Sau đó cô thầm thở dài một hơi, nói rõ từng câu từng chữ: “Nguyễn Hạo Thần, dễ hợp dễ tan.”
Cô chỉ có thể làm như vậy, cô cũng không thể phát điên mắng chửi anh, đánh anh, muốn anh chịu trách nhiệm?
Cô thật sự không làm được như vậy!
Nguyễn Hạo Thần nghe cô nói thì cả người cứng lại một chút, sau đó anh nhanh chóng đứng thẳng người, mặt anh rời khỏi tai cô, con ngươi nhìn chằm chằm cô: “Tô Khiết, em lặp lại một lần nữa xem!”
Lúc này anh cũng không còn nhớ đến chuyện gọi điện thoại, Đường Vũ Kỳ vẫn luôn không nghe máy, cũng không biết đang làm gì.
Nhưng hiện tại Nguyễn Hạo Thần không có tâm trạng quan tâm chuyện đó, anh chỉ biết người phụ nữ của mình vừa nói dễ hợp dễ tan?
Dễ hợp dễ tan?
Cô dám nói như thế?!
Trước kia cô nói như vậy thì anh có thể hiểu được, cho dù anh không thể hiểu cũng phải hiểu, nhưng hiện tại…
Hiện tại anh chỉ muốn cắn chết cô.
Bọn họ có thể đi đến bây giờ rất dễ dàng sao? Hơn nữa anh và cô còn có một đứa con gái.
Hiện tại cô nói chia tay với anh?
Chia tay chết tiệt?
Tô Khiết nhìn anh, đột nhiên cảm giác có chút tủi thân, cũng cảm giác có chút khó tin, anh còn tức giận?
Anh còn nổi giận với cô sao?
Cô còn chưa nổi giận với anh, anh lại nổi giận với cô?
Cô nói sai sao?
Anh đã có một bé cưng gì đó, lại còn xem trọng bé cưng của anh như thế.