Trương Quang say rượu, vậy mà khi anh ta nghe thấy lời này thì lại tỉnh hơn một chút.
Trương Quang suy nghĩ lại về thế lực của mình.
Nghe bố anh ta nói, gần đây tập đoàn J&C muốn đầu tư khai phát miếng đất ở phía đông ngoại ô thành phố kia. Nhưng miếng đất đó rất đắt, có mấy công ty đang tranh giành, trong đó còn bao gồm cả đối thủ một mất một còn của Cố Gia Huy, Cố Trác Đông.
Anh ta nghĩ đến đây thì không khỏi có chút tự tin.
“Nghe nói chủ tịch Trung đang muốn miếng đất ở phía đông kia, chỗ đó có tiền cũng không mua được, ngay cả anh cả của anh nằm mơ cũng muốn mua miếng đất đó. Chủ tịch Trung, tôi cũng thích đàn ông, anh cũng thích đàn ông, không bằng chúng ta ghép lại một đôi. Anh để cho tôi sờ sờ, hôn hôn, ngủ ngủ. Có chuyện gì cũng dễ nói.”
Hứa Minh Tâm nghe thế thì đầu như run lên.
Vì sao lại phải giả vờ làm người đồng tính chứ, còn không phải là vì đuổi mấy kẻ theo đuổi đi.
Bây giờ thì tốt rồi, kẻ theo đuổi cũng đổi giới tính theo luôn rồi.
Hứa Minh Tâm vội vàng nắm chặt lấy tay của Cố Gia Huy, cô sợ anh tức giận mà đánh người.
Cô muốn đi lên trước mà giải vây. “Xin lỗi, chúng tôi chỉ tới đây ăn cơm.”
Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì đã bị Trương Quang đẩy ra.
“Không cần nữ.”
Hứa Minh Tâm lảo đảo vài bước, nếu không phải là do Cố Gia Huy nhanh tay lẹ mắt đỡ cô kịp thời thì chắc chắn cái mông của cô sẽ phải tiếp xúc thân mật với mặt đất rồi.
“Đi vào trước đi, lát nữa anh vào sau.”
“Cố Gia Huy, phải khiêm tốn một chút biết không? Em không muốn ngày mai lên đầu đề đâu!”
Hứa Minh Tâm vội vàng nói, cô bị Cố Gia Huy đẩy vào.
Cô vừa vào cửa thì nhân viên phục vụ đã vây quanh.
“Cho tôi một ly sữa chua, uống cho đỡ sợ một chút.”