Miêu Nghị sờ cằm nói thầm, xem bộ dạng Hải Uyên Khách rầu rĩ nhưng trên thực tế là gia hỏa chuyên lừa nữ nhân! Lời nói dối này quá không bình thường, trong miệng cười ta lại không khác gì sự thật, tăng thêm biểu lộ cực kỳ xứng đôi, thật sự là thật không thể thật hơn, quả nhiên là gừng càng già càng cay, đáng học!
Sắc mặt đám người Ngao Thiết vô cùng đặc sắc, lý do này không thể lừa gạt bọn họ.
Sau khi Hải Uyên Khách đạt được câu trả lời, lúc này mới quay đầu lại nói với Ngao Thiết:
– Ta cũng mang ba người kia đi cùng, mang theo hầu hạ nàng.
Hắn chỉ vào Bích Nguyệt phu nhân.
Ba nữ nhân may mắn còn sống hiểu ra vấn đề, thì ra bọn họ còn sống là nhờ vào Bích Nguyệt phu nhân.
Ngao Thiết nói:
– Hải Uyên Khách, ngươi làm như vậy có phần nói không qua đấy.
Hải Uyên Khách hỏi lại:
– Chẳng lẽ ta mang đám nữ nhân đi không được sao? Ngươi muốn ngăn ta?
Ngao Thiết:
– Không phải ta muốn ngăn ngươi, mà là muốn cảnh cáo ngươi, một khi các nàng để lộ tin tức gì, tướng chủ không bỏ qua cho ngươi đâu.
– Không cần ngươi nhắc nhở, ngày mai nhớ tới uống rượu mừng.
Hải Uyên Khách nói xong câu này liền thu Bích Nguyệt phu nhân và ba nữ nhân khác vào trong thú nang.
Đưa mắt nhìn tinh không trống trải, đám người Miêu Nghị có cảm giác như đang nằm mơ, chuyện này dựa theo ước định cần tối thiểu vài chục năm. Kết quả Hải Uyên Khách giải quyết xong trong một ngày, đúng là quá mức thần tốc, nhưng làm được không?
– Các ngươi đang giơ trò quỷ gì thế?
Tư Đồ Tình Lan kinh nghi bất định không biết xảy ra chuyện gì, không đạt được câu trả lời liền hỏi.
– Thật giả? Hải Uyên Khách thật muốn cưới nữ nhân kia sao?
Thạch Vân Biên vui vẻ nói:
– Là thật là giả ngày mai đi xem chẳng phải sẽ biết sao?
Ngày kế tiếp, Vô Lượng tinh, năm đại tướng quân tụ tập tại một tinh cầu, nơi này đều là biển cả, không có gì lục địa, biệt thự của Hải Uyên Khách được xây trên hải đảo, quy cách cung điện nhà ưửa kém hơn cung điện Thánh chủ một ít.
Lúc này cả cung điện vui mừng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, vào lúc màn đên xuất hiện, đừng nói mấy vị khác, ngay cả Kim Mạn cũng tới.
Khách nhân không nhiều, chỉ bày hơn mười bàn trên đình viện, Hải Uyên Khách cố ý giản lược, Bích Nguyệt không dám có ý kiến, đương nhiên nàng không muốn tin tức này bị người năm đạo khác biết rõ.
Hôm nay là ngày vui, rốt cuộc Hải Uyên Khách cũng cởi trang phục đặc sắc kia ra, hắn mặc hỉ phục màu đỏ, Bích Nguyệt phu nhân cũng mang mũ phượng khăn quàng vai, ba nữ nhân may mắn tránh thoát một kiếp đang trợ giúp hai người tế bái thiên địa.
Sau khi đua vào động phòng, Kim Mạn cảm thán:
– Ủy khuất Hải Uyên Khách.
Ánh mắt nhìn sang đám người làm chuyện xấu, đám người Ngao Thiết ho khan tránh né ánh mắt của nàng. Tư Đồ Tình Lan cũng tìm được chân tướng từ chỗ Kim Mạn, cũng hiểu rõ xảy ra chuyện gì, ánh mắt cũng nhìn mấy gia hỏa kia, nàng lẩm bẩm:
– Nam nhân không có một thứ tốt!
Miêu Nghị lại nghĩ tới cảnh Bích Nguyệt phu nhân bái thiên địa liền không khép miệng được, người ta chạy đến Luyện Ngục chi địa khảo hạch, Bích Nguyệt nữ nhân chạy tới Luyện Ngục chi địa lập gia đình lần nữa, nếu như Thiên Nguyên Hầu biết rõ, không biết Thiên Nguyên Hầu có bị tức chết hay không.
Kỳ thật ngươi tái giá cũng không có gì, mấu chốt tái giá liền có động tác, quả nhiên đám người này không từ thủ đoạn, tuy việc này bởi vì Miêu Nghị cho nên hắn phải bảo trì khoảng cách với việc này.
– Ô… Ô… Ô…
Trên bờ biển sóng đánh vào bờ, tiếng tiêu du dương mang theo bi thương và tang thương.
Bích Nguyệt đi ra đình viện phía sau, đây là lần đầu tiên nàng đi quanh biệt thự này, Hải Uyên Khách đã từng nói rõ với nàng, không thể chạy loạn ở đây, chưa cho phép không được tự tiện rời khỏi toà đảo này, nói bây giờ còn có không ít người kiêng kị thân phận của nàng, bảo chính nàng tự giác một chút, tránh những phiền toái không cần thiết.
Vài ngày qua nàng nghe được bên ngoài có tiếng tiêu êm tai và thương cảm cho nên mới đi ra xem thế nào.