Nam Cung Hành hừ một tiếng. Nếu như Lăng Hàn dám cậy mạnh, hắn không ngại bắt thêm một người.
Không phải ngươi rất uy phong sao, hiện tại bắt ngươi đi một vòng khắp học viện, xem sau này ngươi còn mặt mũi gặp người không.
– Bắt, áp tải đi!
Nam Cung Hành vung tay.
Lập tức có hai người đi ra, ép tới Chu Vô Cửu, một người trong tay còn cầm xích. Đây là dùng Hắc Huyết thiết chế tạo, một khi khoá lên, ngay cả Linh Hải Cảnh cũng không thể phá.
– Chậm!
Lăng Hàn đứng dậy, đưa tay cản lại nói.
– Đây là người của ta, các ngươi muốn bắt hắn, được ta gật đầu sao?
– Ha ha ha!
Nam Cung Hành đại hỉ, Lăng Hàn lại thật muốn nhúng tay, vậy thì quá tốt rồi. Hắn đang lo không có cớ chỉnh Lăng Hàn, tiểu tử này lại đưa mặt ra cho hắn giẫm.
– Lăng Hàn, ngươi thật to gan!
Hắn quát một tiếng.
– Đây chính là tội phạm mà học viện hạ lệnh bắt!
– Sai!
Lăng Hàn vươn ngón tay lắc lắc.
– Có tội hay không, cần Thẩm Phán mới có thể kết luận, ngươi mở miệng ngậm miệng nói tội phạm, đây là ngự trị trên học viện sao? Ta xem, ngươi mới là gan to bằng trời.
Nam Cung Hành không khỏi cứng lại, tức giận nói:
– Lăng Hàn, ngươi nói bậy! Ta phụng lệnh bắt người, nếu ngươi dám ngăn trở, ta liền bắt cả ngươi!
– Khà khà, muốn động người của ta, ta không ngại đánh gãy chân chó của hắn.
Lăng Hàn nhìn một vòng, nhoẻn miệng cười.
– Không sợ, các ngươi có thể thử, đừng trách ta không nhắc nhở trước!
Người của Hội chấp pháp đều biến sắc. Nghĩ đến Phong Lạc chính là bị hắn cắt hai tay, cái này theo viện quy xử lý, là không nhẹ hơn Chu Vô Cửu phế bỏ tu vi của Nam Cung Cực.
Nhưng tên này vẫn sống hảo hảo, ngay cả Phong Viêm như mặt trời ban trưa cũng không làm gì được hắn, hắn uy hiếp ai dám coi như gió bên tai.
Nhìn thấy thủ hạ lộ ra vẻ sợ hãi, Nam Cung Hành không khỏi thẹn quá thành giận, nói:
– Đây chính là Hổ Dương Học Viện, ai có thể ngự trị ở trên viện quy?
Nghe nói như thế, không ít người đều khinh thường.
Trước kia không có, nhưng mới đây không lâu Phong Lạc phá hoại viện quy, vô duyên vô cớ khai trừ Lí Hạo. Tiếp theo chính là Lăng Hàn, chém hai tay của Phong Lạc, nhưng như không có chuyện gì xảy ra. Bây giờ nói viện quy, thật có một loại cảm giác trào phúng.
– Hàn thiếu, ta không muốn liên lụy ngươi.
Chu Vô Cửu xoay người lại, nghiêm mặt nói với Lăng Hàn. Phần ân tình này hắn chỉ có thể chân thành ghi nhớ.
– Phí lời, sau này ngươi muốn chết trận vì ta, cơ hội nhiều lắm, hiện tại câm miệng, đi ra sau đứng.
Lăng Hàn phất tay, sau đó nhìn về phía Nam Cung Hành.
– Chỗ của ta không hoan nghênh người ngoài, tự các ngươi đi, hay là ta ném các ngươi ra ngoài?
– Lăng Hàn, ngươi không nên đắc ý tự mãn!
Nam Cung Hành bước tới, trường kiếm ra khỏi vỏ, nhìn Lăng Hàn một hồi, sau đó cười lạnh nói.
– Ngươi tẩu hỏa nhập ma sao, tu vi lại rơi xuống Tụ Nguyên tầng một? Chút thực lực ấy cũng dám làm càn ở trước mặt ta, xem ta một chiêu liền trấn áp bọn ngươi!
Chu Vô Cửu cắn răng, cản ở trước mặt Lăng Hàn, cũng rút trường kiếm ra nói:
– Nam Cung Hành, ta có thể trở lại với các ngươi, chuyện này không quan hệ với Hàn thiếu, không nên ép ta động thủ!
Nam Cung Hành hơi do dự, Chu Vô Cửu cũng là Dũng Tuyền Cảnh, tuy thực lực kém hắn, nhưng chênh lệch không nhiều. Thật muốn bức đối phương liều mạng, vậy cho dù hắn bắt được cũng phải trả giá thảm trọng.
Hắn chỉ là đố kị Lăng Hàn, mới muốn gọt mặt mũi của đối phương, nhưng nếu đánh đổi là mình bị trọng thương? Hắn không ngốc như vậy.
– Được!
Hắn gật đầu.
– Tiểu Cửu, lúc nào đến phiên ngươi tới làm quyết định, qua một bên đợi đi!
Lăng Hàn đưa tay đặt lên vai của Chu Vô Cửu, kéo hắn trở lại, chân khí đã hoàn toàn kích phát. Hắn nhìn Nam Cung Hành, phất tay nói:
– Mau cút, đừng nói ta bắt nạt ngươi, thay người lợi hại hơn đến.
Thao, Nam Cung Hành tức điên rồi.
—————