Phong Lâm Thành phó thành chủ, Trang Bàn! Cũng là tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh.
Cả Phong Lâm Thành, có một vị thành chủ, hai vị phó thành chủ, thành chủ đương nhiên là Đoàn Nguyên Sơn, có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mà trong hai vị phó thành chủ, một vị trong đó đã từng chủ trì đại hội đấu giá Túy Tửu Ông, hành sự quái đản, tính tình cổ quái, mà vị khác, chính là Trang Bàn trước mắt.
Lão và Túy Tửu Ông mặc dù tu vi đều là Đạo Nguyên nhất cảnh, nhưng thấm nhuần cảnh giới nhiều năm, tùy thời tùy chỗ đều có khả năng đột phá lớn.
Hôm nay trong phủ thành chủ, có lẽ lão đang làm nhiệm vụ, cho nên sau khi Mạc Tiểu Thất đi tới nơi này, không tốn thời gian liền gặp được lão, chỉ tiếc vị Trang Bàn này lại không tin lời Mạc Tiểu Thất, bất kể Mạc Tiểu Thất đem thế cục miêu tả nghiêm trọng cỡ nào, lão đều là bộ dáng nét mặt thờ ơ! Ngược lại dùng thần sắc hoài nghi quan sát Mạc Tiểu Thất, không biết có phải hoài nghi nàng có mưu đồ gì khác hay không.
Điều này thực sự làm Mạc Tiểu Thất lo cuống lên.
Nàng chủ động đi tới phủ thành chủ thông báo chuyện ma khí tiết ra ngoài, cũng là bời vì tâm địa thiện lương, không đành lòng nhìn nhiều võ giả Phong Lầm Thành bị ma khí độc hại mà thôi, bản thân cũng không có bất kỳ tâm tư gì, nhưng thái độ Trang Bàn, lại khiến nàng có chút nóng mặt, trong lòng không khỏi ủy khuất.
– Vị bằng hữu này xưng hô thế nào, rất lạ mặt a! Lúc Trang Bàn đối mặt với Dương Khai, thần sắc cuối cùng cũng trang nghiêm trang trọng không ít, dù sao tu vi cảnh giới của Dương Khai không phải là lão không thấy.
– Dương Khai, bái kiến Trang phó thành chủ! Dương Khai hướng lão ôm quyền, không đợi lão nói gì thêm, liền nói tiếp:
– Chuyện vị bằng hữu này của ta vừa nói cũng không phải là bịa đặt, mà là xác thực, là ta tận mắt nhìn thấy, còn phủ thành chủ chống đỡ như thế nào, vẫn xin Trang phó thành chủ nhanh chóng cùng thành chủ đại nhân thương nghị đưa ra đối sách, đã muộn chỉ sợ cũng không còn kịp rồi, ngôn tẫn vu thử, cáo từ!
Dương Khai nói xong, cũng không có nể mặt Trang Bàn, kéo Mạc Tiểu Thất hướng ra ngoài.
Trang Bàn thấy vậy, sắc mặt chợt trầm xuống, cỏ vẻ rất là không vui.
Mà đúng lúc này, một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh ngoài cửa vọt vào, biểu tình thất kinh, vừa vào trong điện, hô to nói:
– Bảm báo phó thành chủ đại nhân, vừa rồi có một chiếc lâu thuyền không để ý quy củ cấm phi hành bên trong thành, mà cứ thế vọt vào trong thành, trong lâu thuyền có cường giả Đạo Nguyên Cảnh trấn giữ, bọn ta vô lực ngăn cản, xin phó thành chủ đại nhân định đoạt!
– Lâu thuyền? Đạo Nguyên Cảnh? Trang Bàn nghe vậy, mi mắt không khỏi co rút, ngay sau đó, liền ngẩng đầu nhìn về phía bóng lưng Dương Khai, trong miệng hét lớn một tiếng, nói:
– Bằng hữu chậm bước!
Dứt lời, lão nổi giận thúc giục nguyên lực, thân hình thoắt một cái, liền quỷ mị đi tới phía sau Dương Khai, đưa tay vỗ bả vai hắn.
Đã nhận ra động tĩnh sau lưng, Dương Khai liền đẩy Mạc Tiểu Thất, xoay người, khoát tay, mộtch nghênh hướng bàn tay Trang Bàn.
Oanh…Một âm thanh vang lên, linh khí thiên địa trở nên chấn động, trong đại điện một trận cuồng phong tức ngược.
Dương Khai như núi bất động, Trang Bàn hơi lui về phía sau một bước, sắc mặt trở nên càng âm trầm hơn so với vừa rồi.
– Ngươi muốn làm cái gì? Dương Khai nghiêng người, vẻ mặt bất thiện nhìn Trang Bàn, trong mắt hàn quang lóe lên.
Trang Bàn trong lòng giật mình một cái, nhưng dù gì cũng là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, hít sâu một hơi vững vàng khí huyết nhào lộn trong ngực, trậm giọng nói:
– Vị bằng hữu này, Trang mỗ thân là phó thành chủ Phong Lâm Thành, có quyền quản hạt chuyện lớn nhỏ bên trong thành, vừa rồi hộ vệ bẩm bảo nói chắc ngươi cũng nghe thấy, Trang mỗ muốn biết…
– Lâu thuyền kia đúng là ta. Dương Khai không chờ hắn nói xong, liền tiếp lời.
