– Gió tuyết rất lớn, hắn không nghe được đâu, nếu như có thể nghe được, chứng minh tu vi của hắn hơn xa chúng ta, nếu vậy chúng ta động thủ với hắn ngược lại sẽ bị hắn giết chết, cho nên… đừng nên gây chuyện thị phi, người này không rõ lai lịch, tuy rằng thoạt nhìn ốm yếu, nhưng không biết tại sao, ta thấy hắn cảm giác có chút kỳ quái.
Chu Viêm nói, hắn đã không hề dùng cái tên kia nữa, hiện giờ tên của hắn chỉ có một chữ — “Viêm” .
Một đám người đốt lửa lên, vây quanh bên cạnh sưởi ấm, ăn lấy lương khô, uống nước, đối với Lâm Minh, bọn hắn thủy chung vẫn luôn cảnh giác.
Nam đồng trong ngực Chu Viêm từ đầu đến cuối đều thập phần yên tĩnh, hắn nháy động đôi mắt nhìn về phía Lâm Minh.
Lâm Minh chú ý tới ở nơi ngực nam hài có đeo một huy chương đồng được xâu vào sơi tơ hồng, trên huy chương đồng có khắc đồ án hình cánh hoa.
Chu Viêm tựa hồ ý thức được gì đó, hắn không nhanh không chậm nhét huy chương đồng kia vào trong cổ áo nam hài…
Sau khi ăn uống xong, Chu Viêm bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, nhưng lực chú ý của hắn thủy chung vẫn tập trung ở trên người Lâm Minh.
Chẳng biết tại sao, hắn càng nhìn càng cảm thấy người này có một loại cảm giác lạ là, nhưng loại cảm giác này cụ thể là cái gì hắn lại không rõ.
Lâm Minh cũng chú ý đến Chu Viêm, hơn 130 năm, thế sự biến thiên, hơn đến thanh niên hung hăng vênh váo năm đó, Lâm Minh rất khó tưởng tượng, một người, thậm chí có chuyển biến như vậy …
Lời vừa rồi bọn hắn nói bên ngoài sơn động Lâm Minh cũng nghe được, hiển nhiên, những người này đang tìm kiếm hoàng thất công chúa
Lâm Minh những ngày này đi ngang qua bắc mạc, binh hoang mã loạn, cũng đại khái đoán được nhân quả trong đó.
Đây là một hồi chiến tranh quốc gia phàm nhân, một quốc gia bị một quốc gia khác diệt, hoàng thất chạy trốn, hoàng tử, công chúa thất lạc…
Mà Chu Viêm, dẫn đầu bộ hạ đi tìm kiếm những người trong hoàng thất kia, hiển nhiên là nhiệm vụ phi thường nguy hiểm.
Không cẩn thận sẽ bị địch quốc giết chết.
Lâm Minh cảm giác những gì Chu Viêm làm cũng không phải là vì vinh hoa phú quý. Bởi vì tuổi thọ của Chu Viêm đã không còn nhiều nữa. Đối với cảnh giới Chu Viêm hiện giờ mà nói, tuổi thọ hơn một trăm mười năm đã là cực hạn.
Hắn chỉ sợ không đợi được đến lúc quốc gia phục hưng rồi, hơn nữa loại vương triều bị đánh bại này rất khó Đông Sơn tái khởi.
Là nguyên nhân gì khiến hắn đi làm chuyện ý nghĩa không lớn, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm này?
Ngay khi trong đầu Lâm Minh xẹt qua những ý niệm này thì đột nhiên một túi nước da dê bay tới chỗ Lâm Minh.
Lâm Minh vươn tay tiếp túi nước vào tay. Nước trong túi là nướcnóng, mới vừa được nấu xong.
Đây là Chu Viêm ném tới.
– Rất lạnh sao? Uống một ngụm nước ấm đi.
Chu Viêm nhìn Lâm Minh, ánh mắt thủy chung luôn cảnh giác.
Lâm Minh vẹt ra cái nắp, uống một ngụm, lại đem cái túi đưa trở về.
Hắn chưa nói chuyện với Chu Viêm, mấy người cứ như vậy nghỉ ngơi trong sơn động, đối phương thay phiên nhau gác đêm, mà Lâm Minh thì một đêm hoàn toàn không ngủ.
Sáng sớm ngày thứ hai, bọn người Chu Viêm đội lên mũ rộng vành, xuất phát từ sớm, một đội nhân mã chui vào trong trời tuyết mênh mông, rất nhanh biến mất không thấy gì nữa…
Lâm Minh yên lặng nhìn bóng lưng Chu Viêm, cũng đi vào trong tuyết…
Hắn đi tới một cái trấn nhỏ, thị trấn nhỏ không nhiều người lắm, không có a i quét tuyết, mặt đất một mảnh trắng xoá .
Đi trên đường, Lâm Minh cảm giác hàn ý trong cơ thể mình càng ngày càng nặng.
Đột nhiên, thân thể của hắn chấn động, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt, trong khoảnh khắc đó, từ trong cơ thể hắn, một cổ đau nhức kịch liệt không cách nào hình dung phun lên hồn hải.
PHỐC!
Trong miệng Lâm Minh liên tiếp phun ra máu tươi, màu đỏ tươi rải đầy vạt áo của hắn, nhìn qua khiến người thấy mà giật mình.
Thân thể Lâm Minh run rẩy, hắn không duy trì được thêm nữa, thời gian dần qua ngã trên mặt đất.
Rất nhiều người thấy một màn này, có nhân sợ hãi kêu lên, cũng có người vội vàng tránh xa.
Đang trong thời đại chiến tranh, mỗi người ở đây đều thập phần cảnh giác, bọn hắn còn tưởng rằng có người giết người bên đường.
Nhưng nhìn kỹ lại, lại phát hiện Lâm Minh tựa hồ là tự mình không hiểu thấu, đột nhiên thổ huyết.
– Hắn làm sao vậy.
– Ai biết, đại khái là ẩn thương bộc phát.
– Xem mặt na trên mặt hắn kia, hẳn không phải là người bình thường, có thể là người của tổ chức nào đó, nói không chừng còn là sát thủ cũng không biết được…