– Xin hỏi nơi này còn cách đế đô xa nữa không?
Tùy tiện đi vài bước, Nhiếp Vân nhìn một bản thư tịch cũ kỹ rồi hỏi.
Hắn không biết nơi này có đế đô hay không. Nhưng mà nhìn tình huống phân bố thành thị, càng ngày càng dày, càng lúc càng lớn, có lẽ cũng có một thủ lĩnh thống nhất a.
– Đế đô? Ta cũng không biết, ngươi có thể đi tới hỏi thư tịch địa lý.
Trang giấy của thư tịch cũ kỹ rung động một hồi, dường như đang khoát tay với hắn.
– Đa tạ!
Gật gật đầu, Nhiếp Vân đi thẳng về phía trước, Thiên nhãn nhìn qua, quả nhiên rất nhanh đã nhìn thấy một thư tịch có liên quan tới địa lý đang bán đồ.
– Ta muốn mua lộ tuyến đi đế đô!
Đã có kinh nghiệm cho nên Nhiếp Vân không nói một lời nào dư thừa mà trực tiếp mở miệng nói.
– Mười ba điểm Mặc Hương!
Thư tịch Địa lý cũng không ngẩng đầu lên mà nói.
– Mặc Hương?
Xấu hổ vò đầu, lúc này Nhiếp Vân mới chú ý tới, thứ mà song phương giao dịch lại là Mặc Hương, thứ này, hắn đâu có a.
Bất quá chuyện này cũng không làm khó được hắn, thân là Thâu Thiên sư, nếu như một chút việc nhỏ ấy cũng không giải quyết được thì nguy lớn a.
Ngón tay khẽ động, hắn lập tức trộm lấy Mặc Hương từ trên một quyển thư tịch vừa đi qua bên người hắn. Đếm qua, vừa vặn có mười ba điểm rồi lại đưa tới cho đối phương.
– Cho ngươi!
Thân thể thư tịch địa đồ khẽ động, một đạo văn tự giống như tranh vẽ xuất hiện ở trước mặt hắn, lóe lên quang mang chói lọi.
Nắm đoạn văn tự này trong tay rồi nhìn thoáng qua, Nhiếp Vân lập tức hiểu ra.
Khu vực mà đám thư tịch này hình thành quả nhiên đã thành lập một cái gọi là đế quốc, gọi là Thánh Ngôn quốc, dùng thánh ngôn làm chuẩn mà xác lập quốc độ.
Đế đô cách nơi này đủ có mấy ức vạn dặm.
Ghi nhớ nội tuyến trong đầu, Nhiếp Vân cũng không tiếp tục dừng lại nữa mà thả người bay lên, dọc theo lộ tuyến nhanh chóng rời đi.
Tốc độ của hắn cực nhanh, tựa như hư không qua sông, bất quá cho dù có dùng loại tốc độ này, muốn phi hành qua mấy vạn ức dặm, không có vài ngày cũng không làm được.
– Không được, cứ bay qua như vậy thật sự quá chậm, Chúa Tể ấn phù, thiêu đốt!
Trong lòng khẽ động, một khỏa Chúa Tể ấn phù xuất hiện tại trong lòng bàn tay, hắn nhẹ nhàng sờ, toàn thân lập tức bị một cỗ lực lượng đặc thù bao phủ.
Dù sao Chúa Tể ấn phù của hắn rất nhiều, giữ lại cũng không có bao nhiêu tác dụng, không bằng dùng một khỏa. Như vậy có thể tăng thêm tốc độ, về sau gặp phải phiền toái cũng có thể giải quyết thuận lợi hơn.
Chính là bởi vì có chỗ dựa này cho nên đối với Thư yêu theo lời Hoa Dao nói cũng không có chút sợ hãi nào. Cho dù Thư yêu có mạnh mẽ tới đâu cũng khó có khả năng là cấp bậc Chúa Tể, chỉ cần không phải là Chúa Tể, bằng vào ấn phù cũng có thể giải quyết được!
Ông!
Ba ngàn đại đạo bao phủ Nhiếp Vân vào bên trong, cả người trong nháy mắt lập tức phóng ra quang mang màu vàng. Bàn tay nhẹ nhàng xé một cái, không gian bị nghiền nát, lập tức xuất hiện một cái động lớn, Nhiếp Vân nhanh chóng chui vào, sau một khắc, không ngờ lại xuất hiện ở bên ngoài, cách đó những trăm ức dặm.
– Chúa Tể ấn phù? Chuyện này… rốt cuộc hắn là ai? Tại sao lại có thể có thứ này cơ chứ? Hơn nữa lại cam lòng dùng như vậy, vì chạy đi mà lại cam lòng dùng một cái?
Hoa Dao theo đuôi mà đến vừa vặn nhìn thấy một màn như vậy, đồng tử co rút lại, sợ tới mức thiếu chút nữa từ trên không trung té xuống dưới đất.
Trước đó Nhiếp Vân ngụy trang thành thư tịch nàng đã cảm thấy không thể tưởng tượng được nổi rồi. Lúc này không ngờ vì chạy đi lại trực tiếp thiêu đốt một khỏa Chúa Tể ấn phù, cái này… Thủ bút cũng quá lớn a!