Tiểu hòa thượng chớp chớp mắt, tuy rằng không rõ Hạ Liên Phòng là có ý gì nhưng lại vẫn ngoan ngoãn dẫn đường.
Trong đại điện, một cao tăng mày râu bạc trắng đang tĩnh tọa. Trước mặt ông đặt bút giấy nghiên mực, giờ phút này hai tay đang tạo thành hình chữ thập nhắm mắt niệm Phật, nghe thấy tiếng bước chân truyền đến cũng không mở mắt, chỉ nói: “Vô Cảnh, phải chăng đã gặp người có thể đối ra vế dưới?”
“Đúng vậy trụ trì.” Vị tiểu hòa thượng này không còn vẻ cuồng vọng vô lễ như ở cửa lúc trước, chắp tay đứng ở đó cũng ra hình ra dạng. “Vị nam thí chủ này đứng trước cột đá nói đối ra vế dưới không khó.”
Hắn bỏ qua chuyện mình không hề cấp bậc lễ nghĩa nói năng lỗ mãng, Thanh vương cũng không thèm chấp nhặt. Hắn không có hảo cảm gì với Phật, nhưng bởi vì Hạ Liên Phòng cùng Thái Hậu cho nên hắn cũng lấy lễ đối đãi: “Đại sư, làm phiền rồi.”
“Thí chủ không cần khách khí.” Trụ trì chậm rãi mở mắt ra, khi nhìn thấy Thanh vương thì ánh mắt bỗng dưng sáng ngời, “Lão nạp ở đây đả tọa nhiều năm, chưa từng gặp qua người có khí vũ hiên ngang như công. Di? Vị tiểu phu nhân này là…”
Hạ Liên Phòng chải búi tóc kiểu phụ nhân, khổ nỗi thân hình nhỏ nhắn, một đôi mắt phượng tràn ngập thu thủy, lộ ra vài phần ngây thơ, ở bên người Thanh vương uy vũ cao lớn, chớ trách trụ trì lại gọi nàng làm “Tiểu phu nhân”. Giờ thấy trụ trì hỏi nàng, liền vuốt cằm nói: “Khách vãng lai thôi, đại sư cần gì phải hỏi nhiều chứ?”
Nghe vậy, trụ trì cũng cười nói: “Cũng phải, cũng phải. Nghe Vô Cảnh nói, vừa nãy thí chủ nói có thể đối được vế trên kia?”
Thanh vương nói: “Đúng vậy.”
Tiểu hòa thượng nghe xong không khỏi nhìn về phía hắn, nếu không phải là có trụ trì ở đây, sợ là hắn đã muốn trừng mắt nhìn Thanh vương.
“Vế trên dó, là do trụ trì tiền nhiệm trước lúc viên tịch lưu lại, nói là đợi người hữu duyên đến tất có thể đối được. Lão nạp liền ở đây đả tọa chờ, mười mấy năm qua, vị công tử này chính là người đầu tiên.”
“Trước đây cũng không có thiếu người mua danh chuộc tiếng tưởng ở đây thể hiện, chỉ tiếc bọn họ đều không dám đi vào để trụ trì mài mực trài giấy, cho nên mấy năm qua cũng không có ai vào đây.” Trong lời nói của Tiểu hòa thượng có hàm ý rõ ràng đang châm chọc Thanh vương là kẻ mua danh chuộc tiếng, nhưng mà vẻ mặt của hắn phi thường khiêm tốn, làm cho người khác hoàn toàn nhìn không ra trong miệng hắn lại có thể nói ra lời vô lễ như vậy.
Thanh vương đâu thèm chấp nhặt với một đứa bé, hắn thấy trụ trì bắt đầu mài mực, cất cao giọng nói: “Đại sư, chỉ một tờ giấy, sợ là không đủ.”
Trụ trì nghe vậy, thấy nao nao nói: “Như thế nào…”
“Tiểu nữ tử bất tài, cũng muốn thử xem.” Hạ Liên Phòng mỉm cười đáp lại.
Trụ trì đại sư nhất thời lộ ra tươi cười, cảm thấy đôi phu thê này thật thú vị. Ông cũng là cao nhân đắc đạo lòng dạ rộng lớn, căn bản chướng mắt với danh lợi quyền thế trên thế gian, bởi vậy cũng không cảm thấy lấy thanh danh đức cao nhìn trọng của bản thân mình, vì đôi phu thê tuổi trẻ này mài mực trải giấy có gì không tốt. Lập tức vỗ tay cười to nói: “Như thế càng tốt! Như thế càng tốt!”
