Hơn nữa, khiến Lâm Minh tuyệt vọng nhất chính là, mặc dù có thể thúc dục Ma Phương, hắn có thể bằng vào đó khôi phục bổn nguyên hồn lực hay không.
Ma Phương tuy rằng là thần khí linh hồn, nhưng năng lực của nó là giảo sát linh hồn, hủy diệt tinh thần ấn ký, để nó đền bù linh hồn thật sự rất không có khả năng.
Mất đi bổn nguyên hồn lực, mất đi tánh mạng chi hỏa, giống như đã mất đi bổn nguyên tánh mạng.
Thần khí dù có nghịch thiên hơn cũng không thể khiến Tam Sinh lão nhân đã đi về xế chiều toả sáng thanh xuân.
Cái này trái với quy tắc căn bản nhất.
Cảm giác thất vọng lại lần nữa đánh úp tới Lâm Minh. . .
Ý chí chiến đấu, mất đi và đạt đươc chỉ trong một ý niệm, nhưng mà nhất niệm vô cùng đơn giản này có bao nhiêu người có thể vượt qua được, nhiều khi, trên thế giới này có rất nhiều chuyện không phải là không muốn, mà là không thể làm. . .
Hắn thở dài một tiếng:
– Ta. . . Không muốn mất đi ý chí chiến đấu của ta, nhưng ta không có ý chí chiến đấu. . . thì đã sao? Ta đã mất đi tất cả, tại sao. . . Lại nghịch Thương Thiên?
Phía trên hàn trì, tỷ thí giưa Khương Bạc Vân và Khương Lan Kiếm đã đến giai đoạn cao trào nhất.
Mỗi một chiêu, mỗi nhất thức đều ngưng tụ kiếm đạo tinh hoa của hai người, khiến võ giả chung quanh đều liên tục ủng hộ.
Nhưng mà giờ này khắc này, huyên náo ở chung quanh lại càng phụ trợ thêm nội tâm cơ khổ của Lâm Minh.
BÌNH!
Một tiếng kim loại va chạm nhẹ ngâm, kiếm trong tay Khương Lan Kiếm đã bị đánh bay.
Thanh sắc trường kiếm, xoay tròn lấy bay ra, kiếm khí tùy ý, bay ra trọn vẹn hơn trăm trượng.
– 99 chiêu, cách mục tiêu của ta vẫn còn kém một chiêu.
Khương Lan Kiếm lộ ra vẻ cổ quái nhìn Khương Bạc Vân:
– Ta nói ngươi sẽ không phải cố ý đấy chứ…
Khương Bạc Vân lắc đầu, nói:
– Suy cho cùng, 99 kiếm vừa rồi ta chém ra là một cái Luân Hồi…
Kiếm chiêu, cũng có Luân Hồi?
Võ giả chung quanh còn không kịp lĩnh ngộ, mà đúng lúc này, chuôi kiếm của Khương Lan Kiếm lại từ trên không rơi xuống, kiếm khí ẩn chứa trong đó tuy rằng giảm bớt rất nhiều, nhưng vẫn rít gào không thôi.
Thanh trường kiếm kia đang rơi vào trên người một người trong đình đài
– Cẩn thận!
Rất nhiều đệ tử trẻ tuổi kinh hô, nhao nhao thối lui.
Đinh!
Trường kiếm chọc vào trên mặt đất, trực tiếp chui vào chuôi kiếm.
Mà vừa khéo thay, một kiếm này, chính là đang cắm trên đình đài chỗ Lâm Minh.
Kỳ thật vốn điểm kiếm rơi cách Lâm Minh vẫn khá xa, nhưng đệ tử chung quanh đều tản ra như chim sẻ tán loạn, chỉ còn lại một mình Lâm Minh vẫn không nhúc nhích đứng nguyên tại chỗ, giống như thạch điêu vậy, cho nên trong lúc nhất thời hắn liền khiến người khác phải chú ý đến.
Rất nhiều người nhìn về phía Lâm Minh.
Thanh niên thần bí này cũng đủ đặc biệt, trên mặt hắn vậy mà lại đeo một cái mặt nạ. Ở Nam Thiên Vực, Mộc Linh Ngọc chính là bảo vật trân quý, rất nhiều người không biết được, nhưng là một ít người kiến thức rộng rãi lại nhận ra.
Mộc Linh Ngọc Diện Cụ lạnh như băng nhìn qua có chút vặn vẹo, mang đến cho người cảm giác thập phần quái dị
Nhưng mà kỳ dị chính là, thanh niên mang mặt nạ tu vị nội liễm, không ai nhìn ra hắn rốt cục có cảnh giới gì.
Loại người này, hoặc là tuyệt thế cao thủ, hoặc là tinh thông ẩn nấp tu vi của mình, hoặc là một người bình thường chân chính.
Mà bây giờ nhìn qua khả năng cuối cùng thật sự không lớn lắm.
Khương Lan Kiếm và Khương Bạc Vân đều chú ý tới Lâm Minh, Khương Bạc Vân nhẹ nhàng ồ lên một tiếng.
– Vị huynh đài này, cao tính đại danh là gì?
Khương Bạc Vân từ trên người thanh niên trước mắt này cảm nhận được một cổ khí tức quen thuộc, nhưng hắn không cách nào xác định được mình có từng gặp mặt hắn hay chưa.
Lâm Minh im lặng không nói.