Phục vụ nhìn thấy món ăn, liền chuẩn bị rời đi, thì Cố Lan San lại nói: “Thêm hai phần cơm trắng.”
Thịnh Thế cau mày nhìn Cố Lan San, có chút không hiểu, cơm rang tômkhông phải là món cô thích sao, tại sao lại kêu thêm cơm trắng?
“Xin hỏi, thêm cơm trắng sao ạ?” Người phục vụ này rất giỏi quan sát, nhìn ra người có quyền lớn nhất ở đây là Thịnh Thế, liền hỏi.
Thịnh Thế hồ nghi, nhưng vẫn gật đầu, “Ừ” một tiếng.
Phục vụ ghi thêm cơm trắng, liền hỏi lại, sau đó rời đi.
Món ăn được bưng ra rất nhanh.
Bởi vì buổi chiều mọi người đều phải đi làm, cho nên không có uốngrượu, chỉ uống nước trái cây, cấp dưới của Thịnh Thế, vẫn lấy nước tráicây thay rượu, vây quanh Cố Lan San mà kính.
Bầu không khí lúc ăn cơm, thật ra là có chút đóng băng, thoạt nhìnthì cấp dưới của Thịnh Thế rất kính nể anh, nhưng không phải không dámnói lời nào, bọn họ nói rất nhiều, Cố Lan San nghe mà không nói, tronglòng lại thầm than, không hổ là người của Thịnh Thế, mọi phương diện đều xuất chúng, thỉnh thoảng Cố Ân Ân, Hàn Thanh Trì hoặc Vương Giai Di sẽchen vào vài câu.
Người của Thịnh Thế đều đã quen cảnh anh im lặng khi dùng cơm, nhưngnhìn thấy bà chủ cũng im lặng thì tìm trọng tâm câu chuyện nói: “Sắp tới ngày được hưởng phúc lợi rồi!”
“Vẫn chưa quyết định đi nơi nào!”
“Không biết Thịnh tổng sẽ cho chúng ta đi đâu?”
“Không bằng hỏi bà chủ đi!”
Có người bạo dạn hỏi: “Bà chủ, năm trước chúng tôi đi nghỉ bà không có đi, không biết năm này bà có muốn đi không?”
Cố Lan San không có biết là công ty của Thịnh Thế có ngày hưởng phúclợi, mà từ trước tới giờ cô cũng không có cùng Thịnh Thế ra ngoài nhiều, cho nên liền nhìn anh.
Trước kia Cố Lan San không thích anh cùng cô ứng phó việc như vậy,nhưng giờ nghĩ lại, anh và cô sẽ ở cùng nhau cả đời, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu được anh, yêu anh.