Lập tức liền vì hai người trải giấy, rồi sau đó đứng ở một bên mài mực. Một lát sau, Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương nhất tề bước lên một bước đi đến trước bàn, Hạ Liên Phòng dùng bút lông sói, Thanh vương thì dùng bút lông cừu, đưa ra hai bức vế dưới:
Một viết: Nguyện nguyện nguyện trống trơn không nguyện ở tam giới tứ đại giai không
Hai viết: Tự tự tự pháp pháp pháp tự tu thập nhị vô lượng thiện pháp
Cẩn thận xem xét mới phát hiện bút lông sói thô lại viết dùng lối chữ nhỏ trâm hoa, còn bút lông cừu tinh tế thì là lối cuồng thảo.
Càng là người trầm mê vào học vấn, càng chú ý tác dụng của văn phòng tứ bảo, ở đây gồm bút lông Hồ Châu, mực Huy Châu, giấy Tuyên Thành, Đoan Nghiễn, mọi thứ đều là tốt nhất, đương nhiên, loại bút lông nào áp dụng vào loại đầu bút lông nào, cũng đều là kết cục đã định đã thành trong lòng thế nhân, Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương lại phá vỡ loại thủ pháp này. Bút lông sói thô nét cứng cáp, chuyên viết loại chữ thô to, viết ra lại là chữ nhỏ trâm hoa thoải mái uyển chuyển hàm xúc; bút lông cừu mềm mại dễ uốn lượn, chuyên viết loại chữ nhỏ, viết ra lại là cuồng thảo phóng đãng bất kham, tựa như cùng thiên cùng địa, núi cùng biển, kỳ dị dung hợp ở cùng một chỗ.
Lại thêm hai bức vế dưới này đều đối cực kỳ tinh tế, thậm chí ẩn ý trong đó còn không hề khác hàm ý vế trên mà lão trụ trì đề trên cột đá.
Hai vợ chồng cùng buông bút lông, trăm miệng một lời nói: “Bêu xấu rồi.”
Trụ trì đại sư đem hai bức vế dưới nâng cẩn thận nhìn xem, vô luận là bút pháp hay là lực đạo đều chọn không ra một chút tật xấu, hắn lắc đầu liên tục, không ngừng thở dài. Vô Cảnh ở một bên thấy trụ trì thở dài, không khỏi thắc mắc hỏi: “Sư phụ, ngài đây là làm sao vậy? Có người đối cho ra vế dưới, ngài không phải nên cao hứng hay sao?”
Trụ trì đại sư lắc đầu nói: “Vi sư đây là đang do dự trong lòng a, cột đá chỉ có một cây, khắc hai bức vế dưới lên như thế nào đây?”
Nghe vậy, Thanh vương cười nhẹ: “Chuyện này thì có khó khăn gì.”
Dứt lời, nắm tay Hạ Liên Phòng đi ra ngoài.
Đi đến trước cột đá, mượn nhuyễn kiếm bên hông Thiên Tuyền dùng. Thiên Tuyền cung kính dâng nhuyễn kiếm lên, Thanh vương liền rồng bay phượng múa lấy khí ngự kiếm, giây lát sau, đã đem hai bức vế dưới đều khắc lên. Hơn nữa hai bức vế dưới này quấn quanh nhau, tự thể lại không có chút thay đổi nào. So sánh với vế trên ở bên phải, nhìn lại có một loại thiền vị nói không lên lời.
Đem nhuyễn kiếm trả lại cho Thiên Tuyền, Hạ Liên Phòng mỉm cười nói với Vô Cảnh: “Ngươi xem, ta đã nói rồi, chỉ sợ không đủ chỗ.”
Thanh vương đi tới dắt tay nàng, hai người liền cất bước đi về hướng trái ngược chùa miếu. Trụ trì đại sư lại gọi hai người lại: “Hiền phu thê xin dừng bước.” Đợi cho Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương quay người lại, ông hỏi: “Nếu hai người đã tới núi Cẩm Bình này, còn đối ra vế dưới, coi như là có duyên cùng Phật. Không biết có nguyện để lão nạp tính một quẻ cho hai vị?”
Thanh vương cúi đầu hỏi Hạ Liên Phòng: “Nàng nói xem?”
Hạ Liên Phòng chỉ cười không nói.
Hai người tâm ý tương thông, chỉ cần ánh mắt liền hiểu ý đối phương. Lập tức, Thanh vương cất tiếng cười to, tiếng cười hào phóng bừa bãi làm vô số chim chóc giật mình: “Đại sư, nhân sinh trên đời, sợ gì buồn vui! Xin tạm biệt.”