– Bằng hữu thật to gan! Trang Bàn nghe vậy giận dữ, -Trong Phong Lâm Thành không được phi hành, nghiêm cấm vận dụng bất kỳ bí bảo phi hành, đây chính là quy củ không ai có thể phá hủy, bằng hữu nếu đã coi thường mệnh lệnh của phủ thành chủ, Trang Bàn nói không chừng cũng muốn mời bằng hữu cho lời giải thích.
Dương Khai còn chưa mở miệng nói chuyện, Mạc Tiểu Thất ở bênh cạnh tức giận giơ chân nói:
– Con người ngươi thật là thú vị a, ma khí tiết ra ngoài lập tức sẽ tập kích quấy rồi Phong Lâm Thành, ngươi lại ở chỗ này truy cứu lâu thuyền Dương đại ca, ngươi quả thật đem sinh mạng mấy trăm ngàn người Phong Lam Thành không coi vào đâu?
Trang Bàn híp mắt lại, hừ lạnh nói:
– Chuyện này là thật là giả tạm thời không nói, chỉ bằng lời nói một phía ngươi, Trang mỗ làm sao có thể tin? Nhưng thật ra vị bằng hữu này vi phạm quy củ Phong Lâm Thành, sợ là không thể cứ như vậy mà đi? Ngươi vẫn muốn đi, còn phải hỏi Trang mỗ có đáp ứng hay không.
– Chết đến nơi còn nói quy củ gì? Dương Khai giận dữ phản bác. -Tiểu Thất, không cần cùng hắn nhiều lời, tin tức chúng ta đã đưa tới, tin hay không tùy hắn, đợi cho đến một ngày Phong Lâm Thành sinh linh đồ than, ta lại muốn xem mấy trăm oan hồn kia có ngày đêm quấn lấy hắn hay không, chúng ta đi!
Mạc Tiểu Thất gật gật đầu, tức giận trừng mắt liếc Trang Bàn một cái, theo sát Dương Khai mà đi.
– Bổn tọa nói, các hạ còn muốn đi, trước tiên qua cửa ải bổn tọa đã! Trang Bàn gầm lên một tiếng, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một bí bảo bộ dáng tiểu tháp, rót nguyên lực vào trong, tiểu tháp quay động vòng tròn, nghênh diện hướng phía Dương Khai và Mạc Tiểu Thất bay tới.
Trên đường phi hành, tiếp tháp đón gió trương lên, lập tức trương thành quái vật cao mười mấy trượng, đáy tháp tối đen một mảnh, hướng Dương Khai và Mạc Tiểu Thất áp xuống.
Nhìn tư thế kia, dương như muốn đem hai người trực tiếp áp trong tháp.
Bí bảo cấp Đạo Nguyên! Dương Khai đã nhận ra uy năng cường đại phát ra trong tiểu tháp, mi mắt không khỏi co rút, tức giận lập tức bùng lên.
Cắn răng một cái, đưa tay lấy ra một viên châu màu lam nhạt, thúc giục nguyên lực rót vào trong.
Viên châu màu làm nhạt kia cũng không lớn, thoạt nhìn chỉ chừng trái nhãn mà thôi, theo nguyên lực rót vào, trong viên châu bất ngờ xuất hiện một tia hồ quang lóe lên, bộ lông nhỏ bé yếu ớt.
Mạc Tiểu Thất lại vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm viên châu kia, ngay sau đó trong miệng phát ra tiếng di nhỏ, dường như có vẻ vô cùng bất ngờ.
Đúng lúc này, trong viên châu kia hồ quang lóe lên như cá bơi ra, kèm theo tiếng vang nhỏ lạch cạch, nghênh hướng kia từ trên cao đè xuống tháp.
Trang Bàn mắt thấy cảnh này, trong miệng không khỏi cười lạnh một tiếng, trong mắt tràn đầy khinh thường cùng thần sắc khinh bỉ, pháp quyết trên tay biến ảo, vốn là tháp cao không nhỏ càng trở nên to lớn hơn.
Răng rắc…
Hồ quang bổ vào bên trong tháp, trong nháy mắt không thấy dấu vết, tháp cao không phản ứng chút nào!
Trang Bàn cười lớn chế nhạo:
– Bằng hữu thủ đoạn quả nhiên là…khiến người khác mở rộng tầm mắt a!
Dương Khai chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ, cười lạnh đáp lại.
Thấy hắn phản ứng quái đản như thế, Trang Bàn trong lòng máy động, cảm giác không ổn bỗng nhiên xông lên đầu.
Còn không chờ hắn suy nghĩ rõ ràng, Dương Khai rốt cuộc có hậu thủ gì, từ trên không đè xuống bên trong tháp cao chợt truyền đến một trận tiếng vang nổ bùm bùm, ngay sau đó, vòng ngoài tháp cao lóe lên từng tầng ánh chớp chằng chịt, như điên ma loạn vũ, mà linh quang bản thân bảo thạp lại không ngừng tiêu tan.
Điện quang lóe lên trong nháy mắt, cả người Trang Bàn liền như bị sấm đánh, sắc mặt chợt trắng nhợt, phun ra một đạo máu tươi, khí tức uể oải hơn phân nửa, la thất thanh nói:
– Làm sao có thể?