Tính ổn định của không gian trong tiểu thế giới này viễn siêu Thiên Địa Lục Đạo, mọi người vừa tiến vào bên trong thì lập tức cảm thấy áp chế vốn có trong người rục rịch, dường như tùy thời đều có thể đột phá.
– Được rồi, mọi người tu luyện ở chỗ này đi! Ta đi thử xem có thể phục sinh Nguyệt Nhi hay không!
Sau khi tạo ra tiểu thế giới này, cũng đem mọi người vào bên trong, Nhiếp Vân nói một câu rồi sải bước đi ra.
Căn cứ vào lời lão giả thư tịch nói, muốn phục sinh Đạm Đài Lăng Nguyệt, nhất định phải nghịch chuyển toàn bộ thời gian của Thiên Địa Lục Đạo.
Thời gian huyền bí vô cùng, cho dù là hắn hiện tại cũng không dám đơn giản đụng vào. Bởi vì chỉ cần có chút không cẩn thận, không gian sẽ sụp đổ, làm cho một thế giới triệt để vỡ vụn. Chính bởi vì như vậy cho nên hắn mới không sốt ruột ra tay, mà là tạo ra một thế giới mới, dàn xếp xong thân hữu, lúc này mới lại chuẩn bị bắt đầu động thủ.
– Nhiếp Vân, đợi một chút..
Vừa đi ra khỏi tiểu thế giới thì chợt nghe sau lưng có một đạo thanh âm vang lên, Lạc Khuynh Thành đang đuổi theo sau lưng hắn.
– Làm sao vậy?
Nhiếp Vân có chút kinh ngạc.
– Có phải chàng không có… Không có nắm chắc phục sinh Nguyệt Nhi tỷ tỷ hay không?
Lạc Khuynh Thành nhìn chằm chằm vào hai mắt của hắn.
– Không có, chỉ là có chút khẩn trương mà thôi!
Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười cười.
Thật sự là hắn rất khẩn trương, hắn sợ mình không có cách nào phục sinh được nàng. Sợ lúc gặp lại nàng không biết mình, biến thành một người xa lạ…
Loại cảm xúc hỗn loạn này vốn hắn tưởng rằng bản thân đã che dấu vô cùng tốt, thế nhưng không nghĩ rằng vẫn bị Lạc Khuynh Thành nhìn ra được.
– Có phải chàng có chuyện gì chưa nói đúng không? Nguyệt Nhi tỷ tỷ có thể phục sinh là tâm nguyện lớn nhất của chàng, sao lại phải khẩn trương cơ chứ?
Lạc Khuynh Thành nói.
– Muốn phục sinh cần nghịch chuyển thời gian…
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp mang theo vẻ mang kiên định của nàng, Nhiếp Vân biết rõ nếu như mình không nói rõ ràng, nhất định đối phương sẽ kiên trì tới cùng. Hắn lắc đầu đem lới mà lão giả thư tịch nói với hắn ra nói lại một lần cho nàng nghe.
– Ý chàng là… Cho dù Nguyệt Nhi tỷ tỷ có được phục sinh thì cũng không còn nhận biết chàng nữa?
Sắc mặt Lạc Khuynh Thành có chút khó coi.
– Đúng vậy!
Nhiếp Vân gật gật đầu.
– Vậy phải làm sao bây giờ? Chàng…
Lạc Khuynh Thành muốn nói một ít lời an ủi, thế nhưng nàng lại phát hiện ra mình không thể mở miệng ra được.
Tuy rằng nàng rất ưa thích nam nhân trước mắt này, cam nguyện chờ đợi hắn cả đời. Thế nhưng nàng vẫn hắn vui vẻ khoái hoạt chứ không phải như bây giờ. Thiên tân vạn khổ mới phục sinh được người thương. Thế nhưng đối phương lại không nhận ra được hắn… Chuyện này thống khổ biết bao nhiêu cơ chứ?
– Cho nên ta do dự, không biết bản thân phải làm sao bây giờ!
Nhiếp Vân thở dài một hơi rồi nói.
– Kỳ thật… Chàng không cần phải lo lắng, tình cảm khắc cốt ghi tâm không phải nói quên là quên sạch. Cho dù Nguyệt Nhi tỷ tỷ khôi phục lại thời điểm không biết chàng, nhưng mà chỉ cần để cho tỷ ấy nhìn thấy chàng, ta tin rằng hai người vẫn có thể một lần nữa ở cùng một chỗ.
Một lát sau, Lạc Khuynh Thành kiên định nói một câu.