– Lão thất phu nhà ngươi, nếu đã biết vì sao còn hủy diệt pháp trận không gian, quả nhiên là cố ý hiểm ác, đáng giết! Trong đám đông truyền ra tiếng rống giận.
Túy Tửu Ông đưa mắt nhìn sang bên đó, sắc mặt vô cùng áy náy, nói tiếp:
– Chính vì nguyên nhân này, tiểu lão nhi mới buộc bất đắc dĩ dùng hạ sách này. Phong Lâm Thành ta mấy trăm ngàn võ giả, nếu có thể đồng tâm hợp lực, chưa chắc không thể vượt qua kiếp nạn lần này. Nhưng nếu các vị chỉ muốn đi qua pháp trận không gian rời khỏi đây, vậy thành trì chắc chắc bị phá, đến lúc đó sinh linh đồ thán, khắp nơi rên xiết, nhất định thành luyện ngục nhân gian!
– Tiểu lão nhi ở Phong Lâm Thành cả đời, nơi này có người thân, bạn bè, cũng có người thân bạn bè của các vị, tiểu lão nhi không muốn thấy bọn họ chịu hành hạ, mất đi thần trí. Chẳng lẽ các vị chịu thấy cảnh này? Nếu các người chỉ muốn một mình chạy trốn, vậy người thân, bạn bè của các ngươi sẽ do ai bảo vệ?
Nói tới đây, Túy Tửu Ông quét ánh mắt uy nghiêm ra xung quanh.
Tiếng gào thét giận dữ trong đám đông yếu đi, nhiều người cúi đầu trầm ngâm.
– Phong Lâm Thành ở trong Tinh Giới cũng chỉ là một hạt cát giữa biển! Dù là ở Nam Vực cũng không nổi danh, ít người biết tới. Nhưng các huynh đệ Phong Lâm Thành, đều là cứng cỏi kiêng cường! Tiểu lão nhi sống hơn nửa đời người, chứng kiến mấy trăm năm Phong Lâm Thành, tiểu lão nhi thích nơi này, không muốn thấy khoảng khắc thành trì bị phá!
– Các vị yên tâm đã có người mang tin tức đi qua pháp trận truyền tống tới thành trì khác, cũng sẽ truyền tin tức này về các đại tông môn Tinh Thần Cung. Không lâu sau sẽ có cường giả đến tiếp viện, giải tỏa nguy cơ Phong Lâm Thành!
– Nhưng mà trước đó, tiểu lão nhi khẩn cầu các vị, có thể cùng ta giữa vững thành trì, cùng chống ngoại địch! Ở đây tiểu lão nhi đảm bảo với các vị, chắc chắn dốc hết sức bảo vệ thành trì, bảo vệ bình an của các vị, dù có chảy cạn máu cũng không một câu oán hận!
– Các vị, xin giúp ta một tay!
Nói tới đây, Túy Tửu Ông quét nhìn xung quanh, trong mắt tràn đầy thỉnh cầu chân thành!
Toàn trường yên tĩnh, không còn xôn xao lộn xộn nữa.
– Tính thêm bổn thành chủ, ở đây bổn thành chủ lấy tâm ma thề, thành còn người còn, thành phá người chết! Tiếng nói của Đoàn Nguyên Sơn truyền từ xa tới, thoáng cái bóng người lóe lên, xuất hiện bên cạnh Túy Tửu Ông.
Túy Tửu Ông ngẩn ra, sau đó mỉm cười với Đoàn Nguyên Sơn.
– Lão Tửu, khổ cực rồi. Đoàn Nguyên Sơn lén truyền âm, thần sắc cảm kích.
Túy Tửu Ông lắc đầu.
Lúc này, đám đông bên dưới, không biết người nào hô to lên:
– Đi theo thành chủ cùng phó thành chủ đại nhân, nghe theo mệnh lệnh hai vị đại nhân, thành còn người còn, thành phá người chết!
– Thành còn người còn, thành phá người chết!
– Thành còn người còn, thành phá người chết!
Ngày càng nhiều võ giả gia nhập vào hét lên, dần dần, tiếng hô rung trời hội tụ, lan tỏa khắp nơi, truyền tận chín tầng trời.
Mọi người đồng lòng!
Vững vàng như tường đồng!
