chính cục, về mặt năng lực ổn định chính cục, Dương Quốc Trung vừa không có thâm niên, cũng không có kinh nghiệm, vẫn còn kém xa Lý Lâm Phủ. Lý Lâm Phủ tạm thời vẫn phải dùng hai năm, miễn đi Lại bộ Thượng thư của hắn, là đã thích hợp mà ngừng lại được rồi.
Hắn liền gật đầu nói: “Trẫm cũng biết khanh rất mực trung thành tận tụy, vì thế trẫm không muốn xử phạt khanh nhiều, khanh là lão thần, lại là người đứng đầu bá quan, thời giai này triều chính hỗn loạn, khanh thay trẫm ổn định triều chính thật tốt, biết không?”
Lý Lâm Phủ nghe hiểu lời của Lý Long Cơ, hắn bất giác lại chuyển ưu hóa hỉ. khom người nói: “Thần nguyện vì bệ hạ cúc cung tận tụy, chết cũng cam lòng.”
Lý Long Cơ mỉm cười, khoát tay nói: “Đi đi! Trẫm có chút mệt rồi.”
“Thần cáo lui!”
Lý Lâm Phủ từ từ lui khỏi ngự thư phòng. nhưng thoắt cái nhìn thấy Cao Lực Sĩ, hắn muốn nói một câu, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ đành thở dài vội vã bỏ đi.
Cao Lực Sĩ bước vào ngự thư phòng, Lý Long Cơ có chút mệt mỏi, đang nằm ở ngự tọa nhắm mắt dưỡng thần, cho dù Cao Lực Sĩ nhẹ tay nhẹ chân, nhưng vẫn làm kinh động Lý Long Cơ tỉnh giấc.
“Đại tướng quân, sao ngươi lại qua đây, quý phi bên kia thế nào?”
“Hồi bẩm bệ hạ, nương nương rất tốt, người đang hỏi bệ hạ đêm nay có về đó không?”
“Thôi, đêm nay trẫm ngủ lại ở Đại Minh cung, ở chỗ Võ Hiền Nghi, chạy tới chạy lui trẫm cũng mệt, ngươi đi nói với ái phi một tiếng, trẫm ngày mai mới về đó.”
“Lão nô tuân chỉ!”
Cao Lực Sĩ nhận lời, nhưng không cử động. Lý Long Cơ liếc hắn một cái, hỏi: “Đại tướng quân còn có việc gì sao?”
“Bệ hạ. thật sự… quyết định phế thái tử sao?”
Lý Long Cơ mặt trầm xuống, có chút không vui nói: “Ngươi lại muốn nói đỡ cho hắn sao?”
Cao Lực Sĩ cuống quít quỳ xuống nói: “Lão nô không dám, chỉ là việc bùa ngải đông cung có nhiều điểm đáng ngờ, lão nô cho rằng phải điều tra thêm…”
“Còn muốn điều tra thêm cái gì?”
Lý Long Cơ tức giận cắt đứt lời giải bày của hắn: “Hắn an bài hoạn quan tâm phúc ở chợ đông đặt căn cứ, tự ý tiếp xúc với trọng thần bên ngoài, chứng cứ xác thực, chỉ dựa vào điểm này thôi trẫm đã có thể phế hắn rồi.
còn việc bùa ngải, trẫm từ trong thư phòng của hắn lục ra một hình nộm, hắn không chỉ nguyền rủa thiên tử Đại Đường, còn nguyền rủa cả phụ thân của hắn, thứ nghịch tử bất trung bất hiếu này, trẫm có thể đem xã tắc giao cho hắn sao?”
“Bệ hạ bớt giận, thái tử làm hoàng trữ (người kế thừa hoàng vị đã xác định) mười mấy năm, trung hậu nhân từ, danh tiếng bấy lâu, việc vu thuật lần này, lão nô cho rằng tuyệt đối không phải là ngài làm, bệ hạ không thể vội vàng phế thái tử a!”
“Hừ! Trung hậu nhân từ? Trẫm cũng tưởng rằng nó trung hậu nhân từ, nhưng mà nó trung hậu sao? Nó ở sau lưng trẫm tự ý kết giao đại thần, một vụ án Vệ Kiên trẫm đã cho một cơ hội cho nó rồi.
Mới đây có mấy năm, hắn lại bắt đầu nữa rồi, ở phía dưới trung hiếu nhân hậu của nó rõ ràng là một trái tim xảo trá nham hiểm, ngươi đừng khuyên nhũ nữa, lần này trẫm đã quyết định dứt khoát rồi.”
“Bệ hạ! Bệ hạ suy nghĩ thêm a!”
Cao Lực Sĩ dập đầu vang bùng bùng, trán đã thấy máu rồi. mặt hắn đầm đìa nước mắt: “Bệ hạ năm nay đã sáu mươi sáu rồi, nhân sinh thất thập cổ lai hi, bệ hạ hiện nay phế thái tử. điều này đối với xã tắc Đại Đường thật là nguy hiếm biết bao, bệ hạ bây giờ phế thái tử, sẽ làm cho huynh đệ tương tàn, phụ tử trở mặt, khi ấy bệ hạ tim đau ai oán, tình biết phó đi đâu?”
Lời khuyên can của Cao Lực Sĩ chọc đến chỗ đau của Lý Long Cơ, hắn nổi giận đùng đùng, ném mạnh nghiên mực về phía Cao Lực Sĩ. ‘Bùng! nghiêng mực đánh vào trán của Cao Lực Sĩ, bỗng chốc máu chảy như nước.
Cao Lực Sĩ thân hình loạng choạng, gần như ngất đi, nhưng ông cố nén cơn đau dữ dội, lại tiếp tục giải bày thay Lý Hanh nói: “Bệ hạ nghiêm cấm thái tử tự ý kết giao đại thần, nhưng lại cổ vũ các thân vương khác kết giao anh tài, điều này thật bất công sao với thái tử!
Hơn nữa thái tử hạ vu ngải, thái tử vẫn một mực không chịu thừa nhận, có thể thấy trong đó tất có ân tình oan khuất, có lý nào mà trong phủ Quảng Bình vương phát hiện hình nộm, cách bốn canh giờ lại ở trong đông cung phát hiện hình nộm, không hợp tình lý như vậy, bệ hạ sao có thể thấy mà bỏ mặt? Bệ hạ. thái tử cũng là con của bệ hạ, phụ từ nhân luân, sao lại nóng lòng đốt nhau vậy!”
“Ngươi câm miệng cho ta!”
Lý Long Cơ gào lên thật to, hắn chỉ vào Cao Lực Sĩ, hung tợn lệnh cho tả hữu: “Đem tên điêu ngoa này lôi xuống dưới, lôi xuống dưới cho trẫm!”
Mấy tên đại hoạn quan vịn chặt Cao Lực Sĩ, nửa kéo nửa khuyên nói: “Cao ông, lui xuống đi! Đừng làm bệ hạ nổi lửa giận lên nữa.”
Cao Lực Sĩ tuổi tác đã cao, hắn chảy máu đầy mặt, đã sắp cầm cự không nổi nữa, cuối cùng hắn kêu to một tiếng: “Bệ hạ, lão nô không phải vì thái tử, lão nô là vì lo nghĩ cho bệ hạ a!”
Hắn đã ngất đi rồi, Lý Long Cơ suy sụp ngồi bệch xuống long tọa, một lúc lâu chẳng nói nên lời nào, cuối cùng thở dài nói: “Cao ông già rồi, đem ông đưa về phủ dưỡng lão đi!”