Nhìn bóng lưng phu thê hai người, trụ trì đại sư đứng tại chỗ, sau một lúc lâu mới cười nói: “Có Phật căn, thật có Phật căn!” Vừa nói vừa đi vào đại điện, lưu lại Vô Cảnh một mình đứng ở trước đại điện, nhìn chằm chằm cây cột đá kia thật lâu.
Sau khi rời đi chùa miếu liền muốn đi tới đỉnh núi, Hạ Liên Phòng ngồi ở trong xe ngựa, thỉnh thoảng lại vén rèm xe nhìn ra bên ngoài, phát hiện càng lên cao người ở càng thưa thớt. Vừa nãy lúc bọn họ vào đại điện Thập Lục hoàng tử đã mang theo Hạ Mạt Hồi đi lên trên. Theo lời Thập Lục hoàng tử mà nói, đó chính là lúc hắn giả làm hoàn khố đã không biết tới trên núi này chơi qua bao nhiêu lần, nhắm mắt lại cũng có thể đi đường. Nhưng mà, vì an toàn của Hạ Mạt Hồi, Hạ Liên Phòng vẫn để cho Thiên Xu đi theo —— ai biết Thập Lục hoàng tử có thể lại đột nhiên tâm huyết dâng trào, à không, là thú tính đại phát, lại đi phi lễ Hồi nhi hay không chứ? Giờ nàng không cho hắn cơ hội đó đâu.
Cho dù Thanh vương là đi bộ, cước lực của hắn cũng rất nhanh, hoàn toàn không thua xe ngựa. Lại đi trong chốc lát, con đường đằng trước cỏ dại um tùm, bụi gai trải rộng, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, càng không biết chỗ nào có hố, chỗ nào có hòn đá nguy hiểm, chỉ cần một khi không chú ý liền có khả năng ngã thịt nát xương tan.
Nhưng Thanh vương lại vẫn muốn đi lên.
Lúc này, cho dù là Hạ Liên Phòng chủ động muốn đi hắn cũng không nỡ. Không nói đến đường núi này gập ghềnh, chỉ nói lấy cước lực của Hạ Liên Phòng thì sợ là đi đến hừng đông ngày hôm sau cũng không đến được đỉnh núi. May mà bốn bề vắng lặng, vì thế Thanh vương cõng Hạ Liên Phòng, Thiên Tuyền Diêu Quang mang theo bao bọc tạp vật, một hàng bốn người lại bước đi như bay. Hạ Liên Phòng ngoan ngoãn ghé vào trên lưng Thanh vương, Thiên Tuyền Diêu Quang ở trước mặt Thanh vương cũng không tỏ vẻ yếu kém chút nào, mỗi cái đều là anh khí mười phần, đều là không thua kém bực mày râu, trong ngực liền không khỏi cảm thán: nếu có thể sống như vậy, coi như là khoái ý.
Chỉ là không biết để hai nàng suốt ngày ở bên cạnh nàng, làm mấy việc trèo tường nhỏ nhặt, rời chiến trường chiến mã hí kêu, hãm thân vào một đống lục đục đấu tranh, có phải sẽ khiến các nàng mai một hay không. Hạ Liên Phòng biết, nếu Thiên Tuyền Diêu Quang có thể lên chiến trường, nhất định cũng anh dũng không thua nam nhi Đại Tụng! Sở dĩ khiến hai người bọn họ lưu lại, chắc bởi vì các nàng là nữ tử, cho nên dường như thích hợp ở bên cạnh nàng?
Nghĩ đến đây, Hạ Liên Phòng liền không khỏi có chút áy náy. Nếu không phải do nàng thì cũng không đến mức hai người các nàng bị mai một năng lực như vậy nha!
Bất tri bất giác, nàng lại đem lời này nói ra. Ba người này có thính lực tốt cỡ nào, sao có thể không nghe thấy, liền thấy Thiên Tuyền cười nói: “Vương phi nói gì vậy, nếu không được ở bên cạnh vương phi hai năm qua, thì cho đến bây giờ nô tỳ cùng Diêu Quang đều vẫn là kẻ lỗ mãng cái gì cũng đều không hiểu, chỉ biết đâm đầu về phía trước ấy chứ!”