Túy Tửu Ông mừng rỡ nhìn bên dưới, cúi đầu thật sâu!
Mặc kệ mọi người bên dưới bị buộc bất đắc dĩ hay là thật lòng ủng hộ, chỉ cần chịu bảo vệ Phong Lâm Thành mà góp sức, vậy cũng đủ làm hắn cảm kích.
– Cảm tạ các vị, hiện tại chúng ta không còn đường lui, muốn sống sót, chỉ có chống đỡ ma khí, xin các vị đi tường thành, chi viện đồng đạo trong thành! Túy Tửu Ông hô to.
Nói một tiếng, người bên dưới liền di chuyển, mỗi người tự bay hay điều khiển bí báo phi hành, tách ra bốn phía.
– Lão Tửu, chỗ này giao cho ngươi, ta muốn đi gặp một người. Đoàn Nguyên Sơn nói rồi, đưa mắt nhìn lâu thuyền, người nhoáng lên đến đằng trước, chắp tay nói:
– Dương huynh, có thể ra gặp mặt?
– Đoàn thành chủ vào trong nói chuyện. Tiếng của Dương Khai truyền ra.
Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy, mỉm cười đi vào lâu thuyền.
Vào trong thuyền, Đoàn Nguyên Sơn liền thấy Dương Khai vẻ mặt lạnh nhạt.
– Dương huynh! Đoàn Nguyên Sơn lại chắp tay, sắc mặt nghiêm nghị nói:
– Lần này Đoàn mỗ không mời mà tới, là muốn hỏi Dương huynh một chút tình báo về ma khí thượng cổ!
– Ta biết. Dương Khai gật đầu, cũng không che giấu, đơn giản nói ra những chuyện xảy ra trong hầm mỏ.
Đoàn Nguyên Sơn nghe xong, chân mày nhíu chặt, trầm giọng nói:
– Theo lời Dương huynh nói, chuyện lần này là do Khương gia làm ra?
– Không sai! Dương Khai gật đầu.
– Khó trách không thấy lão già Khương Thái Sinh! Đoàn Nguyên Sơn giận dữ,rồi hỏi:
– Nếu như Dương Khai tiếp xúc trực tiếp với ma khí thượng cổ, có biết cách nào chống đỡ?
Dương Khai lắc đầu:
– Vậy thì ta không rõ, chỉ biết ma khí thượng cổ ăn mòn thân thể người, sẽ làm tính tình người đó đại biến, hơn nữa… người vừa chết bị ăn mòn, cũng sẽ sống lại!
– Có chuyện như thế? Đoàn Nguyên Sơn biến sắc.
– Vậy thì ta không biết, hoặc là trong chỗ ma khí thượng cổ có điều thần kỳ gì.
Hai người đang nói, Mạc Tiểu Thất bỗng xen vào:
– Thật ra không có biện pháp đặc biệt để đối phó ma khí thượng cổ, chỉ có dùng lực lượng mạnh mẽ đánh tan. Nếu là ma khí bình thường, còn có vật khắc chế, nhưng mà ma khí tinh thuần từ Đại Ma thượng cổ thì quá khó khắc chế, tuy nhiên…
– Tuy nhiên thế nào? Đoàn Nguyên Sơn lập tức quay sang nhìn Mạc Tiểu Thất, vẻ mặt nóng vội.
– Tuy nhiên trong hầm mỏ đó nếu dùng Thanh Tâm Ngọc làm vật phong ấn, vậy thỉ Thanh Tâm Ngọc sẽ có tác dụng chống đỡ ma khí xâm nhập. Nếu để võ giả trong thành đeo một chút Thanh Tâm Ngọc, có lẽ sẽ phát huy hiệu quả kỳ diệu.
– Thanh Tâm Ngọc? Đoàn Nguyên Sơn nhướng mày, đau đầu nói:
– Thứ này không có nhiều, nhà kho phủ thành chủ có một chút, nhưng số lượng cực ít!
Mạc Tiểu Thất mỉm cười, lấy ra mấy cái nhẫn đưa cho Đoàn Nguyên Sơn:
– Thành chủ đại nhân xem thử.
Đoàn Nguyên Sơn khó hiểu cầm lấy, thần niệm quét qua, liền mững rỡ ra mặt:
– Có nhiều Thanh Tâm Ngọc như vậy?