Hoàng Phủ Tiên Vương cười lạnh, lấy tay làm kiếm, đưa tay hướng bóng mờ trên thạch bích chém xuống!
Xùy~~
Bóng mờ trên thạch bích có một đoàn máu tươi vẩy ra, đón lấy trách trách cười quái dị truyền đến, bóng mờ kia phi tốc leo động, rời xa Hoàng Phủ Tiên Vương, hiển nhiên là ăn thiệt thòi.
Hoàng Phủ Tiên Vương lơ đễnh, tiếp tục đem người đi thẳng về phía trước, bóng mờ trên thạch bích này lại tự hiện ra, không đuổi theo giết bọn người Hoàng Phủ Tiên Vương, mà là hướng tiên nhân khác ra tay.
– Tiên Vương, không chém giết đầu quái vật kia sao?
Một Chân Tiên dưới trướng Hoàng Phủ Tiên Vương quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong thông đạo một mảnh đại loạn, không khỏi cau mày nói.
Cái bóng mờ này hình như quái thú, nhưng không biết tại sao rõ ràng có thể ở trong bóng dáng di động, nó cũng không phải là trực tiếp công kích thân thể tiên nhân, mà là cắn bóng dáng của hắn, bóng dáng bị cắn đi đầu lâu, đầu lâu của tiên nhân cũng đột nhiên mất tích, phảng phất bị quái vật vô tung vô ảnh gặm vậy, làm cho người khó lòng phòng bị!
Rất nhanh lại có mấy vị tiên nhân bỏ mạng, chết ở trong thông đạo.
Hoàng Phủ Tiên Vương lạnh nhạt nói:
– Có đầu quái vật kia chặn đường, chết mấy người cũng tốt. Tiên nhân xuất hiện ở chỗ này, thật sự nhiều lắm…
Vị Chân Tiên kia sợ hãi, không dám nói nữa.
Mà vào lúc này, tiên nhân trong thông đạo chạy trốn không còn, dốc sức liều mạng chạy ra cung điện dưới mặt đất này, chỉ còn lại có hơn mười vị Chân Tiên tự nhận thực lực cường đại còn ở lại trong thông đạo, tiếp tục hướng trước tiến đến, nhưng mà coi chừng đề phòng, e sợ cho bị đầu quái vật trong bóng ma kia nhìn chằm chằm vào.
Nam Quách tiên ông chạy tới bên người Giang Nam, cười hắc hắc nói:
– Giáo chủ, ngươi xem như đem lão hủ hại thảm rồi… Đúng rồi, thanh Huyết Vân Cung kia dùng tốt chứ?
– Đương nhiên dùng tốt…
Giang Nam đột nhiên cảnh giác nói:
– Huyết Văn Xạ Phách Cung kia, là của ta đấy!
Nam Quách tiên ông lúng ta lúng túng nói:
– Đúng, đúng… Nói thật, ta cùng với giáo chủ thanh danh đều có chút không tốt, khó coi, quái vật trong bóng ma kia hung tàn như thế, không bằng ta và ngươi liên thủ…
Giang Nam lòng dạ biết rõ, lão thỏ tử này rõ ràng cũng sợ quái vật trong bóng ma kia, muốn tìm đến một đồng minh cường lực.
Loong coong…
Sau đầu Giang Nam đột nhiên hiện ra một đạo thần luân, thần luân chuyển động, một đạo kiếm quang chém tới Nam Quách tiên ông, hung hăng trảm ở trên trên thạch bích, Nam Quách tiên ông rùng mình một cái, một cử động cũng không dám, rung giọng nói:
– Lão đệ, chúng ta cũng không có đại thù…
Xùy~~
Một cổ máu đen từ trong bóng ma trên thạch bích phun ra, máu tươi dính trên vẻ mặt hắn, Giang Nam rút kiếm, Nguyên Thủy Chứng Đạo Kiếm đinh linh linh rung động, bay trở về bên trong thần luân.
Nam Quách tiên ông quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên thạch bích, một bóng mờ cự đại chậm rãi vỡ ra, một đầu thú dữ tợn khủng bố từ trong bóng ma từ từ ngã xuống.
– Là loại quái vật này giết nhiều tiên nhân như vậy?
Nam Quách tiên ông lại càng hoảng sợ, cẩn thận dò xét cái đầu thú này, chỉ thấy thú đầu giống như rắn che kín lân phiến, trên đầu dài khắp đường vân phiền phức khó chịu, nanh vuốt sắc bén đến cực điểm.
Giang Nam dò xét đầu thú, tán thán nói:
– Sinh linh thời đại chú đạo kia thật sự là quỷ dị, thực muốn gặp thời khắc chú đạo huy hoàng nhất, cùng Tiên đạo so sánh tất nhiên có mỹ cảm khác…”
Nam Quách tiên ông rùng mình một cái, thầm nói:
– Mỹ cái rắm, thời đại quỷ dị như vậy, thực không biết chú đạo tu sĩ là sống thế nào tới… Đúng rồi giáo chủ, ngươi có thể vận dụng thần thông?
Hai người dắt tay nhau mà đi, đột nhiên chỉ nghe trách trách cười quái dị truyền đến, ngọn đèn trong thông đạo lắc lư, trên thạch bích nguyên một đám bóng mờ hiển hiện, như là tất cả quái vật phủ phục ở trên thạch bích, để cho da đầu người run lên.