Diêu Quang cũng nói: “Đúng nha đúng nha, cũng là nhờ sau khi đi theo vương phi nô tỳ mới biết được, hóa ra những lời nghe thì dễ nghe lại hiền lành kia, kỳ thật còn có ý khác. Cũng mới minh bạch, hóa ra không phải người có thanh danh tốt thì thật sự là người tốt. Bây giờ so với mấy đại quê mùa khác, ta cùng Thiên Tuyền tỷ có thể nói là cao nhã hơn rất nhiều, cùng bọn họ hoàn toàn không phải một cấp bậc nữa!” Nói xong, còn rất hoạt bát chớp mắt. “Mặc dù có đôi khi cũng sẽ hoài niệm ra trận giết địch, nhưng so sánh với nhau, chúng ta vẫn càng thích ở bên người vương phi hơn. Chung quy khi vương gia bọn họ nghị sự, ám vệ chúng ta không được phép đi theo. Nhưng ở bên người vương phi, chúng ta cái gì cũng có thể học được.”
Thanh vương than một tiếng: “Thoạt nhìn, so với ta nàng càng là một chủ tử tốt hơn nha.”
Hạ Liên Phòng ghé vào trên lưng hắn mỉm cười. Tốc độ của Thanh vương rất nhanh, nhanh đến mức Hạ Liên Phòng gần như thấy không rõ cảnh sắc lướt qua quanh mình sau. Thiên Tuyền Diêu Quang tuy rằng vẫn nói chuyện cùng bọn họ nhưng tốc độ cũng không có chút thong thả nào, rất nhanh sau đó, bốn người liền lên tới đỉnh núi.
Kết quả lại không thấy Thập Lục hoàng tử cùng Hạ Mạt Hồi.
Hạ Liên Phòng không khỏi có chút lo lắng, Thập Lục này không biết chừng mực như vậy, sẽ không phải là lại làm chút chuyện hoang đường nào đấy chứ? Thanh vương cũng nhíu mày, liền lệnh Diêu Quang đi tìm.
Diêu Quang lĩnh mệnh rời đi, nửa nén hương sau trở lại, nói nhị tiểu thư cùng Thập Lục hoàng tử ở bên kia rất ổn, mời vương phi cùng vương gia qua đó.
Không biết Thập Lục hoàng tử đang giở trò quỷ gì, Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương nhìn nhau, rồi đều đi về hướng bên kia, Hóa ra nơi Thập Lục hoàng tử hẹn bọn họ cũng không xa, chỉ là cách một mảnh mảnh rừng, xuyên qua mảnh rừng nhỏ này liền nhìn thấy một sơn tuyền tuyệt đẹp, hiện giờ Thập Lục hoàng tử đang ngồi xổm nướng thỏ, còn Hạ Mạt Hồi thì ngồi ở bên suối tát nước. Thấy Hạ Liên Phòng tới, lộ ra tươi cười nói: “Đại tỷ, tỷ phu!”
Thấy nàng cười ngây thơ vui vẻ như vậy, Hạ Liên Phòng cũng lộ ra nụ cười dung túng: “Sao đi nhanh như vậy?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Mạt Hồi nhất thời đỏ lên, chỉ trích Thập Lục hoàng tử nói: “Muội đã bảo hắn chậm một chút, nhưng hắn chính là không nghe muội, còn nói sớm đi lên mới có thứ tốt.”
Vì thế Hạ Liên Phòng cùng Thanh vương, còn có Thiên Tuyền Diêu Quang, bốn người đồng loạt nhìn về phía Thập Lục hoàng tử, nhìn cho da đầu hắn run lên mông sợ hãi, chân tay luống cuống thiếu chút nữa rơi vào trong đống lửa. Cuối cùng, hắn cố gắng trấn định, biểu hiện ra một bộ một điềm nhiên như không có việc gì.
Cho dù Thiên Tuyền Diêu Quang không biết mặt mũi thực của hắn, giờ phút này cũng nhất định đang hoài nghi ——Thập Lục hoàng tử thân thủ tệ về đến tận nhà, sao lại có bản lĩnh như vậy, chỉ đi trước bọn họ hơn nửa giờ mà lại có thể đạt lên đỉnh núi nhanh như vậy, còn chộp tới được một con thỏ hoang?
Giờ này khắc này, Thập Lục hoàng tử cũng cam chịu , dù sao hiện tại ở đây đều là người một nhà, không cần che đậy, hắn lại không nghĩ tạo phản, vẫn là ngoan ngoãn nhận tội thì hơn! “Thập tam Hoàng thúc, ta sai rồi.”
Thanh vương lãnh đạm nhìn hắn, tựa hồ đối với lời sám hối và giải thích hắn sắp nói ra không quan tâm chút nào: “Sai cái gì?”